Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 3000 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 13
vu oan giá họa.

❊ ❊ ❊

Máu, một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ thân thể bà, Thích Vĩ cũng sợ hãi, đứa con này là niềm mong mỏi cả đời của ông, nó tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, tay chân ông luống cuống ôm vợ: "Vũ Tình, không có chuyện gì đâu, em hãy cố gắng kiên trì." "Vi Vi, tại sao con có thể làm như vậy? Cho dù chúng ta có sai hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng đứa nhỏ này vô tội, con không thể trả thù nó........." Dương Vũ Tình tiếp tục khóc...........

"Vi Vi, thật là do con gây ra sao?" Lúc này Thích Vĩ mới phẫn nộ quay đầu lại nhìn cô.

"Không, không phải tôi........." Thích Vi Vi hoàn toàn sợ đến ngây ngươi, không hiểu trước mắt đã xảy ra chuyện gì, thân thể bà ta vì sao bị chảy máu, cũng làm cho bản thân mình sợ hãi.........

"Tiên sinh, phải nhanh chóng đưa phu nhân vào bệnh viện." Chị người làm đứng bên cạnh lo lắng nói.

"Đúng, đúng, vì tôi quá hoảng sợ." Thích Vĩ cuống quít ôm vợ mình, nhìn cô, rống lên giận dữ: "Con về đi, ba vẫn nghĩ con là một đứa nhỏ có tấm lòng lương thiện, thật không nghĩ tới, vì trả thù con đã trở nên ác độc như vậy, ba không muốn nhìn thấy con nữa."Nói xong ôm lập tức ôm vợ chạy về phía nhà xe.

Thích Vi Vi đứng yên tại chỗ, cả người lạnh như băng, khóe môi nhếch lên nở nụ cười thê thảm, cuối cùng cô đã biết mình không nên tới đây. Cô cũng biết bản thân còn rất non nớt, không phải là đối thủ của người đàn bà kia, nhưng điều khiến trái tim cô trở nên lạnh lẽo, khiến cô đau lòng nhất chính là người mà cô gọi bằng ba suốt mười mấy năm qua, chẳng lẽ ông không hiểu rõ con gái mình sao? Tim cô lạnh, rất lạnh, lạnh đến nỗi làm cô phát run.........

"A................."Bước ra khỏi biệt thự với vẻ mặt chết lặng, cô ngửa mặt lên trời hét to, cô làm sao vậy? Chỉ trong một ngày nhưng đã hai lần tự rước lấy nhục nhã............

Cửa hàng tiện lợi.

"Cô à, sao lại như vậy? Cô phải thối cho tôi 30.8 đồng chứ, tại sao chỉ thối có 20.8?" Một nữ khách hàng nhận lấy tiền thối cầm trong tay, bất mãn hỏi.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Thích Vi Vi vội vàng giải thích, lấy trong tủ ra thêm 10 đồng đưa cho cô ta.

Đang kiểm tra hàng hóa, Đàm Tiếu Tiếu nghi hoặc nhìn cô, chờ khách hàng đi rồi, mới quan tâm hỏi: "Vi Vi, cậu làm sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Hôm nay cậu đã tính sai mấy lần rồi? Vả lại, sắc mặt của cậu cũng rất khó coi? Có phải bác gái đã xảy ra chuyện gì?"

"Không phải." Thích Vi Vi lắc đầu, tất cả tủi thân trong lòng đều hóa thành nước mắt rơi xuống từng giọt từng giọt.

"Vi Vi, sao cậu khóc? Có phải có chuyện gì không? Cậu mau nói cho mình biết đi." Đàm Tiếu Tiếu sợ hãi, vội vàng lau nước mắt giúp cô, rất ít khi nhìn thấy cô khóc như thế này, nếu cô khóc nhất định đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng rồi.

"Tiếu Tiếu, mình không biết nên làm gì bây giờ?" Thích Vi Vi hơi suy sụp, ôm lấy bạn, cảm thấy rất đau khổ.

"Vi Vi, cậu đừng khóc, trước hết hãy nói cho mình biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mình mới có thể nói cho cậu biết phải làm như thế nào?" Đàm Tiếu Tiếu an ủi cô, trong lòng thật sự rất lo lắng, không biết cuối cùng chuyện gì đã xảy ra với cô.

Lúc này Thích Vi Vi mới ngừng khóc, đem tất cả những chuyện uất ức xảy ra trong hai ngày qua nói hết một lần, sau đó bất lực hỏi: "Tiếu Tiếu, mình nên làm gì bây giờ?"

"Một trăm vạn, anh ta thật sự muốn cậu bồi thường một trăm vạn? Nếu không sẽ lấy phòng của cậu?" Đàm Tiếu Tiếu cũng kinh ngạc nhìn cô, một trăm vạn, đối với họ mà nói, đó là một con số khổng lồ.

"Ừ, làm sao bây giờ? Chỉ còn thời gian một ngày, nếu anh ta thật sự lấy phòng, mẹ mình phải làm sao bây giờ? Nếu bà biết mình đã gây ra rắc rối, chắc chắn sẽ không sống nổi, Tiếu Tiếu, cậu hãy giúp mình." Thích Vi Vi giống như người chết đuối vớ được cái cọc, muốn bạn thân cho ý kiến.

"Vi Vi, cậu bình tĩnh một chút, để mình suy nghĩ đã." Đàm Tiếu Tiếu đỡ lấy cô, trầm tư một lát, sau đó nhìn cô nói: "Cũng không phải không có cách............."

"Cậu có biện pháp?" Ánh mắt Thích Vi Vi lập tức lóe lên.

"Ừ, nhưng mà......." Cô gật đầu, nhưng khó có thể mở miệng.

"Tiếu Tiếu, cậu nói nhanh đi, mặc kệ là biện pháp gì, mình nhất định sẽ thử một lần." Chỉ cần có thể kiếm đủ tiền, cho dù lên núi đao xuống chảo dầu, cô cũng không chối từ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »