Trong bóng tối, sắc mặt của Hỏa Lăng Thiên hoàn toàn biến đổi.
Phong Vô Trần này rốt cuộc là quái vật gì?
Vì sao một quyền kia lại kinh khủng đến mức khiến Hỏa Lăng Thiên cảm thấy sợ hãi tột độ?
Không gian tĩnh lặng như tờ, đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Trên mặt mỗi người đều tràn ngập kinh hoàng!
Một quyền vừa rồi của Phong Vô Trần chắc chắn là thứ mà cả đời này bọn họ không thể nào quên.
"Không thể nào! Hắn rõ ràng đã một quyền giết Mộc Khuynh!" Mộc Tu là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng, gần như gào lên.
Một quyền kia của Phong Vô Trần đã khiến Mộc Tu cảm thấy mình nhỏ bé đến nhường nào.
"Lăng Thiên đại ca, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?" Băng Tuyết Nhi kinh hãi hỏi, mặt mày ngơ ngác.
Vừa rồi Băng Tuyết Nhi đã nhận ra vẻ mặt khác thường của Hỏa Lăng Thiên, đoán rằng hẳn là Hỏa Lăng Thiên đã phát hiện ra điều gì.
Sắc mặt Hỏa Lăng Thiên vô cùng khó coi, cau mày nói: "Sức chiến đấu tăng gấp ba chỉ trong thoáng chốc, khoảnh khắc đó, ta cũng không thể nhìn rõ được."
"Cái gì? Gấp ba sức chiến đấu?" Sắc mặt Phong Tế Thiên và những người khác lại lần nữa biến đổi lớn.
Thực lực Phong Vô Trần vốn đã khủng bố, vượt xa Lâm Huyền Thiên, nay lại tăng thêm gấp ba sức chiến đấu, việc miểu sát Mộc Khuynh chẳng có gì đáng nói.
"Phong Vô Trần rõ ràng đã một quyền chém giết Thượng Cổ cường giả!" Bên trong Long Thần Điện, Lâm Huyền Thiên ngây ngốc mở miệng đầu tiên.
Thanh âm không lớn, nhưng lại truyền đến tai tất cả mọi người.
"Phong tiểu hữu đây là loại lực lượng gì?" Đông Hoàng Vô Cực trừng mắt tròn xoe, trong lòng đậy sóng vạn trượng.
Diệt Hồn vô cùng khiếp sợ, dụi mắt liên tục, hy vọng là mình nhìn nhầm, nhưng hình ảnh vẫn không hề thay đổi.
"Thiếu... Thiếu chủ hắn..." Long Vân suýt chút nữa thì ngất xỉu vì sợ hãi.
Cổ Uyên chấn động: "Sư tôn đã khủng bố đến vậy sao?"
"Thằng nhãi này dùng Huyễn thuật à?" Khuôn mặt khổng lồ của Tam Mục Ma Viên hóa đá tại chỗ, thà tin là Huyễn thuật, chứ không muốn tin đó là sự thật.
"Ảo giác sao? Ai nói cho ta biết có phải ảo giác không! Ta muốn biết ngay lập tức!" Lâm Ư sợ đến toàn thân run rẩy, mặt tái mét, lưng áo đã ướt đẫm mồ hồi lạnh.
"Cái kia... Đây chính là Thượng Cổ cường giả đó! Phong đại ca hắn... Rõ ràng đã một quyền chém giết!" Liễu Thanh Dương hít sâu một hơi lạnh, tim đập thình thịch, suýt chút nữa thì vọt ra khỏi lồng ngực.
"Phong đại nhân đã cường đại đến mức này sao? Ngay cả Đan Đồng, cũng không thể dễ dàng chém giết Thượng Cổ cường giả như vậy, đúng không?" Hoang Vân đã bị dọa thành người mất hồn, trừng lớn mắt, lộ vẻ sợ hãi và rung động.
Long Thiên Cừu, Phong Chính Hùng, Diệt Đế, Diệt Nguyên, Man Chấn Thiên... tất cả đều cứng đờ như đá, biểu lộ đều là rung động và không thể tin nổi.
Mọi người rung động hoảng sợ, kỳ thật cũng là điều dễ hiểu.
Sức mạnh kinh khủng của Thượng Cổ cường giả, tất cả mọi người ở Thất Thần giới đều biết rỡ, tuyệt đối có thể nghiền nát hết thảy Hóa Thánh đỉnh phong.
Nhưng Phong Vô Trần lại thay đổi tất cả, Thượng Cổ cường giả không còn là tồn tại vô địch, bọn họ cũng có thể bị tu giả Thất Thần giới chém giết.
Quá đột ngột.
Tất cả mọi người không thể tiếp nhận ngay lập tức.
Ý niệm khẽ động, Ô Hỏa xoáy lên, lập tức thôn phệ thi thể Mộc Khuynh, trong nháy mắt tan thành mây khói.
Thi triển Thuấn Gian Di Động, Phong Vô Trần đột ngột xuất hiện trước mặt một thân nhân khác của Mộc Hồn tộc, khiến cho gã tộc nhân kia hoảng sợ lùi lại phía sau, gan như muốn vỡ tan.
Ánh mắt Phong Vô Trần rất lạnh, rất lạnh.
Người của Mộc Hồn tộc cảm giác như bị ác ma nhìn chằm chằm, đặc biệt là sát khí kinh khủng của Phong Vô Trần, lại như hữu hình, ép đến hắn không thở nổi, mặt trắng bệch.
"Những lời ngươi vừa nói, nói lại lần nữa xem." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, thái độ không cho phép kháng cự.
"Ngươi... Ngươi nên may mắn là không... không tận mắt thấy, người thương của mình vì cứu bọn họ, không... không tiếc hy sinh bản thân, nếu không thì sẽ... sẽ đau khổ biết bao." Cã nam tử toàn thân run rẩy, nói năng lắp bắp.
"Vậy thì mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, Linh Hồn Lực trong cơ thể đột nhiên thúc giục, Linh Hồn Lực vô hình cuồng mãnh lập tức bao trùm cả thiên địa.
"Linh Hồn Lực bá đạo thật, quả nhiên không phải Luyện Thuật Sư bình thường." Trong bóng tối, Hỏa Lăng Thiên lại lần nữa khiếp sợ.
"Đại Chủ Thần cấp Luyện Thuật Sư!" Cảm nhận được Linh Hồn Lực hùng hồn bá đạo của Phong Vô Trần, Diệt Hồn đột nhiên kinh hô lên.
"Đại Chủ Thần cấp Luyện Thuật Sư!" Diệt Đế cùng Diệt Nguyên, cũng như đám Luyện Thuật Sư của Long Thần Điện, cũng không kìm được mà kinh hô lên.
"Lão sư đột phá Đại Chủ Thần cấp Luyện Thuật Sư cảnh giới!" Trương Quân Lan há hốc
Mọi người còn chưa hết kinh sợ, thì cảnh tượng tiếp theo xảy ra, khiến bọn họ như gặp được Thần linh thực sự.
"Nghịch Thiên Luân Hồi!" Phong Vô Trần hét lớn một tiếng, hai tay kết xuất những ấn ký huyền ảo, cuối cùng chắp tay trước ngực.
Một vầng lam quang nhàn nhạt hiện ra, sau đó chậm rãi ngưng tụ, rất nhanh đã lan tỏa ra khí tức yếu ớt.
"Thể linh hồn! Đây là khí tức thể linh hồn của Tiêu Tiêu cô nương!" Diệt Hồn lại lần nữa kinh hô, hoàn toàn choáng váng.
“Cái gì? Chuyện này... Sao có thể? Tiêu Tiêu đã hồn phi phách tán, làm sao có thể ngưng tụ linh hồn?” Đông Hoàng Vô Cực sợ đến hồn bay phách lạc.
Đây là loại bản lĩnh thông thiên gì vậy?
Lần đầu tiên nghe thấy.
"Thể linh hồn của Tiêu Tiêu đã được lão sư ngưng tụ trở lại rồi!" Trương Quân Lan và những Luyện Thuật Sư khác như phải chịu hàng vạn lần sát thương chí mạng.
"Khí tức của Tiêu Tiêu! Là khí tức của Tiêu Tiêu! Tốt quá rồi! Tiêu Tiêu sống lại!" Tiêu Thanh Thanh vui đến phát khóc, vô cùng kích động.
“Trong tình huống hồn phi phách tán, còn có thể ngưng tụ lại thể linh hồn" Long Thiên Cừu cũng ngây người, thần sắc ngốc trệ tột độ.
Liễu Thanh Dương và những người khác đều vô cùng hưng phấn hoan hô, Long Thần tộc như nổ tung.
"Nghịch Thiên Luân Hồi! Truyền thuyết là thật! Lại là thật! Luyện Thuật Sư thật sự có thể ngưng tụ linh hồn của người đã hồn phi phách tán!" Trong bóng tối, Hỏa Lăng Thiên rung động đến mức hô to không thôi, cảm xúc kích động, còn khiếp sợ hơn gấp trăm lần so với việc phát hiện ra đại lục mới.
"Sao có thể..." Băng Tuyết Nhi và những người khác cũng như đang nằm mơ, chuyện này đã vượt ra khỏi phạm trù nhận thức của họ.
Thần thông gì đây? Phong Vô Trần đây mới chính là thần thông thực sự!
Chỉ chốc lát sau, thể linh hồn hư ảo của Lăng Tiêu Tiêu đã hoàn toàn ngưng tụ thành hình, chỉ có điều rất suy yếu.
Chứng kiến thể linh hồn của Lăng Tiêu Tiêu, hai gã tộc nhân Mộc Hồn tộc bị dọa đến mức quỳ sụp xuống, phòng tuyến tâm lý cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ.
Phong Vô Trần quả thực là chúa tể khống chế sinh mạng con người!
"Các ngươi không có tư cách sống! Mạng của các ngươi, ta lấy!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, lạnh băng thấu xương, không chứa một tia tình cảm của con người.
Kẻ đụng vào nghịch lân, chết!
Lăng Tiêu Tiêu chính là nghịch lân của Phong Võ Trần!
"Không chỉ hai người các ngươi, ta còn muốn tiêu diệt toàn bộ Mộc Hồn tộc!" Âm thanh lạnh như băng của Phong Vô Trần lại lần nữa vang lên.
Hai vị tộc nhân còn muốn nói gì đó, nhưng Phong Vô Trần hoàn toàn không cho họ cơ hội.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Phong Võ Trần lập tức ra tay, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không thể phát giác, một chưởng đánh vào đỉnh đầu một gã tộc nhân, lực lượng khủng bố không gì địch nổi, tại chỗ biến gã tộc nhân kia thành huyết vụ.
Một chưởng miểu sát, Phong Vô Trần lại ra tay, một tay chém rụng đầu của gã tộc nhân còn lại.
Ba vị tộc nhân Mộc Hồn tộc có thực lực cường đại, đều bị Phong Vô Trần tàn nhẫn chém giết.
"Không ai được phép khi dễ Tiêu Tiêu, bất luận kẻ nào cũng không được phép!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, khí phách bễ nghễ thiên hạ, khiến người ta kinh hồn bạt vía.