Nitta rời mắt khỏi màn hình máy tính, dùng đầu ngón tay day day hai bên thái dương. Nhìn màn hình lâu đâm mắt anh hơi đau. Rồi anh xoay cổ sang hai bên, xương vai kêu răng rắc.
Bất giác quay ra nhìn, ở phía xa, Hozumi đang há miệng ra mà ngủ và trông còn như sắp ngáy đến nơi.
Nitta bèn ném cái chai rỗng đặt bên cạnh. Thế nào mà cái chai hạ cánh đúng giữa trán Hozumi.
Cô ta mở mắt nhìn ngơ ngác.
“Này,” Nitta gọi. “Ngủ thì kiếm chỗ khác mà ngủ, đừng để tôi bị phân tâm.”
“Ôi, tôi xin lỗi.” Hozumi đưa mu bàn tay lên quệt mép. Chắc cô ta ngủ đến mức nhỏ cả dãi ra rồi.
Hai người đang ở trong một căn phòng nhỏ của Sở Cảnh sát. Họ mang sơ yếu lý lịch của Nanbara và Hatakeyama tới hòng tìm xem giữa hai người có điểm chung nào không. Nhưng tới giờ vẫn chưa tìm ra gì cả.
“Theo tôi thì ta làm việc này chỉ tốn công vô ích.” Nói đoạn Hozumi Risa vội vàng xua tay thật mạnh. “À nhưng ý tôi không phải việc này chán ngắt đâu nhé.”
“Cái gì tốn công vô ích cơ?”
“Thì hai người đó làm gì có điểm chung đâu. Chắc chắn hôm mùng 10 tháng Bảy họ mới gặp nhau lần đầu ở Cortesia Osaka. Kiểu chơi bời thôi ấy.”
“Sao cô dám chắc vậy?”
“Do… trực giác của phụ nữ thôi.”
Nitta thở phì ra.
“Nếu cái trực giác đó của cô mà đúng, thì với Nanbara, Hatakeyama cũng đâu quan trọng gì. Mà đã vậy, thì chị ta có bị khui chuyện ngoại tình hay không hắn quan tâm làm gì, cứ thoải mái mà khai bằng chứng ngoại phạm có phải hơn không?”
“Hừm, cũng đúng nhỉ.”
“Nhưng nếu hắn không làm vậy thì hẳn là phải có sự tình sâu xa gì đó. Nói ngược lại, nếu chúng ta biết việc ấy là gì thì có thể vụ án sẽ được làm sáng tỏ. Đừng có cằn nhằn nữa, lo mà kiểm tra cho hết đống tài liệu kia đi.”
“Rõ,” Hozumi giơ một tay lên.
Cô đang giỡn chơi tôi đấy à, Nitta chau mày.
Việc điều tra vẫn rơi vào bế tắc như trước đó. Rất nhiều điều tra viên đã làm việc cật lực trong nhiều ngày nhưng thành quả thì chưa thấy đâu. Xung quanh Okajima Takao, quả thật, ngoài Nanbara ra thì chẳng ai có động cơ gây án cả. Nhưng họ lại không tìm thấy bất cứ bằng chứng nào để khẳng định hắn ta là hung thủ. Có người đưa ra giả thuyết hay hung thủ đã bỏ trốn. Có thể hung thủ đột nhập vào trường với mục đích trộm đồ nhưng bị Okajima phát hiện rồi kêu lên, tên kia sợ quá nên mới đâm chết anh ta. Cũng không hẳn là vô lý, những phòng nghiên cứu thì có gì để mà trộm? Nghe vậy lại có ý kiến cho rằng hay là sinh viên trộm đề kiểm tra? Tất nhiên ý tưởng này ngay lập tức bị gạt đi. Bởi nạn nhân không cất bài kiểm tra ở đó, Trong khi ấy giả thuyết phải chăng Nanbara đã nhờ người thứ ba ra tay của Nitta vẫn có sức sống mãnh liệt. Tuy nhiên họ lại chẳng tìm thấy xung quanh Nanbara có kẻ nào có thể nhờ cậy một việc như vậy. Rồi dấy lên giả thuyết hay hắn đã vào web đen. Trên mạng tồn tại rất nhiều trang web tập trung cơ số những kẻ vô công rồi nghề chỉ cần có tiền thì việc gì cũng nhận. Họ nghi ngờ hắn đã vào một trang web như thế rồi thuê sát nhân.
Vậy nhưng nhóm cảnh sát điều tra tài sản của Nanbara thì lại phản đối giả thuyết này. Theo như họ điều tra được, thì cho tới giờ tài khoản của hắn ta không có giao dịch nào lớn cả. Mà vốn dĩ hắn cũng không có quá nhiều tiền để thuê sát nhân. Ngược lại hắn còn đang ôm một khoản nợ vì mới mua nhà mấy năm trước.
Nghe vậy Nitta lại nảy ra một nghi vấn mới. Nếu Nanbara nhờ ai đó giết người thì thù lao sẽ là gì? Nếu hắn không có nhiều tiền đến vậy, thì hắn sẽ cho hung thủ cái gì?
Nitta đang đăm chiêu nhìn màn hình máy tính và suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy một bản nhạc kỳ lạ. Hozumi Risa với lấy chiếc điện thoại.
“Ừm tớ đây, đang làm việc. Đương nhiên, còn sao được chứ…” Cô ta đứng dậy, vừa đi lại phía cửa vừa nói chuyện. Nghe giọng có vẻ đầu dây bên kia là bạn thân hoặc người nhà. “Nói gì vậy hả. Tớ hỗ trợ nhân viên Đội điều tra số Một đã vất vả lắm rồi. Thật mà.”
Nitta ngạc nhiên, mắt trở nên sắc bén. Chẳng lẽ lại là người trong sở?
“Ngày nào chân tớ cũng cứng đờ đây này. Cứng đờ luôn. Hiểu không hả? Ngày nào cũng đi đến mỏi rã rời cả chân… Hả, cắt cỏ á? Nghe hay thế. Được thôi, nhưng tớ phải hỏi ý kiến cấp trên đã. Ừm, thế nhé. Ừm, cố lên nha.” Nhưng sau rốt, cô ta không đi đâu mà quay lại chỗ cũ, đoạn nói, “Tôi xin lỗi.”
“Lần sau ra ngoài mà nói chuyện.”
“Tôi xin lỗi.”
“Mà cắt cỏ là sao?”
“À, nãy là con bé bạn tôi ở Phòng Giao thông. Giờ nó đang phải tìm trong trường với xung quanh xem có vũ khí không. Nó kêu hôm nay còn phải cắt cỏ nữa, đúng là toàn chuyện tào lao.”
“Nghe cũng vất vả nhỉ.”
Nhân viên sở tại thì thường là vậy. Làm việc vặt là nghĩa vụ rồi.
“Tôi bảo nghe thú vị nhỉ thì cô ấy bèn dụ ‘thích thì đổi việc đi.’”
“Ra thế. Nên cô mới bảo để hỏi xem có được không à.”
“Vâng. Cắt cỏ với lấy lời khai, cái nào thích hơn nhỉ.” Hozumi nghiêng đầu.
Nitta khoanh hai tay lại, lườm Hozumi. “Công việc mà thú vị gì. Điều tra lại càng không.”
“Chắc là vậy rồi.”
“Chứ còn gì nữa. Tổ trưởng với chủ nhiệm nhìn mặt mà giao việc hết cả rồi, đúng người đúng việc, không có chuyện bất công đâu. Cô cứ thử đổi việc xem, rồi sẽ hiểu họ vất vả thế nào.” Nói đến đó bỗng có thứ gì đấy lóe lên trong đầu Nitta. Anh bật dậy như nhảy.
“Ơ,” Hozumi thét lên. “Anh sao vậy?”
Nhưng Nitta ngó lơ, cứ đứng vậy rồi nhắm mắt lại. Anh đang sắp xếp lại suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Có mâu thuẫn ở đâu không nhỉ? Có không ta?
Sau rốt anh cũng mở mắt. Hozumi ngạc nhiên nhìn Nitta.
“Tôi tìm thấy đáp án rồi,” nói đoạn anh lao ra phía cửa.