Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2928 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 36
lỡ tay đâm bị thương.

❊ ❊ ❊

"Anh câm miệng, anh ấy không phải người như vậy." Thích Vi Vi lập tức quát, tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào bôi nhọ anh Thiên Tứ của cô.

"Anh ta không phải người như vậy?" Uông Hạo Thiên hừ lạnh, ép hỏi: "Tốt lắm, vậy cô có dám nói cho anh ta biết, số tiền này là cô dùng thân thể để đổi lấy không? Tôi cũng không tin, anh ta sẽ không quan tâm, tôi nghĩ cô hoàn toàn không có nói cho anh ta biết, đúng không?"

"Tôi..........." Sắc mặt Thích Vi Vi trở nên trắng bệch, anh Thiên Tứ có để ý hay không, cô quả thật không nắm chắc.

"Thế nào? Sợ hãi sao? Nói cũng không dám nói cho anh ta biết, còn dám ở đây nói chuyện tình cảm sao? Thật sự là quá buồn cười." Uông Hạo Thiên châm chọc cô không chút lưu tình.

"Anh......." Thích Vi Vi bị anh chọc giận, buồn bực trừng mắt nhìn anh, không hề nghĩ ngợi liền thốt ra: "Buồn cười sao? Tôi đây nói cho anh, cảm xúc của tôi, tình yêu trọn vẹn của tôi, tất cả những gì của tôi, bao gồm cả cơ thể của tôi đều chỉ dành cho.......người mà tôi yêu nhất." Những chữ cuối cùng cô nói thật nhỏ, bởi vì cô nhìn thấy sắc mặt của anh thật nặng nề, đang nhìn cô chằm chằm............

Uông Hạo Thiên nắm lấy cánh tay của cô, khóe môi mang theo nụ cười âm trầm đáng sợ: "Tiểu thư, dường như em đã quên, bây giờ em là người phụ nữ của tôi, em nghĩ muốn giữ lại tất cả, cũng phải hỏi xem tôi có cho phép hay không?"

"Anh muốn làm gì?" Lúc này Thích Vi Vi mới cảm giác được có chút sợ hãi, ánh mắt hoảng sợ nhìn anh, dùng sức muốn giãy ra khỏi anh: "Thân thể tôi không tiện, anh đã hứa với tôi........." Còn chưa nói dứt lời, ánh mắt liền trừng lớn............

Bởi vì anh cúi đầu, đột nhiên hôn lên môi cô, bản thân có thể cảm giác được đôi môi mát lạnh của anh chạm vào môi mình, tâm trí cô trống rỗng..........

Uông Hạo Thiên dùng sức liếm mút đôi môi cánh hoa của cô, nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của cô, mở miệng khiêu khích: "Hương vị không tệ, rất ngọt ngào."

"Anh vô sỉ." Lúc này Thích Vi Vi mới phản ứng lại, giận đến cực điểm, hận anh đến chết, vươn tay đánh vào mặt anh, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống, đây chính là nụ hôn đầu tiên của cô nha, cô muốn giữ lại cho anh Thiên Tứ, làm sao có thể bị anh ta đoạt mất, cô phải làm sao đối mặt với anh Thiên Tứ đây............

Uông Hạo Thiên lập tức cầm lấy bàn tay đang đánh tới của cô, cảnh cáo: "Em tốt nhất nên cư xử cho đúng mực một chút, nếu không, thì không chỉ là một nụ hôn, tôi sẽ cho thân thể ngọc ngà của em nằm phía dưới thân tôi, không tin, em có thể thử xem."

"Đê tiện, tiểu nhân, tôi muốn giết anh." Năm lần bảy lượt bị anh uy hiếp, làm cho cô điên cuồng mất hết lý trí, bàn tay cầm cái kẹp cài tóc liền hung hăng đâm tới.........

Không ngờ cô đột nhiên đâm mình, Uông Hạo Thiên trốn tránh không kịp, nhìn thấy cái kẹp tóc trong tay cô, hướng về phía ngực mình đâm tới.............

Phập, cái kẹp tóc lập tức đâm vào ngực anh, cô dùng một chút sức rút nó ra, một dòng máu tươi liền trào ra, áo sơ mi trắng tinh trong nháy mắt đã bị nhuộm đỏ.......Cái kẹp tóc dính máu hiện ra trước mặt của cô, làm cho cô lập tức tỉnh táo trở lại.........

Leng keng, cái kẹp tóc trong tay liền rơi xuống mặt đất, nhìn thấy máu tươi từ trong ngực anh trào ra, cô lập tức cảm thấy hoảng hốt lo sợ, cô đâm anh, cô đả thương người? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Trốn, đây chính là phản ứng đầu tiên của cô.

"Chết tiệt, cô muốn làm gì?" Uông Hạo Thiên giận dữ gào thét, không nghĩ tới cô thật sự đâm mình bị thương, món nợ này về sau sẽ tính, bây giờ quan trọng nhất chính là cầm máu, vậy mà cô còn thực sự muốn chạy.

Thích Vi Vi chạy đến cửa thì chợt dừng bước, cô đang làm gì vậy? Tại sao cô có thể bỏ trốn? Đó là phạm pháp, chẳng may anh ta tố cáo mình, thì mình phải ngồi tù, phải bồi thường, tương lai cũng bị hủy.........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »