Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 9
nén giận.

❊ ❊ ❊

"Tiểu thư, cô có hẹn trước không?" Cô nhân viên tiếp tân nói với giọng điệu khách sáo, mang theo lạnh lùng. "Không có." Cô lắc đầu.

"Vậy thì vô cùng xin lỗi, muốn gặp tổng tài thì phải hẹn trước, nếu như không có hẹn trước, thì tôi không thể thông báo dùm cô được."

"Nhưng tôi có việc gấp, nhất định phải gặp anh ấy, phiền cô giúp tôi thông báo một tiếng, nếu anh ấy không đồng ý gặp tôi thì tôi sẽ đi ngay." Giọng nói Thích Vi Vi ẩn chứa cầu xin, nhìn cô tiếp tân.

"Thành thật xin lỗi, tôi không thể làm như vậy." Cô tiếp tân trực tiếp từ chối, tổng tài quả thật là hỉ nộ vô thường, cô cũng không muốn mất đi công việc này.

Thích Vi Vi thấy nữ tiếp tân chắc chắn sẽ không giúp mình thông báo, vậy thì phải làm sao bây giờ? Cô phải vất vả lắm mới thuyết phục bản thân đi đến nơi này, chẳng lẽ cứ như vậy mà trở về tay không sao? Nhẹ nhàng chậm rãi bước ra cửa, không thể, nếu vào không được, vậy thì cô sẽ ở trước cửa, chờ anh hết giờ làm việc.

Sở Thiên Lỗi cầm theo văn kiện, mới vừa từ trên xe bước xuống liền nhìn thấy cô đang đứng tựa vào cây cột trước công ty, dường như đang đợi ai đó?

Thích Vi Vi cũng nhìn thấy anh, vội vàng tiến lại gần

"Xin chào, tiên sinh."

"Xin chào, cô đến tìm Hạo Thiên sao? Tại sao không đi vào?" Sở Thiên Lỗi kỳ quá hỏi, thế là cô vẫn quyết định đến đây.

"Tôi không có hẹn trước, nên bọn họ không cho tôi vào." Thích Vi Vi cúi đầu nói.

"À, là tôi sơ sót, tôi đã quên mất, nếu người nào muốn gặp anh ấy thì phải hẹn trước."Lúc này Sở Thiên Lỗi mới sực tỉnh

"Cô cùng tôi vào đi."

"Cám ơn anh. Đúng rồi, tôi không biết phải xưng hô với anh như thế nào?" Thích Vi Vi đi theo phía sau anh.

"Tôi tên là Sở Thiên Lỗi." Anh nói.

Sở Thiên Lỗi, trong lòng cô thầm nhắc lại một lần, dường như anh ta cũng là một người không tệ.

Anh trực tiếp dẫn cô đến thang máy, sau đó đi đến văn phòng tổng tài, rồi mới nhìn cô hỏi:

"Cô đã chuẩn bị tốt rồi chứ? Nhớ kỹ, mục đích mà hôm nay cô đến đây."

"Ừm." Thích Vi Vi dùng sức gật gật đầu, cô là tới để cầu xin anh ta, cho nên bất luận anh ta thế nào, chỉ cần anh ta buông tha cho mình là tốt rồi.

"Vậy chúng ta đi vào thôi." Sở Thiên Lỗi trục tiếp đẩy cửa phòng làm việc của tổng tài ra.

"Thiên Lỗi, cậu trở về rồi à, mọi chuyện giải quyết đến đâu rồi?" Nghe thấy tiếng mở cửa, Uông Hạo Thiên buông tài liệu trong tay hỏi, đột nhiên nhìn thấy người đang đứng bên cạnh anh là cô, ánh mắt nheo nheo, mày nhíu lại hỏi:

"Cậu dẫn cô ta tới?"

"Không phải, là tôi tự mình tới, nhưng người ở bên ngoài không cho tôi vào, tôi mới xin Sở tiên sinh dẫn tôi tới tìm anh." Thích Vi Vi giành nói trước, trong lòng thầm nghĩ không muốn liên lụy anh.

Ánh mắt Uông Hạo Thiên nhìn lướt qua anh, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm cô,

"Cô tới gặp tôi, có phải đã chuẩn bị đủ một trăm vạn rồi không?"

"Không phải." Sắc mặt Thích Vi Vi xấu hổ, lúng túng lắc đầu, sau đó ánh mắt nhìn thẳng theo dõi biểu hiện của anh, gắt gao cắn chặt môi, hơn nữa ngày mới mở miệng:

"Tôi đến để cầu xin anh tha thứ, xin anh buông tha cho tôi."

"Xin tôi tha thứ? Dường như cô không có nghe rõ lời tôi nói, cũng không hiểu rõ tính tình của tôi, nếu có thể tha thứ, tôi đã tha thứ từ lâu, chứ không đợi đến bây giờ." Uông Hạo Thiên thẳng thắn cự tuyệt cô, một bạt tay kia giống như một cây gai nhọn, làm cho mỗi khi anh nhớ tới liền tức giận không thôi.

Bị anh trực tiếp cự tuyệt, sắc mặt Thích Vi Vi lập tức trở nên đỏ bừng rất khó coi, cô không biết phải làm sao?

Sở Thiên Lỗi đứng ở bên cạnh có chút không đành lòng,

"Hạo Thiên............" Vừa định nói chuyện, liền thấy ánh mắt anh trừng lớn, bất đắc dĩ phải buông tay

"Ok, tôi đi ra ngoài." Hiểu rõ tính tình anh, nếu mình càng nói giúp cho cô, thì anh sẽ càng không bỏ qua cho cô, bây giờ chỉ có thể trông cậy vào chính bản thân cô mà thôi.

Thích Vi Vi thấy anh rời đi, trrong phòng chỉ còn lại hay người bọn họ, đột nhiên cô cảm thấy có chút áp lực, không khí trong phòng làm cho cô có cảm giác hít thở không thông, anh ta đã cự tuyệt, cô còn biết làm sao bây giờ? Cô chưa bao giờ thấp hèn như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »