"Phong lão đệ vẫn không qua khỏi sao?”
"Lẽ ra ta nên ra tay ngăn cản, ít nhất có thể bảo toàn tính mạng đệ muội, có lẽ không nên nghe lời Long Thủy Tổ."
"Đáng tiếc, hối hận đã muộn, ta thật là hồ đồ."
Đơn Đồng âm thầm than trách, tự trách vì đã không tự mình ra tay ngăn cản, trong lòng hối hận khôn nguôi.
"Người của Long Thần Điện sống chết mặc bay, xem ra Huyền Đỉnh Thánh Tông thật sự đã bỏ mặc." Băng Tuyết Nhi lạnh lùng nói.
Lôi Trọng nhún vai: "Lăng Thiên đại ca, Long Thần Điện đã không còn ai có khả năng phản kháng, tranh thủ thời gian bắt người đi thôi."
"Động thủ đi, đừng lãng phí thời gian." Hỏa Lăng Thiên hạ lệnh.
Ba người Mộc Hồn tộc lập tức ra tay, nhanh như chớp giật đến Long Thần Điện, tốc độ cực kỳ đáng sợ, khiến mọi người không kịp phản ứng.
Long Thần Điện ai nấy đều sức tàn lực kiệt, căn bản không còn sức phản kháng, dù là người có thực lực đỉnh phong cũng đành bất lực, giờ phút này chỉ còn biết thuận theo số phận.
Ngược lại, Liễu Thanh Dương và những người khác như những con thú dữ nổi điên, trừng trừng nhìn ba người Mộc Hồn tộc.
Giờ khắc này, họ khao khát có được sức mạnh vô tận, để nghiền nát ba kẻ Mộc Hồn tộc thành trăm mảnh.
"Nhanh thật!" Lâm Huyền Thiên khẽ nhíu mày, lập tức lao xuống.
"Lâm Huyền Thiên, ngươi không phải đối thủ của bọn chúng, đừng uổng mạng!" Đông Hoàng Vô Cực vội vàng nói.
"Lâm Huyền Thiên, ngươi đi mau! Kệ chúng ta!" Thiên Đồ quát lớn.
"Lâm Huyền Thiên, ngươi còn muốn chết thêm lần nữa sao?" Một tộc nhân lạnh lùng hỏi, một luồng khí thế đáng sợ áp bức Lâm Huyền Thiên.
Ủy áp khủng khiếp đột ngột ập đến, tựa như núi Ngữ Hành hung hãng đè lên người Lâm Huyền Thiên, ép hắn quỳ xuống.
Lâm Huyền Thiên nghiến răng chống đỡ, mặt mày nhăn nhó, muốn đứng lên nhưng bất lực, không thể nào dùng sức được.
Một gã nam tử vung tay, Lăng Mộc Vân và Lăng Huyền bị hút tới, không thể phản kháng.
"Tộc trưởng!"
"Lăng tiền bối!"
"Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Mọi người kinh hãi tột độ, chỉ có thể trơ mắt nhìn, hoàn toàn bất lực.
"Đáng giận!" Thiên Đồ giận dữ, hai mắt đỏ ngầu, cắn răng đến chảy máu.
Diệt Hồn phẫn nộ quát: "Hèn hạ vô sỉ, ỷ mạnh hiếp yếu, tính toán gì là bản lĩnh? Mau thả người ra!"
"Đáng chết! Vết thương quá nặng rồi!" Thanh Giao Long nghiến răng căm hận, muốn ngăn cản nhưng không thể.
Một gã Mộc Hồn tộc khác vẫy tay, Long Thiên Cừu và ba vị trưởng lão Long Thần tộc đều bị hút tới, một luồng sức mạnh vô hình vây khốn họ.
"Tộc trưởng! Trưởng lão!" Người Long Thần Điện lại một lần nữa kinh hãi.
Long Chiến Thiên và Viêm Long muốn ngăn cản, nhưng bị phất tay đánh văng, ngất xỉu tại chỗ.
Long Thần Điện lập tức trở nên hỗn loạn.
"Đừng tới đây!" Long Thiên Cừu quát lớn.
"Khinh người quá đáng! Quá đáng lắm rồi!" Cuồng Báo giận tím mặt, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
"Đừng manh động!" Phong Chính Hùng giận dữ hét, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn phẫn nộ, trừng trừng nhìn ba người Mộc Hồn tộc.
"Long Thần tộc và La Sát tộc, sức mạnh bổn nguyên trên người các ngươi thật sự là lãng phí!" Tên cầm đầu lạnh lùng nói, chợt lại vung tay, Long Quân và Long Mẫu cũng bị sức mạnh vô hình vây khốn.
"Long Mẫu! Hộ pháp!" Mọi người vô cùng kinh hãi và lo lắng.
"Cái gì? Sức mạnh bổn nguyên?" Đông Hoàng Vô Cực và Diệt Hồn kinh hãi.
Thiên Đồ hoảng hốt: "Bọn chúng vì sức mạnh bổn nguyên!”
Cuối cùng đã hiểu.
Mộc Hồn tộc đến đây là vì sức mạnh bổn nguyên!
Ngay từ đầu, ba người này không có ý định giết người, mà là muốn bắt người!
"Vô sỉ tiểu nhân! Các ngươi còn muốn cướp đoạt sức mạnh bổn nguyên của Long Thần tộc và La Sát tộc!" Thiên Hồn nổi giận mắng.
Bắc Đấu Diễm chửi rủa: "Hèn hạ vô sỉ! Cái thứ Thượng Cổ thế lực chó má gì! Cướp đoạt đồ của người khác, các ngươi chỉ là một đám cường đạo vô liêm si!"
"Vương bát đản! Liều mạng với chúng!" Liễu Thanh Dương giận dữ hét, lửa giận bốc cao ngút trời.
"Liều mạng với chúng!" Mọi người nhao nhao gào thét, sát khí ngút trời, ai nấy đều liều mình.
"Dừng tay cho ta! Đây là mệnh lệnh!" Phong Chính Hùng giận dữ hét, khí thế hung hãn bộc phát, tràn đầy uy lực trấn nhiếp.
"Ngươi ngược lại rất tỉnh táo đấy." Một người Mộc Hồn tộc cười lạnh, liếc nhìn Phong Chính Hùng.
"AI"
Lâm Huyền Thiên tức giận gào thét, dốc sức liều mạng chống cự lại uy áp khủng khiếp.
"Lâm Huyền Thiên, đừng giãy giụa, với tu vi còm cõi của ngươi, căn bản không thay đổi được gì. Thiếu chủ có lệnh, hôm nay tha cho ngươi khỏi chết, xem ra ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng." Tên cầm đầu lạnh lùng nói, ba người định áp giải mọi người đi.
Lâm Huyền Thiên bị uy áp khủng khiếp đè nặng, không thể nhúc nhích.
"Dùng thủ đoạn ti tiện vô sỉ như vậy, cho dù các ngươi có được sức mạnh bổn nguyên, cũng sẽ bị người đời khinh bỉ! Cường giả Thượng Cổ thì sao? Trong mắt ta, các ngươi còn không bằng Thiên Ma tộc!" Lâm Huyền Thiên phẫn nộ quát, nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm vào thịt cũng không hay biết.
"Lâm Huyền Thiên, mặc kệ Thần giới hay Thánh giới, hay thời kỳ Thượng Cổ, đều dựa vào thực lực để nói chuyện, kẻ yếu chỉ có thần phục cường giả mới có thể sinh tồn. Được cường giả cơi trọng là vinh hạnh của kẻ yếu, đừng oán trách Thượng Thiên bất công, muốn oán thì oán các ngươi quá yếu." Tên cầm đầu vênh váo hung hăng nói.
"Ông ông!"
Đúng lúc này, Long Thần Điện rung chuyển dữ dội, một cỗ lực lượng mênh mông bành trướng cuồng cuộn trào ra.
Trong nháy mắt, mọi người Long Thần Điện đều sững sờ, rồi lập tức quay đầu nhìn lại.
"Khí tức này là..." Long Thiên Cừu và mọi người Long Thần tộc kinh ngạc và không thể tin nổi.
Bọn họ quá quen thuộc với cỗ khí tức này!
"Long Thần Điện còn có cường giả Hóa Thánh sao?" Ba người Mộc Hồn tộc kinh ngạc nói.
"Phong lão đệ xuất quan sao?" Đơn Đồng âm thầm nhíu mày.
"Hóa Thánh cảnh giới! Long Thần Điện còn có cường giả Hóa Thánh sao? Cỗ khí tức này rất lạ, là ai vậy? Phong Vô Trần sao?" Hỏa Lăng Thiên cũng có chút kinh ngạc.
"Chút Hóa Thánh cỏn con, nhấc lên được bao nhiêu sóng gió? Đến bao nhiêu chết bấy nhiêu." Phong Tế Thiên giang tay cười lạnh.
"Đây không phải khí tức của cường giả Hóa Thánh bình thường." Băng Tuyết Nhi chau mày.
"Khí tức cường kình bá đạo, người này không đơn giản, thực lực chỉ sợ trên Lâm Huyền Thiên, ta cảm nhận được cỗ sức mạnh tiềm ẩn này." Thủy Liên khẽ nói.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Một đạo kim quang rực rỡ từ Long Thần Điện bắn ra, âm thanh xé gió chói tai, khiến Thất Thần Giới chấn động, kim quang khủng khiếp như lưu tinh vàng, khủng bố đến cực hạn.
“Nhanh quát Lực lượng thật bá đạo!” Tên cầm đầu biến sắc, vội nghiêng đầu tránh đòn tấn công của kim quang.
Nếu chậm nửa giây, chắc chắn trúng mi tâm hắn.
"Oanh!"
Ngay khi tên cầm đầu tránh được kim quang, một bóng người đột ngột xuất hiện, tung một quyền, đánh thẳng vào ngực hắn, lực lượng cực kỳ bá đạo trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài.
"Thuấn di!" Hai người Mộc Hồn tộc kinh hãi.
"Quả nhiên không đơn giản” Hỏa Lăng Thiên khẽ nhíu mày.
Mọi người Long Thần Điện ngây người, mở to mắt nhìn chằm chằm vào bóng người kia!
"Long Tôn Thiếu chủ!" Mọi người Long Thần tộc kinh hô.