Một câu nói bình thản ấy lập tức đẩy nỗi sợ hãi trong lòng Bạch Khiếu Thiên và những người khác lên đến định điểm.
Trước mặt Chúc Huyền Thiên, cảm giác sợ hãi này còn mãnh liệt hơn cả Chúc Sát mang lại.
Toàn bộ Đại Chủ Thần điện đều chìm trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Thiếu điện chủ hôm nay, so với năm xưa, đã trở nên đáng sợ hơn rất nhiều.
Chiến Vô Cực cùng bảy Đại Chủ Thần khác sợ hãi đến toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra, mặt cắt không còn giọt máu.
Mọi người im lặng, khuôn mặt bình thân của Chúc Huyền Thiên đần trở nên lạnh lùng.
Một luồng uy áp vô hình, khủng bố tựa như núi Thái Sơn đè nặng lên người, khiến họ nghẹt thở.
Cảm giác này, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Dưới sự trấn áp của luồng uy áp đáng sợ này, không ít người đã co quắp ngã xuống đất, khuôn mặt tái nhợt tràn đầy đau khổ.
Sau vài phút giằng co, Nhược Vô Sương khẽ thở dài: "Thiếu điện chủ, Thủy Tiên bị phong ấn ở Thái Hoàng Sơn, Thiên Ma phong ấn."
Khi Nhược Vô Sương nói ra hai chữ "phong ấn”, mày Chúc Huyền Thiên khẽ nhíu lại trên khuôn mặt lạnh lùng. Đến khi Nhược Vô Sương nói hết câu, mặt hắn hoàn toàn băng giá.
"Ảnh Hồn giới, Thái Hoàng Sơn." Giọng Chúc Huyền Thiên lạnh như băng, ánh mắt băng giá nhìn về phía Ảnh Hồn Đế.
"Thiếu điện chủ tha mạng!" Chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến Ảnh Hồn Đế hồn bay phách tán, lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ.
"Biết mà không nói, chết!" Giọng Chúc Huyền Thiên không hề có chút cảm xúc, sát khí ngập trời lập tức lan tràn, và ngay khi chữ "chết" vừa dứt, Ảnh Hồn Đế lập tức nổ tung, hóa thành một đám huyết vụ.
Sát khí đáng sợ thoáng qua rồi biến mất, như chưa từng xuất hiện.
Không có bất kỳ động tác nào, không cần thúc giục bất kỳ sức mạnh nào, Ảnh Hồn Đế đã tan thành mây khói.
"Ực..."
Tất cả những người ở đó, dù là Bạch Khiếu Thiên, cũng không khỏi nuốt nước bọt vì kinh hãi.
Vị thiếu điện chủ này thật sự quá đáng sợ.
"Là ý của hắn?" Chúc Huyền Thiên nhìn Nhược Vô Sương hỏi.
"Thiếu điện chủ, đại nhân cũng là vì tốt cho ngài, ngủ say ba mươi bảy năm, để thiếu điện chủ bước chân vào Hóa Thánh cảnh giới." Nhược Võ Sương cung kính nói.
"Ngươi sai rồi, đây không phải tốt cho ta, hắn làm vì chính hắn." Chúc Huyền Thiên lạnh lùng nói, thân ảnh sau đó tan biến vào hư không.
Chúc Huyền Thiên biến mất, uy áp khủng bố cũng theo đó tan đi, mọi người ở đó thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao co quắp ngồi xuống đất, thở dốc.
Vừa rồi chẳng khác nào đi một chuyến đến Quỷ Môn Quan.
"Quá khiến bổn tọa thất vọng rồi." Sau khi Chúc Huyền Thiên rời đi, Chúc Sát mới xuất hiện.
"Đại nhân." Ánh mắt mọi người đều đổ đồn về Chúc Sát, mặt mỡi tràn đầy lo lắng sợ hãi.
"Đại nhân, lão thân năm đó đã từng nói, không nên phong ấn Thủy Tiên, lại càng không nên..." Nhược Vô Sương lắc đầu.
"Hắn còn có thể giết cha ruột hay sao?" Khuôn mặt Chúc Sát lạnh băng, không mang theo chút cảm xúc nào.
...
Khi Chúc Huyền Thiên xuất hiện lần nữa, hắn đã đến Thái Hoàng Sơn ở Ảnh Hồn giới.
"Tiên Nhi." Giọng Chúc Huyền Thiên run rẩy, giờ phút này có thể nói từm như đao cắt.
Người thương của hắn, lại bị phong ấn suốt ba mươi bảy năm!
"Chúc Sát!" Chúc Huyền Thiên càng nghĩ càng giận.
Phong ấn ba mươi bảy năm, nỗi thống khổ và cô độc vô tận ấy, ai có thể chịu đựng được?
"Thiên Ma phong ấn! Khai!"
Chúc Huyền Thiên xòe bàn tay ra, thúc giục huyết mạch lực lượng Thiên Ma tộc, khẽ quát một tiếng.
"Ông ông!"
Phong ấn trận khủng bố kịch liệt chấn động, nữ tử bị phong ấn trong sơn cốc, thân thể mềm mại kịch liệt run lên.
"Huyền Thiên ca ca, là huynh sao?" Nữ tử lệ rơi đầy mặt, nỗi nhớ nhung mãnh liệt trào dâng, giờ phút này cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Chỉ một lát sau, Thiên Ma phong ấn cường đại bị phá vỡ, Chúc Huyền Thiên lần đầu tiên nhìn thấy, đúng là người thương của hắn, Lâm Thủy Tiên.
“Huyền Thiên ca cai” Lâm Thủy Tiên rốt cục không kìm nén được cảm xúc của mình.
"Tiên Nhi!" Chúc Huyền Thiên lách mình xuống, ôm chặt Lâm Thủy Tiên vào lòng.
Chứng kiến khuôn mặt tái nhợt và vẻ đau thương của Lâm Thủy Tiên, lòng Chúc Huyền Thiên như rỉ máu, tựa như vạn kiếm xuyên tim, đau nhức vô cùng.
"Tiên Nhi, xin lỗi, đều tại ta không tốt, khiến nàng phải chịu khổ, ta không ngờ hắn lại nhẫn tâm phong ấn nàng suốt ba mươi bảy năm!" Chúc Huyền Thiên tự trách vạn phần, đồng thời oán hận Chúc Sát càng thêm mãnh liệt.
Ba mươi bảy năm, mỗi một ngày đều dài như một năm, ba mươi bảy năm là khái niệm gì?
Chúc Huyền Thiên không đám tưởng tượng.
"Huyền Thiên ca ca, muội không trách huynh, muội rốt cục đợi được huynh rồi, muội còn tưởng rằng đời này sẽ không còn được gặp lại huynh nữa, mỗi ngày muội đều sợ mình không thể chống đỡ đến ngày Huyền Thiên ca ca xuất hiện." Lâm Thủy Tiên khóc nức nở.
"Sẽ không đâu, sẽ không đâu, về sau ta không bao giờ rời xa nàng nữa, ai cũng đừng hòng chia cắt chúng ta, ta muốn Tiên Nhi trở thành người hạnh phúc nhất Thất Thần giới." Chúc Huyền Thiên lắc đầu nói, nước mắt tuôn rơi.
"Huyền Thiên ca ca, cảm ơn huynh, quen biết huynh là điều hạnh phúc và vui vẻ nhất đời muội." Khuôn mặt Lâm Thủy Tiên nở nụ cười hạnh phúc, nước mắt đã sớm thấm ướt vai Chúc Huyền Thiên, khóe miệng cũng rỉ ra một vệt máu đen.
Ôm Lâm Thủy Tiên, Chúc Huyền Thiên bị thương tâm và oán hận bao trùm, không nhận ra sự khác thường của nàng.
“Tiên Nhị, cả đời này ta chỉ yêu một mình nàng, không dung được những nữ nhân khác! Về sau chúng ta sẽ không bao giờ chia la nữa." Chúc Huyền Thiên bị thống nói.
Nếu năm đó Chúc Huyền Thiên có tu vi như ngày hôm nay, mọi chuyện đã không xảy ra.
"Tiên Nhi, gả cho ta được không? Để ta chăm sóc nàng cả đời." Chúc Huyền Thiên ôn nhu hỏi.
"Được..." Giọng Lâm Thủy Tiên yếu ớt vang lên, đôi mắt từ từ khép lại, hai hàng nước mắt hạnh phúc chảy xuống.
Giờ khắc này, toàn thân Chúc Huyền Thiên chấn động, lúc này mới nhận ra điều gì đó.
Chúc Huyền Thiên vội vàng nắm lấy hai vai Lâm Thủy Tiên, thấy máu đen ở khóe miệng nàng, sắc mặt Chúc Huyền Thiên đại biến: "Tà ma chú! Tiên Nhí! Tiên Nhí! Nàng sao vậy? Đừng làm ta sợi”
"Phá!"
Chúc Huyền Thiên giận dữ quát, cưỡng ép loại bỏ tà ma chú trong cơ thể Lâm Thủy Tiên, sức mạnh khủng bố không ngừng rót vào người nàng.
"Tiên Nhi, đừng sợ, ta lập tức tìm Luyện Thuật Sư mạnh nhất Thất Thần giới để bảo vệ hồn phách của nàng!" Chúc Huyền Thiên bi thống nói, lòng nóng như lửa đốt.
"Huyền Thiên ca ca, không kịp nữa rồi, xin lỗi huynh, đã hứa gả cho Huyền Thiên ca ca, nhưng muội lại không làm được." Lâm Thủy Tiên yếu ớt nói.
"Tiên Nhị, có phải hắn ép nàng không? Có phải không?” Chúc Huyền Thiên nghĩ ngay đến Chúc Sát.
"Đã không còn quan trọng nữa, trước khi chết có thể nhìn thấy Huyền Thiên ca ca, muội đã rất mãn nguyện, Huyền Thiên ca ca, có thể bảo vệ cha mẹ muội được không? Tiên Nhi chết cũng nhắm..." Lâm Thủy Tiên yếu ớt nói, nhưng lời còn chưa dứt, bàn tay ngọc muốn chạm vào Chúc Huyền Thiên, đã nặng nề rơi xuống.
Tà ma chú phát động, đã phá hủy linh hồn Lâm Thủy Tiên.
"Tiên Nhi! Không! Đừng rời xa ta! Không!" Chúc Huyền Thiên bi thống gào thét, ôm chặt Lâm Thủy Tiên.
Nỗi đau đớn này, có thể nói gấp trăm ngàn lần vạn kiếm xuyên tim!
"AI"
Chúc Huyền Thiên điên cuồng ngửa mặt lên trời gào thét, phát tiết bi thống và căm giận ngút trời trong lòng.
"Ông ông!"
Sức mạnh khủng bố vô tận bộc phát, huyết mạch Thiên Ma tộc cùng với sức mạnh Thượng Cổ đều bùng nổ, chấn động Thất Thần giới.
Sát khí lạnh lẽo vô cùng, bao trùm toàn bộ Thất Thần giới!