Mùi của phòng khoa học đây mà, ngay khoảnh khắc bước chân vào tòa nhà, Nitta Kosukei đã nghĩ vậy. Những ký ức từ thời học cấp một sống lại trong anh ngay tức thì. Hồi ấy, có lần anh đã thực nghiệm mạ bạc cho đồng 5 yên. Và giáo viên đã dặn anh không được nói chuyện thực nghiệm đó với bất kỳ ai. Vì nghe đâu gia công tiền xu là một hoạt động phi pháp. Ấy vậy mà, khi biết điều đó, anh lại càng hào hứng. Đồng 5 yên được mạ, thoạt nhìn chẳng khác đồng 50 yên. Dùng nó để mua đồ không biết có bị lộ không nhỉ? Liệu có qua mặt được một bà lão mắt kém nào đó không? Chỉ cần tưởng tượng vậy thôi, anh đã thấy hứng khởi lắm rồi.
Anh chẳng nhớ hồi đó mình có dùng đồng 5 yên ấy không. Nhưng lại nhớ rất rõ lần thực nghiệm đó, vả chăng vì anh biết đấy là một hành vi phi pháp? Thường thì ai cũng vậy, sẽ ít nhiều thấy hưng phấn với những việc làm trái quy định. Cảm giác tội lỗi và khoái cảm là hai mặt của một tờ giấy.
Hiện trường nằm trên tầng 2 của tòa nhà. Nitta và vị đồng nghiệp đã đi xe cùng anh tới đây leo cầu thang lên tầng 2. Giữa đường, họ đụng mặt với vài giám định viên và điều tra viên khác. Thấy nhóm Nitta đeo phù hiệu của Phòng cảnh sát số Một nên chẳng ai để ý tới họ cả.
Một cánh cửa đang mở toang. Nitta thoáng thấy bóng lưng của vị cảnh sát đàn anh Motomiya. Có vẻ anh ta đã tới đây từ trước, “Tình hình sao rồi ạ?” Nitta cất giọng hỏi.
Motomiya quay đầu lại, miệng méo xệch, mặt mày như người chết rồi. “Thì cậu cứ vào mà xem.”
Ở cửa ra vào của căn phòng có treo tấm biển đề chữ Phòng giáo viên kèm thêm dòng Người phụ trách Okajima Takao.
Nitta nhòm vào bên trong. Căn phòng không rộng lắm, và chỉ có giá sách, bàn làm việc, cùng bộ bàn ghế tiếp khách đơn giản. Trên bàn có đặt một chiếc máy tính xách tay, và chung quanh đó là cả núi sách cùng tài liệu.
Thi thể nằm sấp dưới sàn nhà. Nạn nhân là nam giới, mặc đồ bảo hộ với chiếc quần ống rộng, không thắt cà vạt. Trông người này cũng có da có thịt, song vẫn thuộc dạng nhỏ con. Kính rơi dưới sàn.
“Tôi làm cảnh sát lâu rồi mà hiện trường kiểu này thì lần đầu thấy đấy.” Motomiya nhìn lên giá sách. “Cái gì thế này, Mối quan hệ giữa khoa học gắn kết và kiểm soát tính chất vật lý chung, Nghiên cứu cấu tạo bề mặt của silicon tỷ lệ phản xạ thấp. Là gì, chẳng hiểu.”
“Nạn nhân là giảng viên đại học ạ?”
“Hình như vậy. Thú thật, tôi chịu không hình dung ra nổi cái thế giới của đám nhà khoa học này. Cầu trời vụ này đừng có phức tạp quá.” Motomiya vừa gãi gãi cần cổ, vừa nhếch miệng cười.
Nitta lại nhìn quanh phòng một lượt. Không có dấu hiệu của vụ ẩu đả nào.
Không biết lúc gây án, hung thủ có cảm giác tội lỗi gì không nhỉ, hay chỉ có khoái cảm? Nhìn xuống tấm lưng đã bị nhuộm đỏ vì máu, Nitta bất giác nghĩ.
Một ban chuyên án điều tra được thành lập tại Phòng Cảnh sát Nam Hachioji. Khuôn viên khoa Khoa học kỹ thuật trường Đại học Taihou, nơi xảy ra vụ án mạng lần này chỉ cách Phòng Cảnh sát Nam Hachioji có mấy phút đi bộ.
Hôm nay, mùng 5 tháng Mười, lúc 10 giờ sáng, cảnh sát đã nhận được thông báo về vụ án. Phòng chỉ huy thông tin liên lạc nhận được điện thoại báo một người thuộc khoa Khoa học kỹ thuật của trường này đã bị sát hại. Ngay lập tức, cảnh sát Phòng Cảnh sát Nam Hachioji đã tới để xác nhận hiện trường.
Nạn nhân là Okajima Takao, 52 tuổi, nam giới, giảng viên khoa Khoa học kỹ thuật trường Đại học Taihou. Nghe nói từ hôm qua Okajima không hề xuất hiện ở trường. Phòng giáo viên, cũng là phòng riêng chuyên dụng của anh ta khóa suốt. Nhưng hôm nay, khi thấy xe của Okajima đậu trong bãi đỗ của trường, trợ giảng của anh ta đã dùng chìa khóa riêng để mở cửa phòng, và đến khi vào trong thì phát hiện thầy giáo trong bộ dạng hoàn toàn biến đổi.
Anh ta chết do bị chấn thương bên ngoài. Hung thủ đã đâm nạn nhân từ sau lưng, hung khí xuyên cả vào tim. Dù hung khí không còn ở hiện trường, song có lẽ đó là một con dao nhọn có lưỡi dài khoảng trên hai mươi centimet. Đồ đạc trong phòng không hề bị xáo trộn nhưng chiếc ví trong túi áo khoác đã biến mất. Cảnh sát phỏng đoán hiện trường gây án chưa chắc đã là ở bên trong phòng. Những người liên quan cho hay, Okajima thường chỉ mặc đồ bảo hộ ở trong phòng nghiên cứu. Trong khi phòng nghiên cứu nằm ngay cạnh phòng giáo viên. Nhiều khả năng hung thủ đã di chuyển cái xác sau khi gây án.
Sau khi Phòng cảnh sát địa phương và Sở Cảnh sát họp, điều tra viên được chia thành nhiều nhóm và tiếp tục họp theo từng nhóm đó với nhau. Trưởng nhóm của Nitta không ai khác chính là Motomiya.
Điểm mặt qua một lượt các thành viên trong nhóm, Nitta không khỏi bất ngờ. Thế nào mà lại có cả điều tra viên nữ lẫn vào đây. Chẳng những thế, Motomiya còn lệnh cho anh và người đó kết hợp thành một đội.
“Sao lại là em ạ?” Nitta hỏi, miệng méo xệch đi.
“Sao không thể là cậu?” Motomiya hỏi ngược lại.
“Sao là sao ạ…” Nitta đang lắp bắp, cô kia đã nhanh nhảu chêm vào, “Mong anh giúp đỡ ạ.” Xem chừng hăng hái lắm đây.
“Mong cô giúp cho,” Nitta vừa gãi gãi đầu vừa đáp lại.
Cô ta tên Hozumi Risa, vốn thuộc Ban An sinh xã hội. Người không được cao cho lắm nhưng tư thế chỉn chu, dáng vẻ khỏe mạnh. Mỗi tội má tròn, mặt hiền lành, đâm không giống cảnh sát lắm.
Một khi chuyên án điều tra được mở, trong trường hợp phòng cảnh sát địa phương neo người, thì người ở những ban khác sẽ được điều động tới. Vì nếu chỉ có người ở Ban Hình sự không thôi thì sẽ thiếu nhân sự trầm trọng. Ví như sẽ chẳng có gì lạ nếu người ở Ban Giao thông tới hỗ trợ lái xe điều tra. Ngay như Nitta cũng đã từng hợp tác với người ở ban khác song với phụ nữ thì đây là lần đầu tiên.
Theo chỉ thị của Motomiya, đội Nitta sẽ phải đi lấy lại lời khai của người đã phát hiện ra tử thi.
“Hay thật đấy. Đây là lần đầu tiên tôi được làm việc trong một chuyên án điều tra. Anh Nitta cứ ra chỉ thị thật nhiều vào nhé. Việc gì tôi cũng xin làm hết.” Hozumi Risa hân hoan đề nghị.
“Tôi hiểu rồi.”
“Nhìn thế này thôi chứ tôi tự tin với độ săn chắc của cơ thể mình lắm đấy. Như hôm rồi, tôi bị đâm xe đạp mà chẳng hề hấn gì trong khi đối phương lại bị thương mới chết chứ. Hahaha.”
“Ồ, thế cơ à.”
“Mà không biết thủ phạm vụ án lần này là người thế nào nhỉ. Trường đại học chẳng phải cũng là một nơi kín cổng cao tường lắm sao? Vậy mà tên hung thủ này lại dám ra tay ở đó, hắn cũng liều đấy chứ?”
“Cô nói phải.”
“Chắc hắn phải hận nạn nhân lắm. Hoặc có một động cơ kinh khủng nào đó khác. Hừm, không biết sự thật là gì.”
Hozumi Risa nói nhanh, lại hoạt ngôn. Trên suốt quãng đường đi tới trường đại học, miệng cô ta lúc nào cũng như đạn bắn liên thanh. Nitta lấy làm phiền vì cứ phải đáp lại.
“Tôi nói để cô biết trước,” Nitta dừng bước, chỉ vào chóp mũi Hozumi. “Điều tra là việc của Ban Hình sự chúng tôi. Cô chỉ hỗ trợ thôi. Mà hỗ trợ thì không đến lượt cô ra mặt. Lúc cần tôi sẽ bảo. Còn cho tới lúc đó, phiền cô yên lặng đi theo tôi và đợi là được. Yên lặng ấy, cô hiểu chứ?”
Nitta còn tưởng cô ta sẽ phơi ra bộ mặt bị tổn thương, nhưng không ngờ, cô ta chỉ gật đầu thật mạnh, giơ tay lên hành lễ, đoạn đáp, “Rõ ạ.”
Nitta vừa nghĩ bụng, cô có hiểu thật không đấy, vừa bước qua cổng trường đại học.
Tòa nhà có phòng nghiên cứu nọ đã cấm người ra vào. Thành thử Nitta gặp hai người đã phát hiện ra tử thi trong một căn phòng tiếp khách bên tòa nhà kỹ thuật chính. Một người là Yamamoto, trợ giảng; còn người kia là Suzuki, sinh viên.
“Tức là các cậu gặp anh Okajima lần cuối vào khoảng 6 giờ tối hôm kia, tức ngày mùng 3 tháng Mười, đúng không?” Sau khi nghe chuyện, Nitta xác nhận lại.
“Vâng, đúng ạ,” hai người gật đầu.
Vậy là, hôm kia, lúc hai người họ ra về thì Okajima vẫn còn đang ở trong phòng nghiên cứu.
“Hầu như ngày nào thầy cũng làm việc tới tận khuya. Đã rất nhiều lần chúng tôi thấy vỏ cơm hộp mua ở cửa hàng tiện lợi bị bỏ lại trong phòng nghiên cứu khi chúng tôi tới vào sáng hôm sau. Thầy vẫn bảo với chúng tôi, thầy sống có một mình nên về sớm cũng chẳng để làm gì.” Yamamoto thêm.
“Vậy tức là tối hôm mùng 3, các cậu cũng không hỏi lại xem anh Okajima có về nhà không nhỉ?”
“Vâng. Nhưng chúng tôi vẫn tự nghĩ rằng thầy đã về.”
“Và các cậu nghĩ là hôm qua anh Okajima không đi làm? Không ai nhận được thông báo của anh Okajima là sẽ nghỉ phép à?”
“Thường thì thầy sẽ báo với tôi nếu thầy nghỉ. Thầy hiếm khi nghỉ làm lắm.” Yamamoto chau mày.
“Vậy mà hai cậu cũng không định gọi cho thầy mình à?”
“Tôi có gọi, nhưng điện thoại không kết nối được. Gửi tin nhắn cũng không thấy hồi âm. Căn bản cũng không có việc gì gấp, thành thử tôi không cố liên lạc thêm…”
Mặt Yamamoto như hiện lên dòng chữ, Sao tôi biết được thầy ấy lại bị giết ở phòng bên cạnh thế chứ.
“Rồi sáng nay các cậu thấy xe của thầy mình?”
“Tôi đã thấy chiếc xe,” người trả lời là cậu thanh niên dáng nhỏ thó, Suzuki. “Tôi tình cờ đi ngang qua gần đó nên đã trông thấy. Nghĩ bụng sao giống xe của thầy Okajima thế nhỉ, tôi bèn lại gần nhìn kỹ hơn thì thấy biển số xe quả nhiên giống hệt.”
“Hôm qua chiếc xe không đậu ở đó à?”
“Tôi không rõ. Thường thầy ấy sẽ đậu xe ở bãi đỗ bên cạnh phòng nghiên cứu. Hôm qua thì tôi không thấy xe ở đấy. Nhưng hôm qua thầy không tới trường thành thử tôi cũng không nghĩ ngợi gì về chuyện ấy cả.”
“Tức là sáng nay cậu thấy xe đậu ở chỗ khác mọi khi đúng không? Anh Okajima có từng đậu xe ở đó bao giờ chưa?”
“Tôi nghĩ là chưa. Thế nên thoạt tiên tôi đã không nghĩ đó là xe của thầy.”
Vậy là có thể chiếc xe đã đậu ở đó từ hôm trước. Tên hung thủ đã di chuyển chiếc xe chăng?
Okajima đã bị sát hại đêm hôm kia và cái xác vẫn nằm trong phòng suốt từ lúc ấy. Suy luận vậy nghe vẻ hợp lý. Nhân viên khám nghiệm tử thi cho rằng nạn nhân đã chết khoảng trên 24 tiếng.
“Hôm kia anh Okajima có nói gì không? Kiểu như sẽ gặp ai đó hoặc ai đó sẽ tới phòng nghiên cứu chẳng hạn?”
Yamamoto và Suzuki nhìn nhau, hòng xác nhận cả hai chưa từng nghe tới những chuyện ấy.
“Thế bình thường anh Okajima hay có khách đột ngột ghé thăm không?”
“Kiểu không hẹn trước ấy ạ? Không, chuyện như vậy hầu như không có.” Yamamoto đáp. “Lịch trình của phòng nghiên cứu thường rất tỉ mỉ, khách đột ngột tới sẽ rất phiền nên chúng tôi luôn nhắc mọi người phải hẹn trước. Với lại lúc chúng tôi rời khỏi đây cũng đã hơn 6 giờ tối. Tôi không nghĩ khách tới muộn vậy đâu.”
“Ra là vậy.”
Nhưng e là đã có người tới. Hắn đã thủ sẵn hung khí và đi tới phòng nghiên cứu.
“Cửa nẻo ở phòng nghiên cứu thì sao?”
“Chìa khóa cửa ra vào thì chỉ có tôi và thầy Okajima giữ.” Yamamoto đáp. “Còn một cái để ở phòng bảo vệ nữa. Ban nãy tôi cũng nói rồi đấy, hầu như ngày nào thầy ấy cũng nán lại tới khuya nên việc khóa cửa tôi nhờ thầy hết. Sáng thì ai đến sớm sẽ mở nhưng thường sẽ là tôi. Hôm qua cũng vậy.”
“Sáng hôm qua cửa phòng nghiên cứu cũng khóa à?”
“Vâng.”
Họ vẫn chưa tìm ra chiếc chìa khóa của Okajima. Có thể tên hung thủ đã mang đi.
“Vậy chỉ có cửa phòng nghiên cứu là trong tình trạng khóa trái thôi đúng không? Cửa ra vào tòa nhà có được khóa không?”
“Không đâu. Vì đêm vẫn có người đi lại mà. Ở đây nhiều nhóm thực hành thông đêm lắm.”
“Tức có người lạ lẻn vào thì cũng chẳng ai nghi ngờ à?”
“Vâng. Vì trường nhiều phòng nghiên cứu lắm. Ngay cả tôi đây cũng có khối người không biết.”
“Mọi người trong trường có biết chuyện anh Okajima thường xuyên về trễ không vậy?”
“Cái đó thì tôi cũng không rõ,” Yamamoto nghiêng đầu. “Những người cùng làm việc với thầy thì chắc chắn là biết còn người ở phòng nghiên cứu khác thì tôi không nắm được. Nhỉ?”
Thấy Yamamoto tìm sự đồng tình, Suzuki cũng khẽ gật đầu, chẳng nói chẳng rằng.
“Gần đây anh Okajima có gì khác lạ không? Bị vướng vào rắc rối hoặc bị gọi điện làm phiền chẳng hạn?”
Yamamoto ngoẹo cổ, hỏi Suzuki ở bên cạnh, “Có chuyện gì không nhỉ?”
“Tôi cũng không biết nữa,” Suzuki tỏ vẻ bối rối.
“Tôi nghĩ không có mấy chuyện như vậy đâu.” Yamamoto chốt lại.
“Anh Okajima là người thế nào? Có phải kiểu người vì nóng tính mà dễ gây gổ với người khác hay mối quan hệ với mọi người không được tốt lắm không?”
Tóm lại Nitta đang muốn hỏi xem Okajima có kẻ thù nào đó không, nhưng xem ra phản ứng của hai người này không được nhanh nhạy cho lắm.
“Không hề, đúng hơn thầy ấy có phần hơi chậm chạp, tôi chưa từng thấy thầy nổi giận bao giờ.”
Suzuki cũng gật đầu thật mạnh tán thành nhận xét của Yamamoto.
“Lắm lúc đám sinh viên bọn tôi có hơi quá trớn nhưng thầy cũng chẳng bao giờ quát mắng cả. Thầy ấy không hứng thú với chuyện của người khác.”
“Quan hệ với phụ nữ thì sao? Hình như anh Okajima vẫn còn độc thân nhưng chẳng lẽ cũng không có bạn gái à?”
Nghe Nitta hỏi vậy, Suzuki ngã ngửa ra đằng sau. “Thầy Okajima á? Không thể nào có chuyện đó được.”
“Chẳng lẽ Okajima chưa từng hẹn hò với phụ nữ bao giờ?”
“Không đâu, chuyện đó…” Yamamoto nghiêng đầu. “Chuyện đó thì tôi chưa nghe bao giờ. Theo tôi thấy thì hình như thầy ấy không hứng thú gì với việc đó. Đến ăn uống thầy ấy cũng chẳng bao giờ kén cá chọn canh. Tóm lại, thầy ấy chỉ quan tâm tới mỗi cái phòng nghiên cứu này thôi.”
“Nghiên cứu… à.” Nitta quẹt mũi, nhìn hai nghiên cứu sinh trẻ tuổi. “Thế các cậu đang nghiên cứu cái gì vậy? Tôi sẽ rất lấy làm cảm kích nếu hai người có thể giải thích sao đó để một kẻ ngoại đạo như tôi cũng nắm được phần nào.”
“Nói đơn giản thì chúng tôi nghiên cứu về chất bán dẫn.” Yamamoto đáp. “Anh biết… chất bán dẫn là gì đúng không?”
“Ừm, cũng đại khái. Thứ dùng để sản xuất linh kiện máy móc nhỉ?”
“Đúng vậy. Nghiên cứu của nhóm thầy Okajima là nhằm phát triển các vật liệu bán dẫn mới. Tình hình nghiên cứu đang tiến triển rất thuận lợi, nếu nó được ứng dụng vào thực tiễn thì các loại máy điện thoại sẽ còn được sản xuất dưới dạng nhỏ gọn hơn và lượng tiêu hao điện năng cũng sẽ giảm đáng kể.”
“Ồ, vậy là một phát minh lớn đấy chứ. Ban nãy cậu mới nói nhóm thầy nhỉ? Tức là anh Okajima không chỉ nghiên cứu một mình à?”
“Một mình nghiên cứu sao nổi. Thầy ấy cùng nghiên cứu với một công ty khác. Nhưng về cơ bản ý tưởng đều là thầy nghĩ ra, phải nói là thầy Okajima rất cừ đấy.”
Yamamoto cũng có nhắc tới tên công ty nọ nhưng với Nitta, đó hoàn toàn là một cái tên xa lạ.
“Người như vậy ra đi đúng là một mất mát không hề nhỏ.”
“Vâng. Không biết ai mà lại nhẫn tâm vậy.” Yamamoto buồn rầu chau mày lại.
“Thế có ai tiếp quản công trình nghiên cứu này không? Cậu chăng?”
“Tôi làm gì đủ sức. Là thầy Nanbara.”
“Thầy Nanbara?”
“Một giáo sư dự bị. Thầy ấy cũng tham gia nghiên cứu cùng thầy Okajima.”
“Vị ấy hiện có đang ở trường không?”
“Thầy ấy đi Kyoto từ hôm qua để tham gia hội thảo rồi ạ. Tôi có thông báo về vụ án, thầy ấy bảo sẽ lập tức về Tokyo.”
Yamamoto cho hay vị giáo sư dự bị đó tên là Nanbara Sadayuki.
Sau khi xác nhận lại hành tung của Yamamoto và Suzuki từ ngày hôm kia để tránh bỏ sót thông tin, Nitta để hai người họ ra về.
“Đúng là cảnh sát của đội điều tra hình sự có khác. Đặt câu hỏi cứ tằng tằng. Tôi thật sự ngưỡng mộ đấy.” Hozumi Risa sáng hết cả mắt lên.
“Mấy câu hỏi bình thường thôi mà. Cũng chẳng thu hoạch được gì nhiều.”
“Vậy sao? Tôi thấy cũng nhìn rõ tính chất vụ án hơn đấy chứ.”
Nitta nhìn người cộng sự nữ. “Tính chất? Tính chất thế nào cơ?”
“Thì anh Okajima đó không quan tâm tới thứ gì khác ngoài việc nghiên cứu này. Rồi cũng không gặp rắc rối gì trong các quan hệ với người khác. Tóm lại đây không phải là hành vi gây án vì thù hằn. Quan hệ nam nữ cũng không, suy ra không phải do hận tình. Đã vậy thì chỉ còn lại mục đích tiền bạc.”
“Ai mà lại được hưởng lợi nhờ giết một giáo sư đại học cơ chứ?”
“Anh không nghe chuyện trong cuộc họp điều tra à? Tên thủ phạm đã cướp ví tiền của nạn nhân đấy.”
“Gì cơ?” Nitta nhìn thẳng vào khuôn mặt tròn xoe của Hozumi Risa. “Cô đang nói hung thủ giết người chỉ để cướp ví tiền à? Chỉ để chôm cái ví mà hắn phải đột nhập vào một nơi như thế?”
“Trộm cắp thì dĩ nhiên là phải cố tình đột nhập chứ sao.”
“Cô đang nói thật lòng đấy à?”
“Đương nhiên. Có vấn đề gì sao?” Hozumi nói, vẻ đầy tự tin. Xem chừng cô ta không phải đang giỡn chơi.
“Tôi hiểu rồi. Dừng ở đây thôi. Phòng nghiên cứu của Okajima, tính cả sinh viên và nghiên cứu sinh còn có bốn người khác nữa. Chúng ta phải hỏi chuyện cả những người đó. Cô gọi họ lại giúp tôi nhé.”
“Rõ,” sau khi trả lời đầy hào hứng, Hozumi Risa rời khỏi phòng. Nhìn cánh cửa bị sập lại đánh uỳnh, Nitta chỉ biết thở dài.
Nitta lần lượt hỏi chuyện bốn sinh viên của Okajima, tuy nhiên nội dung mà họ cung cấp cũng không khác biệt gì lớn so với câu chuyện của Yamamoto. Một nhà khoa học ưu tú nhưng đời sống thì không có gì nổi bật, ấn tượng chung của tất cả bọn họ về Okajima đều là vậy.
“Ồ, dễ thương quá,” Hozumi Risa thốt lên khi người cuối cùng rời khỏi. “Giới trẻ tầm đôi mươi bây giờ phơi phới nhỉ. Thời bọn tôi ở cái tuổi đấy không được trẻ trung như vậy đâu. Chỉ trò chuyện cùng nhau trong một căn phòng thế này mà đã có cảm giác được tiếp thêm bao nhiêu năng lượng tuổi trẻ. Xem ra được lái máy bay cũng có cái hay đấy chứ.”
Nitta chán nản ngó khuôn mặt nghiêng của cô nàng.
“Xem ra cô vẫn thoải mái quá nhỉ. Trong khi tôi đang bức bách vì chưa thu được manh mối gì.”
“Ô hay, thì tôi đã bảo là cướp của giết người rồi mà lại. Đã vậy thì làm sao tìm được bằng chứng từ những người liên quan kia chứ.”
Nitta không đáp lại, chỉ im lặng đứng lên.
Trước khi rời khỏi trường, Nitta tới gặp Yamamoto một lần nữa để cảm ơn cậu ta đã hợp tác điều tra. Sau đó Yamamoto còn tiễn Nitta xuống tận tầng 1 của tòa kỹ thuật.
“Nếu nhớ ra được điều gì, dù rất nhỏ thôi cũng được, phiền cậu liên lạc với tôi nhé.”
“Tôi hiểu rồi ạ. Tôi sẽ nhắc cả mọi người nữa. À, có chuyện này…” mặt Yamamoto trông có vẻ hơi khó xử. “Ban nãy có Suzuki không tiện nói nhưng có chuyện này tôi nghĩ nên để anh biết thì hơn.”
“Chuyện gì vậy?” Nitta hạ giọng.
“Thật ra là chuyện về thầy Nanbara.”
“Ý cậu là vị giáo sư dự bị kia hả?”
“Vâng,” Yamamoto gật đầu.
Đúng lúc đó, từ phía sau Nitta vọng lại tiếng người gọi, “Yamamoto!” Anh quay đầu lại thì thấy một người đàn ông mặc com-lê đang đi về phía họ. Người đó tầm ngoài 40, đang xách một chiếc túi du lịch.
“A… em chào thầy, thầy vất vả quá ạ.” Yamamoto lớn giọng chào, rồi quay sang thì thầm vào tai Nitta, “Thầy Nanbara đấy.”
“Tôi tính về sớm hơn cơ, mà nhiều chuyện lu bu quá. Nhưng đúng là chuyện xảy ra đột ngột quá.” Người đàn ông cau mày tiến lại gần, nhìn về phía Nitta, “Xin lỗi, anh đây là?”
“Họ là cảnh sát, đến để điều tra về vụ án ạ.”
“À, thế à. Mọi người vất vả quá.” Người đàn ông thò tay vào trong áo com-lê, lấy ra từ danh thiếp có in chức vị giáo sư dự bị và tên Nanbara Sadayuki.
Nitta giơ phù hiệu cảnh sát, rồi tự giới thiệu.
“Hình như anh mới đi Kyoto tham gia hội thảo khoa học gì đó ạ?”
Nghe Nitta hỏi vậy, Nanbara gật đầu. “Vâng. Đúng ra theo lịch thì mai tôi mới về cơ.”
“Thế ạ. Chắc anh vẫn còn mệt nhưng tôi có thể xin anh chút thời gian được không? Tôi hỏi chút chuyện này thôi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
Nanbara gật đầu đáp, “Tất nhiên là được chứ.”
Nitta liếc mắt về phía Yamamoto, sau khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu ta cúi gằm xuống, vẻ tư lự.
Họ quay lại phòng tiếp khách ban nãy để tiếp tục cuộc trò chuyện. Nhưng sau khi đặt mấy câu hỏi, Nitta nhận ra cũng không có gì khác biệt cả. Anh ta không có manh mối gì về vụ án, hai người cũng chẳng có xích mích gì. Cộng thêm ngoài công việc, họ không giao lưu với nhau nên Nanbara hầu như không nắm được gì về đời tư của Okajima cả.
Tuy nhiên anh ta có một nhận xét về Okajima hơi khác so với những người còn lại. Theo Nanbara, Okajima không phải là một nhà nghiên cứu tài ba.
“Tất nhiên thầy ấy là một người rất nghiêm túc và chăm chỉ. Thầy Okajima là người làm việc theo kiểu thu thập nhiều nguồn dữ liệu để chứng minh giả thuyết của mình. Như vậy đâu thể gọi là giỏi được. Thầy ấy còn bị cái tính thận trọng thái quá. Thầy ấy sẽ không bao giờ vui mừng trước những phát kiến sáng tạo hay những logic vượt bậc cả. Chính tôi đây cũng bị thầy ấy phàn nàn suốt. ‘Cậu Nanbara lúc nào cũng đề xuất mấy thứ như ở trong mơ ấy, cứ mơ mộng thế thì làm sao mà nghiên cứu được.’ Thầy ấy nói tôi vậy đấy. Tôi thì lại nghĩ, không đuổi theo giấc mơ thì làm sao mở ra những con đường mới.”
“Có khi nào hai người xích mích vì bất đồng ý kiến không ạ?” Nanbara xua tay thật mạnh trước mặt.
“Nói xích mích thì hơi sai quan điểm. Những lúc như vậy chúng tôi sẽ tranh luận. Đấy mới là thái độ đúng của người làm nghiên cứu. Rồi từ đó sẽ nảy sinh những bước tiến mới. Anh đã nghe chuyện chúng tôi đang phát triển nguyên liệu mới chưa?”
“Nguyên liệu bán dẫn đúng không ạ. Anh Okajima là người nghĩ ra ý tưởng cơ bản ạ?”
Nghe vậy, Nanbara lập tức nhăn mặt, lắc đầu.
“Rất nhiều người nghĩ vậy, nhưng thực tế thì lại hơi khác. Người đầu tiên đưa ra ý tưởng là tôi. Tôi còn có bằng sáng chế cho ý tưởng đó nữa kìa. Khi ấy thầy Okajima không mấy hào hứng với nó. Nhưng sau đây chúng tôi tranh luận qua lại và rồi một ý tưởng khác được nảy sinh. Và ý tưởng đó thì lại liên quan tới phát minh lần này. Dù thực chất ý tưởng của thầy ấy cũng chỉ là cải biên từ ý tưởng của tôi. Nhưng dẫu sao nhờ vậy mà việc nghiên cứu mới tiến triển thuận lợi nên tôi cũng chẳng thừa lời làm gì.”
Ý người này là anh ta tôn trọng chỗ đứng của Okajima ở trong trường.
“Giới nghiên cứu các anh cũng nhiều chuyện phức tạp quá nhỉ.”
“Chuyện dính tới con người có lúc nào đơn giản đâu,” Nanbara nở một nụ cười nhạt.
“Việc nghiên cứu liệu có bị đình trệ vì thiếu thầy Okajima không ạ?”
“Cũng may chúng tôi luôn trao đổi thông tin nên không phải lo chuyện đó. Vì trước đó chúng tôi đã tính đến chuyện thay đổi phương châm. Vốn dĩ, việc ứng dụng sau đây sẽ do tôi phụ trách.” Nanbara nói giọng đầy tự tin.
“Thế ạ. Nghe chừng có vẻ vất vả, anh cố lên nhé.”
“Không sao. Tự mình nói ra thì hơi ngại nhưng khả năng thực hành của tôi cừ lắm đó.” Nanbara hơi ưỡn ngực lên.
“Vậy thì may quá. Tôi hiểu rồi. Cuối cùng, cho tôi hỏi thêm việc này nữa thôi. Câu này tôi cũng đã hỏi qua tất cả những người có liên quan rồi nên anh đừng lấy đó làm khó chịu nhé.”
Nitta nói đến đây thì Nanbara gật lấy gật để, ý chừng đã hiểu vấn đề.
“Bằng chứng ngoại phạm đúng không? Tôi chẳng khó chịu gì đâu. Chuyện này là đương nhiên mà.”
“Xin lỗi anh.”
“Ban nãy tôi cũng nói rồi đấy. Hôm qua tôi ở Kyoto. Tôi đến hội trường diễn ra hội thảo vào khoảng 11 giờ trưa. Sau khi nghe xong một bài phát biểu, tôi dùng bữa trưa ở nhà hàng bên trong hội trường, rồi buổi chiều nghe thêm mấy bài phát biểu nữa. Buổi tối tôi ăn uống cùng mấy thầy giáo đại học quen biết. Ăn xong chúng tôi ngồi uống với nhau trong một câu lạc bộ ở Gion, rồi về lại khách sạn thôi.” Thuật lại trơn tru một hồi, Nanbara lôi cuốn sổ tay ra, cung cấp cả tên hội trường đại hội, mấy giảng viên nọ cùng danh thiếp của khách sạn.
“Vậy thôi,” nói đoạn anh ta gấp cuốn sổ tay lại.
Liếc thấy Hozumi đã ghi lại nội dung Nanbara vừa khai báo, Nitta lên tiếng cảm ơn.
“Tôi đã nắm được những hoạt động của anh ngày hôm qua rồi ạ. Có thể phiền anh cho tôi biết thêm ngày hôm kia anh đã làm những gì được không ạ?”
Nghe xong Nanbara trợn tròn mắt lên ngạc nhiên. “Ngày hôm kia… sao?”
“Vâng. Anh đi Kyoto từ hôm kia đúng không ạ?”
“À, vâng. Nhưng tại sao chứ?”
“Sao gì cơ ạ?”
“À không, tại tôi đang nghĩ chuyện hôm kia thì có liên quan gì đâu.”
“Không liên quan? Tại sao anh lại nghĩ vậy?”
“À thì thầy Okajima bị giết hôm qua mà.”
“Không đâu, cái đó cũng chưa chắc. Mọi người nhìn thấy thầy ấy lần cuối là vào tối hôm kia. Nên cũng không thể loại trừ khả năng thầy Okajima đã bị sát hại vào đêm hôm kia.”
“À… thế sao.” Mắt Nanbara bắt đầu đảo loạn xạ.
“Trưa ngày hôm kia anh cũng tham gia hội thảo nhỉ? Vậy sau đó thì sao? Từ sau 6 giờ tối thôi cũng được.”
“Ngày hôm đó thì… ừm…” Nitta cảm nhận được anh ta nuốt nước bọt. “Sau khi hội thảo kết thúc, tôi ăn cơm một mình rồi về khách sạn thôi.”
“Chỉ có một mình anh thôi ạ?”
“Vâng, mình tôi thôi. Hôm ấy tôi hơi mệt nên chỉ muốn nghỉ ngơi sớm.”
“Anh có gọi điện cho ai từ điện thoại trong phòng khách sạn hoặc có ai đó gọi tới phòng anh không?”
“Cái đó thì không.” Nanbara nhăn mặt, vẻ khổ sở. Nitta thở ra một hơi, khoanh tay lại. “Tôi sẽ rất lấy làm biết ơn nếu anh đưa ra được bằng chứng nào đó chứng minh tối hôm kia anh vẫn ở Kyoto.”
“Tôi cũng biết vậy, nhưng…” Nanbara nhăn hết cả hai má lại, nhìn Nitta. “Tôi nghĩ thầy Okajima bị giết vào ngày hôm qua.”
“Tại sao?”
“Chỉ là cảm giác của tôi thôi. Không phải việc đó chỉ cần giải phẫu tử thi thì sẽ xác minh được sao?”
“À vâng, tất nhiên. Chắc cũng chẳng mấy mà có kết quả giải phẫu, và sẽ giới hạn được thời gian hung thủ gây án. Nhưng tôi cũng không muốn phiền mọi người nhiều nên mới thất lễ hỏi một lần cho xong. Mong anh hiểu cho.”
“Đúng là vậy. Nhưng tôi cũng chỉ có thể trả lời anh như vậy thôi.”
“Tôi hiểu rồi. Thật ra, thông thường cũng ít người có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng lắm. Như vậy cũng được rồi ạ. Rất cảm ơn anh đã hợp tác.”
Sau đó ba người cùng rời khỏi phòng tiếp khách. Nitta hỏi Nanbara sau đây định làm gì, anh ta đáp sẽ tới gặp người của công ty đang hợp tác nghiên cứu.
“Anh Okajima vừa mới mất mà mọi người đã bàn chuyện công việc rồi ạ?”
“Chính vì chuyện đột ngột nên chúng tôi buộc phải làm vậy. Ban nãy tôi cũng trình bày rồi đấy, chúng tôi phải thay đổi phương châm.”
“Chuyển sang kế hoạch hành động ạ?”
“Đúng vậy. Tôi xin phép nhé,” nói đoạn Nanbara cất bước băng qua hành lang.
Nhìn theo bóng lưng anh ta, Hozumi Risa nhỏ nhẹ cảm thán, “Người đâu mà tuyệt vời thế!”
“Tuyệt vời? Anh Nanbara đó sao?”
“Vâng. Đây chính là sự quyến rũ của đàn ông trung niên mà người đời vẫn thường ca tụng chứ gì nữa. Dù có hơi nhiều tuổi nhưng vẫn không hề tỏa ra thứ mùi ‘mấy ông chú.’ Tôi xin cá với anh, người này chắc chắn được các chị em săn đón lắm.”
Nitta lại nhìn khuôn mặt cô ta thật lung. “Cô lúc nào cũng thế này à?”
“Thế này là thế nào ạ?”
“Trẻ không tha già không thương! Ý tôi là cô cứ thấy đàn ông là hớn lên thế hả?”
“Không phải lúc nào cũng vậy đâu. Chỉ những người được thôi chứ.” Hozumi Risa đáp lại, vẻ nghiêm túc, rồi thêm, “Lúc gặp anh Nitta, tôi có nói gì đâu.”
“À, vâng, đúng thật nhỉ. Xin lỗi cô nhé, tôi không đủ quyến rũ.”
“Ấy không, ý tôi không phải vậy.”
“Thôi được rồi, cô chỉ cần đi theo tôi là đủ. Chuyện này dừng ở đây, giờ cô quay lại phòng điều tra đặc vụ báo cáo tình hình cho anh Motomiya giúp tôi đi đã.”
“Anh Nitta đi đâu ạ?”
“Tôi tạt qua đây một lát.”
“Qua đâu cơ ạ? Để tôi đi cùng anh?”
“Không cần đâu. Phải làm việc sao cho hiệu quả nhất chứ.”
Hozumi Risa phồng má lên vẻ giận dỗi. “Chưa gì anh đã bỏ rơi tôi thế?”
“Không phải vậy. Muốn người ta chia sẻ bí mật thì tôi phải đi một mình. Thôi được rồi, đi đi.” Nitta xua tay như thể đang đuổi ruồi.
Lúc Nitta quay lại phòng điều tra đặc vụ thì Motomiya đang đọc tài liệu. Nhận ra anh tới, Motomiya vẫy tay gọi lại.
“Nhóm điều tra viên chịu trách nhiệm dò hỏi tin tức ở trường vừa báo tin, hôm qua có người trông thấy xe của nạn nhân cũng đậu ở cùng chỗ khi chiếc xe được phát hiện. Chưa hết, hôm kia xe đậu ở chỗ nạn nhân vẫn thường đậu. Còn kết quả giám định tử thi thì…” Motomiya cầm lấy tờ chứng nhận kiểm tra thi thể. “Họ dự đoán thời gian tử vong là vào khoảng 8 đến 11 giờ đêm hôm kia.”
“Quả nhiên là hôm kia.”
“Ngoài ra họ cũng xác định được hiện trường gây án rồi, ở phòng nghiên cứu. Trên sàn có phản ứng luminol. Có dấu vết lau chùi. Chắc tên hung thủ đã làm.”
“Vậy trình tự là thế này chăng, tên hung thủ đã canh thời điểm nạn nhân chỉ có một mình, đột nhập vào tòa nhà, ra tay sát hại nạn nhân tại phòng nghiên cứu, sau đó di chuyển cái xác qua phòng riêng. Tiếp đó, hắn lau vết máu dưới sàn rồi khóa cửa phòng nghiên cứu lại bằng chìa khóa của nạn nhân. Tất nhiên, hắn đã khóa luôn cả phòng làm việc của nạn nhân, rồi mới rời khỏi hiện trường. Cuối cùng hắn lái xe của nạn nhân ra một chỗ khác chỗ mọi khi, và rời khỏi trường.”
“Ừm, chắc là vậy đó.”
“Thiếu rồi ạ,” Motomiya vừa nói xong, Hozumi Risa ở bên cạnh đã chêm vào. Không hiểu cô ta đã vào đây từ lúc nào.
Nitta dòm mặt Hozumi, đoạn hỏi, “Thiếu gì cơ?”
Hozumi Risa hơi phổng hai cánh mũi lên.
“Ví. Tôi không thấy anh nhắc đến chi tiết hung thủ lấy đi cái ví của nạn nhân.”
Đầu gối Nitta như chẳng còn chút sức lực. “Vẫn chuyện cái ví à?”
“Với lại anh cũng quên chi tiết hung thủ mang hung khí đi nữa.”
“Tôi không quên. Tôi chỉ lược đi cho ngắn gọn thôi. Chuyện cái ví cũng thế.”
“Tại sao ạ? Chuyện đó quan trọng mà.” Hozumi Risa cong môi lên, vẻ bất mãn.
“Là sao,” chừng như không hiểu hai người họ đang nói tới chuyện gì, Motomiya hỏi.
“Cô đây đoán động cơ của hung thủ là chiếc ví.” Nói đoạn Nitta quay về phía Hozumi. “Xin được mạn phép hỏi cô câu này. Cô nghĩ tại sao nạn nhân lại phải di chuyển cái xác và chiếc ô tô? Nếu mục đích là giết người cướp của thì hắn phải nhanh nhanh mà đào tẩu khỏi hiện trường chứ. Còn ở đó mà khởi động xe nữa à?”
Hozumi lắc đầu hai cái.
“Vậy đâu có được. Như thế sao có thời gian mà dùng thẻ?”
“Thẻ?”
“Thẻ thanh toán ấy. Tôi nghĩ hắn sẽ dùng thẻ để chi tiêu thật nhiều trước khi vụ án bị phát giác. Hắn phải tìm cách trì hoãn việc tìm ra cái xác chính là vì thế. Và đó cũng là lý do hắn di chuyển cái xác và chiếc ô tô.” Hozumi liến thắng một mạch.
Nitta á khẩu nhìn chăm chăm vào miệng cô ta. Anh muốn vặc lại nhưng tức thì chưa nghĩ ra được lời phản biện nào.
“Ồ, cô này suy luận cũng được đó chứ.” Motomiya từ bên cạnh chêm vào.
“Đó, anh cũng thấy vậy đúng không?” Hozumi vui mừng ra mặt. “Tôi cá hôm qua hắn đã xài tiền banh nóc rồi.”
“Thế phải kiểm tra lại thôi. Gì chứ thẻ thì chắc chắn nhóm điều tra đồ vật của nạn nhân đã kiểm tra rồi.” Motomiya chỉ tay ra phía xa. “Mấy người đằng kia kìa. Cô thấy cái cậu dong dỏng kia không? Tên cậu ta là Sekine. Ra hỏi cậu ta giúp tôi.”
“Rõ ạ,” nói đoạn Hozumi Risa rời đi mà như lao bổ ra. Nhìn theo cô ta, Nitta mới hỏi Motomiya, “Anh đang đùa hay thật đấy ạ? Chẳng lẽ anh thực sự nghĩ hung thủ giết người chỉ vì cái ví?”
Motomiya bật cười rung cả người.
“Ban nãy tôi vừa nghe Sekine báo cáo về tình trạng sử dụng thẻ tín dụng rồi. Cả hôm qua lẫn hôm nay đều không có hoạt động thanh toán nào.”
“Chứ sao nữa,” Nitta vuốt vuốt ngực. “Vụ án này đâu có đơn giản thế. Anh cũng thấy rồi đấy, vậy mà giờ em vẫn phải tiếp tục bắt nhóm với cô ta, nghĩ thôi đã thấy mệt.”
“Vậy sao. Nhưng chính đội trưởng bảo tôi phân công cậu thành nhóm với cô ấy đấy.”
“Đội trưởng Inagaki ấy ạ? Tại sao thế nhỉ?”
“Vì kỳ vọng ở cậu chứ sao. Cán sự dự bị, lại là Nhật kiều về nước, thuộc dạng nhân tài vượt qua kỳ thi tăng lương dễ như bỡn. Với lại từ giờ ít nhiều cũng sẽ có nữ cảnh sát nhận việc nên chắc anh ấy muốn cậu làm quen trước. Người đâu mà tốt bụng thế.”
Nitta gãi đầu. “Tốt quá lại hóa thừa.”
“Có điều cô ta nói cũng không sai mà. Rõ ràng tên sát nhân đã bày trò để chúng ta phát hiện ra cái xác muộn hơn. Và vấn đề cần giải quyết chính là cái mục đích ấy.”
“Em cũng đã nghĩ mãi về chuyện đó nhưng hiện vẫn chưa tìm ra câu trả lời nào thỏa đáng. Cách làm của hắn chỉ che giấu được thêm một đến hai ngày là cùng chứ không kéo dài được lâu. Hắn được lợi lộc gì từ chuyện này nhỉ?”
Motomiya cất tiếng rên khàn khàn, tựa người vào lưng ghế.
“Thôi tạm thời ta cứ tổng hợp thông tin rồi báo lại cho đội trưởng đã nhỉ. Ngoài ra còn việc gì khác nữa không?”
“Việc gì khác… ấy ạ?” Nitta ấp úng.
“Ừ.” Motomiya đưa mắt lên lườm Nitta. “Trông mặt cậu thì hình như là còn việc khác nữa mà. Thôi đừng vờ vịt nữa, mau báo cáo đi.”
“Em có để ý tới một người này.” Nitta kể cho Motomiya nghe về Nanbara Sadayuki.
“Ồ, giáo sư dự bị đồng nghiên cứu à. Người này có gì mà cậu để ý vậy?” Nhìn tấm danh thiếp của Nanbara, Motomiya hỏi.
“Lý do rất đơn giản. Nếu Okajima không chết, Nanbara có thể sẽ phải chịu một thất bại lớn dưới tư cách một nhà nghiên cứu.”
Mắt vị cảnh sát đàn anh nheo lại như sợi chỉ. “Thất bại gì cơ?”
“Theo cậu trợ giảng Yamamoto thì có hai cách rất khác nhau để sản xuất ra được vật liệu bán dẫn mới mà bọn họ đang nghiên cứu phát triển. Và phía công ty đã giao việc chọn lựa phương thức sản xuất cho Okajima và Nanbara. Nhưng cách nào cũng có mặt lợi mặt hại nên mãi mà họ vẫn chưa đi đến được kết luận.”
“Rồi sao nữa?”
“Nhưng dạo gần đây, Okajima bắt đầu tìm cách để vật liệu bán dẫn mới sẽ được sản xuất theo cách thức mà anh ta là người chỉ đạo từ trước đến giờ, còn Nanbara hầu như không liên quan gì cả. Trong khi đó, phương pháp sắp bị cho ra rìa kia lại được xây dựng nên từ ý tưởng mà Nanbara đã có bằng sáng chế.”
Motomiya hít vào một hơi thật sâu, mắt sáng quắc lên.
“Đúng là một ngã rẽ đối với Nanbara ấy nhỉ.”
“Nếu cứ để vậy, kể cả vật liệu bán dẫn mới kia có được đưa vào ứng dụng thực tế đi chăng nữa, Nanbara cũng sẽ tay trắng. Ngược lại, nếu ứng dụng theo phương thức của Nanbara, chỉ riêng việc anh ta có bằng sáng chế đã đem lại khoản lời khổng lồ.” Nitta nói mà như thể nhai từng từ. “Suy luận này của em chắc phải hay ho hơn cái ý kiến giết người cướp của kia của cô ta chứ ạ?”
“Cậu trước học luật đúng không nhỉ? Mà bố cậu làm luật sư đúng không?”
“Bố em làm luật sư cố vấn bên Seattle. Phần nhiều là mấy vụ liên quan tới tài sản trí tuệ.”
Motomiya tặc lưỡi, gõ tờ danh thiếp xuống bàn.
“Đã vậy thì phải nói sớm cho người ta biết chứ. Vậy ta cứ đi theo hướng đó nhỉ. Còn việc báo lại đội trưởng, cứ để tôi. Ô, vừa hay, đồng đội của cậu quay lại rồi kìa.”
Nitta nhìn về phía mà Motomiya hất cằm ra dấu. Đúng lúc Hozumi đang tiến lại gần trong dáng điệu chán nản.