Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 57
mở rộng tầm mắt.

❊ ❊ ❊

Thích Vi Vi nhấp nhẹ ly rượu trong tay, mỉm cười nhìn anh, nói: "Uống ngon lắm, tôi có thể ăn vài thứ chứ?" "Đương nhiên có thể, em muốn ăn cái gì? Anh lấy cho em." Uông Hạo Thiên dẫn nàng đến bên bàn tiệc đứng.

Thích Vi Vi nhìn thấy trong tay anh cầm chén dĩa, trong mắt hiện lên một tia gian trá, lấy tay chỉ vào nhiều món khác nhau: "Tôi muốn ăn món này, tôi muốn ăn món kia, tôi còn muốn.........." Tay liên tục chỉ vào các món có trên bàn...........

Tuy rằng mỗi món chỉ lấy một ít, nhưng cũng rất nhanh, chén dĩa trong tay Uông Hạo Thiên cũng đã tràn đầy, trong lòng nghi hoặc, nhiều như vậy cô ấy ăn hết sao? Đưa chén dĩa cho cô, nói: "Em ăn trước mấy thứ này, nếu không đủ anh sẽ đi lấy thêm."

"Được, cám ơn." Cô tiếp nhận chén dĩa, cố ý nhìn xem bốn phía, các công tử thiếu gia và bạn gái của họ ai nấy đều cực kỳ tao nhã, cái miệng nhỏ nhắn khi ăn không phát ra một chút âm thanh, vừa ăn thức ăn trong dĩa khóe môi vừa nhếch lên thành một cái độ cong, cô biết nên làm thế nào rồi! Hạ thấp bản thân trước mặt bọn họ, để cho bọn họ xem cô diễn trò hay miễn phí.

Đem thức ăn nhét đầy miệng, cũng không quan tâm đến việc nó có rơi xuống mặt đất hay là còn dính trên miệng, một bên vừa ăn một bên còn không ngừng nói ô ô:"Ăn ngon, ăn ngon, ăn quá ngon a." Cái kiểu ăn giống như bị bỏ đói đã lâu, cuối cùng khi nhìn thấy thức ăn thì hai mắt sáng như sao.

Hả? Những cô gái có mặt ở đây như mở rộng tầm mắt, tất cả đều giật mình nhìn cô, cô ta có phải điên rồi hay không? Hoàn toàn có thể không quan tâm đến hình tượng của bản thân như vậy? Chẳng lẽ cô ta không muốn gả vào nhà giàu có sao?

Còn những người đàn ông thì không thể tin được vào hai mắt của mình, cô gái này chính là do Uông Hạo Thiên mang đến sao? Trời ạ, từ nơi nào mà anh ta tìm thấy một người như thế này chứ?

Sở Thiên Lỗi nhìn cô, không thể thốt nên lời, chẳng lẽ cô ấy uống rượu sao?

Uông Hạo Thiên cau mày đứng ở một bên, cô ta đang làm cái gì? Anh quyết định không tin đây là phản ứng chân thật của cô. Chẳng lẽ cô đang muốn đùa giỡn cái gì? Anh chỉ im lặng xem diễn biến tiếp theo.

"Món này ăn ngon, món này cũng ngon nữa." Thành công trong việc lôi kéo sự chú ý của mọi người, Thích Vi Vi rất vừa lòng khi nhìn thấy phản ứng của bọn họ, lần này ngay cả chén dĩa cũng không cần, trực tiếp dùng tay bốc........

Bên trong một mảnh tĩnh lặng, yên lặng đến nỗi chỉ có thể nghe được âm thanh cố ý nhấm nuốt của cô phát ra, còn có, thức ăn cao lương mỹ vị trên bàn cũng trở nên vô cùng thê thảm, bị cô bốc ngang bốc dọc làm cho rối tinh rối mù, càng không thể nhìn ra chính là gương mặt dính đầy thức ăn của cô, làm cho người ta liên tưởng đến một đứa trẻ mới vừa quay về nhà ăn cơm, chỉ có điều cô không đáng yêu như trẻ con.

Sắc mặt Uông Hạo Thiên lạnh lùng làm cho người ta không nhìn ra một chút hỉ nộ ái ố.

Thích Vi Vi một mặt vừa diễn trò, mặt khác lại chờ đợi người bên cạnh châm chọc khiêu khích, nhưng mà đợi đã lâu cũng không nghe thấy ai lên tiếng, trong lòng cô hồi hộp một chút, sao lại như vậy? Rõ ràng không có ai nói gì...........

Chỉ mình cô không biết, tất cả mọi người không ra tiếng là bởi vì cô là người phụ nữ do Uông Hạo Thiên mang đến, tổng tài Uông thị bọn họ không dám đắc tội.

Thích Vi Vi có chút sốt ruột, bởi vì cô thật sự ăn không vô nữa, vai diễn này làm sao diễn tiếp đây? Đành phải theo phương châm cái khó ló cái khôn, ánh mắt chất chứa kinh ngạc nhìn bọn họ, sau đó nói: "Tại sao mọi người không ăn? Mau ăn đi, ngon lắm, tôi ăn no rồi." Nhìn thấy kiệt tác của mình, thật ra cô rất hài lòng.

"Cô cứ từ từ ăn, chúng tôi không đói bụng." Có người trả lời cô, ánh mắt lóe lên tia khinh thường.

Sở Thiên Lỗi lắc đầu, đi đến trước mặt cô, nhẹ giọng hỏi: "Không phải là cô đã nhịn đói vài ngày rồi chứ?"

"Không có, chỉ là những thứ kia ăn rất ngon, cả đời tôi cũng chưa từng nếm qua." Thích Vi Vi cố ý biểu hiện vẻ mặt hồn nhiên.

Ha ha ha, rốt cuộc có người nhịn không được mà cười phá lên. Lúc này mọi người cũng đều cười khẽ, không khí không còn áp lực giống như vừa rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »