Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 106
em có yêu anh không?.

❊ ❊ ❊

Nhìn đến anh kích động như thế, Thích Vi Vi không biết nên trả lời anh như thế nào. Cô không thể phủ nhận trong lòng mình có Uông Hạo Thiên, cô lại càng không muốn tiếp tục lừa dối anh, đành phải lắc đầu nói: "Em không biết."

Tâm Hoàng Thiên Tứ thoáng cái rơi xuống hố sâu, tuy rằng đáp án này anh đã sớm dự cảm được, nhưng mà anh không nghĩ đến cô lại thẳng thắn như vậy. Ánh mắt làm cho người ta sợ hãi nhìn chằm chằm cô: "Vì sao em không lừa dối anh? Vì sao em lại thành thật như vậy?"

"Thiên Tứ, anh không nên như vậy. Em không muốn lừa dối anh, trên đời này ngoại trừ mẹ em, anh chính là người đối xử với em tốt nhất." Thích Vi Vi biết mình tổn thương anh rất sâu, nhưng mà nếu lúc trước cô có thể lựa chọn, kết quả nhất định sẽ không như ngày hôm nay.

"Vậy em nói cho anh biết, em có yêu anh không?" Hoàng Thiên Tứ lại đột nhiên hỏi.

"Yêu." Cô không có một chút do dự trả lời. Đúng vậy, cô yêu, luôn luôn yêu, chỉ là cô không biết tình yêu này sâu đậm bao nhiêu.

Hoàng Thiên Tứ không nghĩ đến cô trả lời nhanh như vậy, trong lòng vui mừng đồng thời lại mang theo vài phần hoài nghi. Cô sẽ không phải là muốn làm cho mình an tâm nên mới cố ý nói như vậy chứ.

Nhận ra hoài nghi trên mặt anh, lúc này cô mới giải thích nói: "Ngày hôm qua là ngày hợp đồng của em với anh ấy kết thúc. Ban đầu, em muốn hẹn anh đến nhà, thật ra là vì em muốn nói cho anh biết tất cả mọi chuyện, để cho anh tự mình lựa chọn. Nếu anh còn muốn lựa chọn em, cả đời này em nhất định sẽ thật tâm yêu anh, nếu anh không cần em, em cũng sẽ không trách anh. Nhưng mà anh cũng không có để cho em nói hết lời, em lại càng không ngờ đến anh ấy sẽ đuổi đến đây."

"Những gì em nói có phải là thật không?" Hoàng Thiên Tứ nhìn cô hỏi.

"Thật." Cô gật đầu. Thật ra anh hoàn toàn không biết, chính mình vì anh đã làm những chuyện gì. Từ khi vừa mới bắt đầu đã tìm đủ mọi cách muốn trốn tránh Uông Hạo Thiên, sau đó lại muốn đem thân thể trong sạch giao cho anh. Chẳng qua là giữa bọn họ dường như không có duyên, luôn thần xui quỷ khiến mới đến tình trạng như ngày hôm nay.

Nhìn thấy ánh mắt của cô rất thẳng thắn, không giống như là đang nói dối. Nhưng mà một màn tối hôm qua kia, không biết cô muốn giải thích như thế nào. Anh rất muốn mở miệng chất vấn, nhưng mà anh vẫn nhịn xuống. Anh biết, nếu như cô biết mình thấy được một màn kia có lẽ anh và cô vĩnh viễn cũng sẽ không có khả năng. Nghĩ đến mất đi cô tim của anh rất đau, nhưng mà nghĩ đến cô cùng với anh ta...Tim lại càng đau.

"Thiên Tứ, em không xin anh tha thứ cho em, chỉ xin anh đừng hận em." Thích Vi Vi biết anh chắc chắn sẽ không tha thứ cho mình, nếu là mình có lẽ cũng không có cách nào tha thứ.

"Anh không hận em. Anh hận chính anh, vì sao không thể bảo vệ được em. Anh hận chính anh vì sao vô dụng như vậy." Anh dùng tay hung hăng nện về phía bàn thủy tinh ở bên cạnh.

"Xoảng." Thủy tinh vỡ tan, còn trên tay anh cũng bị thủy tinh cắt bị thương. Máu tươi từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Thiên Tứ, anh có làm sao không? Tại sao anh có thể tự thương tổn chính mình?" Cô hoảng hốt hô một tiếng, giữ chặt cánh tay anh.

"Không cần lo cho anh. Để cho anh bị thương, để cho anh đau, như vậy trong lòng anh mới có thể dễ chịu một chút." Hoàng Thiên Tứ gào thét, hiện tại anh chỉ nghĩ muốn phát tiết.

"Không cần, Thiên Tứ, xin anh không cần như vậy. Anh đang tự trừng phạt mình, hay là đang trừng phạt em đây." Cô gắt gao ôm lấy anh, khóc cầu xin nói. Anh thương tổn chính mình như vậy khiến cho cô làm sao có thể yên lòng.

"Anh đang tự trừng phạt chính mình." Anh chậm rãi buông cánh tay xuống, máu tươi trên tay từng giọt từng giọt rơi xuống.

Thích Vi Vi lau lau nước mắt, vội vàng tìm kiếm hộp cấp cứu trong nhà để băng bó cho anh.

Anh lại đột nhiên ôm chặt lấy cô, thanh âm run rẩy mang theo sợ hãi: "Vi Vi, hứa với anh, không cần rời xa anh, được không? Anh không thể không có em, em nói em yêu anh mà."

Nhìn thấy bộ dạng anh như thế này, cô thật sự rất đau lòng, cô dựa vào cái gì mà thương tổn anh như thế. Thương tổn người đàn ông vẫn luôn luôn âm thầm quan tâm cô, yêu cô. Tay chậm rãi ôm chặt anh: "Em sẽ không rời xa anh, chỉ cần anh còn muốn em, em sẽ không rời xa anh."

"Anh muốn em, bất kể em làm cái gì anh đều muốn em." Hoàng Thiên Tứ nhìn cô, môi chậm rãi tới gần môi cô, nụ hôn này anh chờ đã rất lâu rồi.

Thích Vi Vi theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng mà cô biết cô không thể tránh.

Chẳng qua thời điểm môi của anh chạm đến môi của mình, sao cô lại có cảm giác xa lạ như thế, thân thể cũng cứng ngắc.

Hoàng Thiên Tứ hôn cô, trong đầu cũng không ngừng xuất hiện một màn cô bị anh ta hôn tối hôm qua. Máu huyết lập tức dâng lên khiến cho anh vô cùng tức giận, điên cuồng mút lấy đôi môi cánh hoa của cô. Cô là của anh, cô là của anh.

Rất đau, thật sự rất đau nhưng mà cô cố chịu đựng, bởi vì cô nhìn được trong mắt của anh có một tia lửa giận.

Một màn tối hôm qua kia, hết lần này đến lần khác không ngừng xuất hiện trong đầu của anh, đó là hình dáng chiếc xe BMW màu đen đang rung động. Nhiều năm qua anh vẫn luôn chờ, vẫn luôn tôn trọng cô, nhưng không nghĩ đến lại đem cô đưa vào trong lòng của người khác. Nghĩ đến những điều này anh hoàn toàn nổi giận, ôm cô liền ngã vào trên giường. Tay xé rách quần áo của cô, trong đầu chỉ có một ý tưởng, anh muốn có được cô khiến cho cô hoàn toàn thuộc về mình.

"Thiên Tứ, anh làm gì vậy? Anh mau dừng lại." Thích Vi Vi bị hành động của anh làm cho sợ hãi, hơn nữa cô chưa bao giờ thấy anh không khống chế được như vậy, trước đây anh luôn đối xử với mình rất dịu dàng.

"Vi Vi, anh muốn em thuộc về anh, hoàn toàn thuộc về anh. Anh không muốn chờ thêm nữa, ngay bây giờ anh muốn có được em." Tay anh cũng không có dừng lại động tác, từ, áo lót của cô đã bị anh xé nát.

"Không được, Thiên Tứ, anh bình tĩnh một chút, van cầu anh không cần như thế." Thích Vi Vi giãy dụa lung tung, cô còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý.

"Tại sao không được? Em có thể cùng anh ta ở chung một chỗ vì sao không thể cùng anh ở chungmột chỗ? Có phải em căn bản là không yêu anh không? Nếu em yêu anh tại sao lại không chịu chấp nhận anh? Có phải em vẫn còn nghĩ đến anh ta không?" Hoàng Thiên Tứ mất đi lý trí quát, tay thoáng cái kéo váy của cô xuống.

Thân thể cô bỗng chốc cứng lại, những lời này chạm đến miệng vết thương trong lòng cô, nhắm mắt lại, nước mắt không ngừng chảy xuống: "Thiên Tứ, nếu anh cho rằng đây là biểu hiện cho việc em yêu anh, vậy thì em đồng ý."

Hoàng Thiên Tứ bỗng nhiên dừng tay lại, nhìn đến thân thể gần như trần truồng của cô. Trời ạ, anh đang làm gì thế này? Anh yêu cô, tại sao có thể thương tổn đến cô, anh bị làm sao vậy? Lập tức kéo chăn qua che đậy thân thể của cô, xin lỗi nói: "Vi Vi, thật xin lỗi. Anh không phải cố ý."

"Thiên Tứ, em biết. Em không trách anh." Cô vẫn nhắm mắt lại như cũ, bất kể anh làm cái gì cô cũng sẽ không trách anh.

"Em cố gắng nghỉ ngơi cho tốt. Anh đi trước." Anh lập tức lao ra ngoài cửa, việc này hoàn toàn vượt ra ngoài sức tưởng tượng của anh, khiến cho trái tim anh đau đớn. Nhưng mà nghĩ đến mất đi cô lòng của mình lại càng đau, cho nên anh muốn suy nghĩ lại cho thật tốt.

Lúc này Thích Vi Vi mới dùng chăn phủ lên đầu của mình, đau khổ nghẹn ngào. Tại sao cô lại có thể đưa mình đến loại tình trạng này, một người là bản thân không thể thoát khỏi, một người là bản thân không thể thương tổn. Cô nên làm cái gì bây giờ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »