Nghe báo cáo của Hozumi Risa, Motomiya chán nản phả khói thuốc.
“Tóm lại là cô không tìm ra được bằng chứng chứng minh Nanbara đã nghỉ ở Cortesia Osaka hôm mùng 3 tháng Mười đúng không?”
“Tôi không tìm được dấu vết hay người nào trông thấy Nanbara ở khách sạn đó vào hôm ấy.” Hozumi báo cáo với giọng cứng nhắc. Tuy nhiên ‘Lễ hội bia thế giới’ thì đúng là đã được tổ chức trên bar tầng thượng của khách sạn, và trưa hôm mùng 4 tháng Mười quả thật cũng có một nhóm người Trung Quốc đã làm thủ tục trả phòng.”
Motomiya hơi nhếch môi lên, khẽ ngoẹo cổ.
“Không thể coi việc biết có lễ hội bia là bằng chứng chứng minh anh ta đã trọ ở đấy hôm mùng 3 tháng Mười được. Cả việc mấy người Trung Quốc kia nữa. Dạo gần đây, khách sạn nào mà chẳng toàn người Trung Quốc. Có thể hắn đoán bừa mà lại trúng thôi.”
“Cũng có thể ạ.”
“OK, OK. Thôi cũng đành vậy. Dẫu sao ban đầu chúng ta cũng đã chẳng mong đợi gì, đúng không Nitta?”
Nghe Motomiya nói vậy, Nitta liền đáp, “Vâng. Chuyện này chắc cũng không cần báo cáo trong cuộc hợp điều tra lần này đâu.”
“Nhưng tôi sẽ báo lại việc này với tổ trưởng.” Nói đoạn Motomiya dụi điếu thuốc, quay sang Hozumi bảo, “Cô vất vả rồi,” sau đó rời khỏi khu vực hút thuốc.
Nitta cũng theo Motomiya ra ngoài. Ngửi thấy mùi hôi ám trên quần áo, anh nhăn mặt.
“Sao lại bắt một người không hút thuốc họp ở cái nơi này chứ. Thế này thì phân khu vực hút thuốc với không hút làm cái gì nữa.”
“Anh Nitta này,” Hozumi đi ra, rụt rè như muốn nói điều gì đó.
“Cô có danh sách khách trọ hôm mùng 3 tháng Mười ở khách sạn đó đúng không? Tìm giúp tôi xem liệu có ai có khả năng liên quan tới Nanbara không nhé. Dù chắc người đó cũng chẳng dùng tên thật đâu. Nhưng biết là vô ích thì vẫn phải làm, không cấp trên lại lèo nhèo.”
“Về vấn đề đó, tôi lại nhớ ra chuyện này,” Hozumi giơ ngón trỏ lên. “Cái lần đầu tiên chúng ta gặp Nanbara trường đại học ấy.”
“Thì sao?”
“Hôm đó chẳng phải người anh ta đã tỏa ra mùi nước hoa sao?”
Nitta chau mày, nhìn lại Hozumi. “Nước hoa?”
“Vâng, nước hoa hương hoa hồng.”
“Vậy sao?”
“Chắc chắn vậy. Tôi chưa nói chứ thật ra tôi rất nhạy cảm với các loại mùi.” Hozumi chỉ đầu ngón tay vào mũi mình. “Bố mẹ tôi còn bảo mũi tôi thính như chó kìa. Tôi phản ứng với cả những mùi người thường không ngửi ra. Lúc gặp Nanbara cũng vậy.”
“Vậy à. Nhưng việc đó thì sao?”
“Khi đấy tôi đã bất giác nghĩ, đàn ông đàn ang mà cũng xức hương hoa hồng sao? Nhưng sau đó tôi quên béng mất là không thể có việc ấy được. Trừ phi, đó là ám mùi.”
“Ý cô là anh ta bị ám mùi nước hoa của người khác?”
“Vâng. Có thể đúng không?”
“Ừ thì có. Nhưng là nước hoa của ai?”
“Vấn đề nằm ở đó đấy. Nanbara vẫn còn độc thân, chúng ta cũng không biết bạn gái của anh ta. Nhưng rõ ràng là anh ta có, ở đâu đó, một người phụ nữ vô cùng thân thiết, tới mức mùi nước hoa của cô ta đã ám sang người anh ta.”
Nitta chau mày, chỉ vào ngực Hozumi.
“Cô đang ám chỉ người phụ nữ hắn ta lén lút gặp ở Osaka cũng xức nước hoa hương hoa hồng đó đấy à?”
“Anh ta tham gia hội nghị ở Kyoto hôm mùng 4, nên nếu đó là mùi nước hoa bị ám thì chỉ có thể là vào đêm mùng 3 thôi. Có khi nào đúng là đêm đó anh ta đã ở cùng phụ nữ không? Phụ nữ có chồng hay không thì không biết nhưng chắc chắn là họ rất thân thiết.”
“Chúng ta gặp hắn hôm mùng 5, chẳng nhẽ mùi hương ám vào từ hai hôm trước lại vẫn còn?”
“Mùi hương bị ám vào đồ Tây thì khó mất đi lắm. Tôi biết ối vụ ngoại tình bị lộ tẩy chỉ vì chuyện này.”
Nitta vẫn đứng vậy, khoanh hai tay, nhìn xuống Hozumi.
“Cứ cho là vậy đi, nhưng làm sao để tìm ra người phụ nữ đó?”
“Tôi…” Hozumi lên tiếng. “Tôi tin anh Nanbara đã nghỉ ở khách sạn Cortesia Osaka. Vì anh ấy chẳng có lý do gì để nói dối cả. Dù rất tiếc, chuyến công tác lần này tôi không tìm ra được bằng chứng nào.”
“Thế tôi mới hỏi cô định làm cách gì? Danh sách khách trọ đâu thể mách cho ta biết ai là người xức nước hoa hương hoa hồng?”
“Tôi có mượn cả phiếu thông tin của khách đây ạ. Phiếu này được viết bằng tay nên khả năng cao còn lưu lại dấu vân tay.”
“Thế thì sao? Cô định ngửi hết đống đấy rồi tìm cho ra cái phiếu còn mùi kia chắc?”
Anh tính chọc mà nhìn Hozumi lại rõ là nghiêm túc.
“Như ban nãy tôi báo cáo, ngày mùng 10 tháng Bảy, anh Nanbara cũng đã nghỉ ở Cortesia Osaka. Có thể hôm đó anh ta cũng đã ở cùng cô gái xức nước hoa hương hoa hồng.”
“Hôm đó anh ta lấy tên thật mà. Sao có thể chứ?”
“Cái đó thì cũng chưa chắc, phải xác nhận mới biết được.”
“Xác nhận kiểu gì cơ?”
“Thật ra tôi đã mượn cả phiếu thông tin của khách ngày mùng 10 tháng Bảy. Nếu đối chiếu với dấu vân tay in trong phiếu ngày mùng 3 tháng Mười, thì dẫu người kia có dùng tên giả, chúng ta cũng sẽ xác định được có phải cùng một người hay không.”
Giọng Hozumi Risa toát lên vẻ đầy tự tin. Hơi bất ngờ, Nitta nhìn chăm chăm mặt Hozumi. Chừng như không chịu nổi điều đó, cô hơi chếch mắt nhìn lên phía trên.
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Nitta mới lẩm bẩm, “Ý tưởng đó cũng được đấy chứ.”
Mặt Hozumi bỗng nhiên sáng bừng lên. “Đúng không?”
“Dẫu sao việc điều tra kẻ thật sự gây án cũng đang giậm chân tại chỗ, chỉ có cách bắt Nanbara khai ra thôi. Nếu chuyện này có thể trở thành con át chủ bài của chúng ta thì quá tốt. Để tôi thử đề xuất với tổ trưởng xem sao.” Nitta rảo bước, Hozumi cũng vội vàng theo sau.
Inagaki chấp nhận đề xuất của Nitta và Hozumi. Ngay lập tức, một cuộc đối chiếu dấu vân tay quy mô lớn được tiến hành. Cả hai ngày đó đều có đến vài trăm phiếu thông tin khách trọ. Nhưng nếu chỉ tính nữ giới thì cũng giảm đi được phần nào.
Trước khi đối chiếu dấu vân tay họ đã nắm được số lượng nhưng vị khách cùng trọ cả hai ngày đó. Vì nếu dùng tên thật thì chỉ cần nhìn phần chữ ký là ra. Quá nửa số đó hình như đều là khách quen.
Ngày thứ hai tiến hành đối chiếu dấu vân tay, Inagaki cho gọi Nitta, cùng với Motomiya và cả Hozumi tới.
“Phía giám định tìm ra rồi.” Nói đoạn anh ta đặt một tờ giấy khổ A4 in hình ảnh gì đó lên mặt bàn.
Motomiya cầm lấy tờ giấy. Nitta ngồi bên cạnh cũng nhòm sang.
Trên đó in hai tờ phiếu thông tin khách trọ. Một tờ là của ngày mùng 10 tháng Bảy, tờ còn lại là ngày mùng 3 tháng Mười.
“Hai dấu vân tay này trùng khớp ạ?”
Nghe Motomiya hỏi, Inagaki chỉ đáp gọn lỏn, “Ừ.”
Nitta kiểm tra phần chữ ký. Ở phiếu hôm mùng 10 tháng Bảy là tên Hatakeyama Reiko, còn hôm mùng 3 tháng Mười là Suzuki Hanako.
“Hai chữ ‘ko’ này viết giống nhau.”
Nitta nhận xét, Inagaki cũng gật đầu thật mạnh.
“Có vẻ đúng là bút tích của cùng một người.”
“Suzuki Hanako à. Đây rõ ràng là tên giả.” Motomiya lên tiếng.
Địa chỉ ở phiếu thông tin đó là Minamiaoyama, quận Minato, Tokyo. Còn địa chỉ của người tên Hatakeyama Reiko thì ở Yokohama.
“Hatakeyama Reiko là tên thật,” Inagaki hạ giọng nói.
Mắt Nitta bỗng trở nên sắc lẹm. “Thật ạ?”
“Hôm đó cô ta dùng thẻ để thanh toán. Danh bạ khách trọ của khách sạn lưu lại như vậy.” Nói đoạn Inagaki quay qua nhìn Hozumi, mắt vô cùng sắc sảo. “Chầu này khéo cô Hozumi lập công to rồi đấy.”
Nữ cảnh sát trẻ duỗi thẳng lưng, cúi đầu, “Cảm ơn sếp ạ.”
Inagaki cười khổ.
“Nhưng chớ có vui mừng sớm. Chưa chắc Nanbara đã ở cùng người phụ nữ này đâu.” Inagaki đưa mắt nhìn lại phía Motomiya. “Tìm hiểu gấp người phụ nữ này giúp tôi. Nhưng nhớ cẩn trọng đấy.”
“Tôi hiểu ạ,” Motomiya đáp. “Vì nếu đây đúng là nhân tình của Nanbara, rất có thể còn có nội tình gì đó.”
“Ừm. Nhờ cậu vậy.” Mắt Inagaki lại ánh lên một vẻ sắc lẹm.