Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2996 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 1
mẹ điên rồi.

❊ ❊ ❊

Trong cửa hàng tiện lợi 24h, Thích Vi Vi đem chai nước cuối cùng đặt lên kệ, lấy tay lau đi mồ hôi trên mặt, thở phào, cuối cùng cô có thể tan ca rồi.

"Tiếu Tiếu, mình về trước nhé." Cô cởi đồng phục ra, thay vào chiếc áo khoác bạc màu của mình, cô phải nhanh chóng trở về làm cơm tối cho mẹ.

"Vi Vi, chờ một chút." Đàm Tiếu Tiếu đang ngồi ở quầy tính tiền liền gọi cô lại, từ bên người lấy ra một ít bánh mì:

"Cái này cậu mang về cho bác gái ăn đi."

"Cám ơn." Mũi Thích Vi Vi có chút cay cay, cô biết Tiếu Tiếu lấy bánh mì trong phòng làm công, mỗi lần đem số bánh mì còn lại đi tiêu hủy, cô ấy đều vội vàng mang về cho cô.

"Cảm ơn cái gì? Chúng ta là bạn bè, mau về nhà chăm sóc dì đi, mai gặp ở trường nhé."Đàm Tiếu Tiếu vẫy tay với cô.

"Mai gặp." Thích Vi Vi cẩn thận bỏ bánh mì vào trong túi xách của mình, sau đó cưỡi xe đạp rời đi.

Trong một khu vực cũ nát có một căn phòng cũng cũ nát đến không thể chịu nổi, ngoại trừ hai cái giường và một cái bàn đã cũ thì không còn thứ gì nữa, có một người đàn bà thần kinh không bình thường ngồi ở bên giường, tay nắm chặt quần áo của mình, thân thể không ngừng run rẩy, ánh mắt trừng lên thật to, trong mắt ẩn chứa một chút hoảng sợ, một chút phẫn nộ, như là đang ra sức trấn tĩnh bản thân......

"Không được, mình không được kích động, không được........." Miệng không ngừng lặp đi lặp lại, nhưng vẻ mặt lại càng ngày càng kích động, dường như không thể khống chế chính mình.

Sau khi đem cất xe đạp, Thích Vi Vi bước vào nhà, tuy rằng bản thân rất mệt mỏi, nhưng cô vẫn cố gắng giả bộ ra vẻ rất dễ chịu, rất hớn hở, đẩy cửa ra:

"Mẹ, con đã về rồi."

Vừa định đặt túi xách xuống liền thấy mẹ ngồi ở nơi đó không ngừng phát run, trong lòng kinh hoảng, mặt lập tức biến sắc, chạy nhanh về phía trước, ôm lấy bà,

"Mẹ, đừng kích động, hãy bình tĩnh một chút, con là Vi Vi, mẹ hãy nhìn con đi, con là Vi Vi, mẹ không cần phải suy nghĩ gì cả."

"Vi Vi." Thích mẹ hình như có chút phản ứng, thân mình cũng cứng ngắc một chút, chậm rãi chuyển tầm mắt đã giảm bớt cứng ngắc về phía cô......

"Vâng, mẹ, con là Vi Vi, con đã trở về." Thích Vi Vi ra sức gật đầu, cầm tay bà một cách cẩn thận, sợ làm cho bà kích động.

Thích mẹ nhìn cô, người trước mắt lại biến thành bóng dáng của một người phụ nữ khác, đột nhiên kích động đứng lên, lập tức gạt tay cô ra, thân thể lui về phía sau, lấy tay chỉ vào cô:

"Không, cô không phải Vi Vi, cô là cái đồ đê tiện, cô là kẻ thứ ba, cô mau trả anh ấy lại cho tôi.............."

"Mẹ, mẹ, hãy bình tĩnh một chút, con xin mẹ, đừng như vậy, đừng như vậy mà, con là Vi Vi, mẹ nhìn kỹ đi..........." Thích Vi Vi biết mẹ lại phát bệnh nên ra sức ôm lấy chân của bà, khóc lóc cầu xin, cô thật sự không thể chịu nổi nữa.

"Cô là đồ đê tiện, mau buông ra, cô cút cho tôi, xéo ra khỏi nhà tôi......" Cảm xúc của Thích mẹ hoàn toàn không thể khống chế được, hai tay dùng sức túm lấy đuôi tóc của cô, hận không thể băm cô ra thành trăm mảnh.

"Mẹ, đau quá, mẹ mau thả con ra." Thích Vi Vi nắm lấy tay mẹ, chịu đựng đau đớn trên da đầu.

"Ha ha, ha ha, tôi muốn cho anh Thích nhìn thấy bộ dáng của cô lúc này." Thích mẹ điên cuồng cười lớn, ánh mắt theo bản năng nhìn quanh bốn phía, đột nhiên lại trở nên kinh hoảng,

"Anh Thích đâu, anh ấy chạy đi đâu? Không phải anh ấy lại bỏ đi rồi chứ?" Bà lập tức buông tóc của cô ra.

Thân mình của Thích Vi Vi bị đẩy lùi lại phía sau vài bước, cánh tay đụng vào trên cạnh giường.............

"Tôi phải đi tìm anh ấy, anh ấy không thể vứt ***** con chúng tôi được, không thể..........." Thích mẹ không biết phải làm gì, tâm tình kích động, lập tức xoay người chạy ra khỏi cửa......

"Mẹ, mẹ, mẹ muốn đi đâu, mau quay lại........" Thích Vi Vi xoa xoa cánh tay bị đau, vội vàng đuổi theo ở phía sau, mẹ rất dễ dàng xảy ra chuyện, cô muốn đi ngăn cản........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »