Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1919 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

Một ông lão đang vừa chống gậy vừa bước lại từ sảnh thang máy. Naomi nhớ người này làm thủ tục nhận phòng quãng một tiếng đồng hồ trước. Và người làm thủ tục cho vị khách đó là Tashiro, cậu lễ tân trẻ hiện đang đứng cạnh cô.

Ông lão bước đi chậm rãi, nhưng nom khuôn mặt thì lại có vẻ mất bình tĩnh. Ông đến thẳng quầy lễ tân với nét mặt giận dữ.

“Này cậu,” ông lão lườm Tashiro. “Căn phòng đó là sao vậy hả?”

Tashiro mới nãy còn tươi cười, tức khắc má căng lên. “Phòng có vấn đề gì vậy, thưa quý khách?”

“Vấn đề lớn đấy. Phòng gì mà ở tận cùng của hành lang thế hả? Cậu cố ý chơi tôi đấy phỏng?” Ông lão nạt.

Naomi tức thì hiểu ra tình hình. Việc phân phòng cho khách thường được quyết định từ hôm trước. Có lẽ Tashiro đã cứ theo đó mà giao phòng cho khách. Thế nhưng, nhân viên lễ tân đôi khi cũng phải tùy cơ ứng biến.

“Lần trước nghỉ ở đây, mấy người cho tôi ở phòng gần thang máy nhất, tôi còn tấm tắc mãi, khách sạn này cẩn thận quá. Vậy mà giờ lại bắt tôi ở cái phòng xa tít mù tắp đó, đi bao giờ mới tới hả? Các người phải động não một chút đi chứ.” Ông lão gõ gõ cây gậy xuống sàn.

Tashiro cuống quýt cúi đầu xuống.

“Thành thật xin lỗi quý khách ạ. Tôi xin phép được đổi phòng cho quý khách luôn ạ, xin quý khách đợi cho một chút ạ.”

“Thôi khỏi đi. Tôi dỡ tung đồ đạc ra rồi, giờ đổi chỉ tổ phiền hơn thôi. Thay vào đó, tìm quán giúp tôi đi.”

“Quán… ấy ạ?”

“Quán ăn tối ấy. Tôi có hẹn ăn tối với vợ và con trai. Gần đây có quán ăn nào ngon ngon không? Đồ Hoa thì càng tốt.”

“Quán đồ Hoa thì trên tầng 3 của khách sạn cũng có đấy ạ.”

Ông lão lắc đầu vẻ bực dọc.

“Cậu còn phải nhắc tôi à. Quán đó tôi có ăn đợt trước rồi. Nhưng lần này muốn thử quán khác. Tìm nhanh giúp tôi đi.”

“Tôi hiểu rồi ạ. Quán đồ Hoa đúng không ạ?” Tashiro với lấy tập tài liệu đang để gần đó. Bên trong liệt kê đầy đủ các quán ăn uống có tiếng ở quanh đây. Tashiro giở tập tài liệu, chỉ cho ông lão. “Ngài thấy quán này thế nào ạ?”

Ông lão nhăn mặt. “Chữ nhỏ tin hin thế tôi đọc thế nào được. Quán đấy tên gì?”

Tashiro đọc tên quán, nói thêm đại khái về địa chỉ.

“Ừm, có vẻ gần đấy. Vậy chọn quán đó đi. Cậu đặt chỗ cho tôi luôn nhé, ba người lớn.”

“Vâng ạ.”

“Quý khách,” Naomi gọi ông lão từ bên cạnh. “Quán đó chuyên cua Thượng Hải, thế có sao không ạ?”

“Cua… à?”

“Mùa này, các món của nhà hàng đó đều dùng cua là chính. Tất nhiên quý khách có thể yêu cầu đổi món chính thành món khác. Nhưng nếu đã vậy thì hay là quý khách chọn một nhà hàng chuyên món khác luôn ạ, như vi cá mập hay vịt quay Bắc Kinh chẳng hạn ạ?”

Ông lão chớp mắt, nhìn mặt Naomi, lấy làm lạ.

“Cô biết tôi dị ứng cua à?”

Naomi gật đầu. “Lần trước quý khách có nói rồi ạ.”

“Lần trước?” Nói đoạn mặt ông lão thay đổi như vừa nhớ ra điều gì đó. “A phải rồi, lần trước là cô đặt bàn giúp tôi nhỉ.”

“Cảm ơn quý khách vì vẫn còn nhớ ạ.” Naomi cúi đầu.

“Lúc nhận phòng tôi có bảo là muốn đặt bàn ở quán đồ Hoa của khách sạn thế là cô gọi điện đến đó luôn.”

“Vâng. Khi đó tôi đã hỏi xem quý khách có kiêng kỵ món nào không thì quý khách bảo mình bị dị ứng cua.”

“Đúng rồi. Chuyện từ hai tháng trước mà cô vẫn nhớ rõ quá nhỉ, trong khi tôi thì quên béng mất. Đúng là người chuyên nghiệp có khác.”

“Dạ đâu có ạ.”

“Cô nói phải. Người dị ứng cua thì đến quán cua Thượng Hải làm gì chứ. Để tôi chọn quán khác vậy. Cô có biết quán nào được được không?”

Naomi gợi ý một quán chuyên món vịt quay Bắc Kinh. Ông lão quyết định sẽ tới quán đó nên cô bảo Tashiro đặt bàn giúp.

“Quý khách, còn về phòng nghỉ…” Trong khi Tashiro gọi điện đến quán ăn nọ đặt bàn, Naomi tiếp tục câu chuyện với ông lão. “Tôi nghĩ mọi người sau khi ăn thường sẽ không muốn đi bộ nhiều, nên chắc phòng gần sảnh thang máy vẫn tiện hơn. Nếu quý khách không ngại việc tôi động chạm tới đồ đạc thì trước khi quý khách quay lại khách sạn, tôi xin phép được chuyển chỗ đồ quý khách đã dỡ ra sang phòng mới ạ.”

Ông lão tỏ vẻ đăm chiêu trước đề nghị của Naomi.

“Được vậy thì còn gì bằng. Tôi cũng không ngại chuyện đồ đạc. Nhưng làm thế thì phiền cho cô quá.”

“Không phiền gì đâu ạ. Thành thật xin lỗi quý khách vì thiếu sót lần này. Vậy lúc nào về quý khách ghé qua đây được không ạ? Tôi sẽ chuẩn bị sẵn thẻ khóa phòng ạ.”

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô.”

Tashiro có vẻ cũng đã đặt bàn xong. Cậu thông báo đã đặt được bàn và cũng đã nhắc phía quán ăn về việc khách bị dị ứng cua.

Ông lão vui vẻ hẳn lên, tươi cười rời đi. Nhìn ông lão đi khuất, Tashiro mới lên tiếng cảm ơn, “Thật là may quá, cảm ơn chị nhiều ạ. Nhưng phải nói chị Yamagishi cừ thật đấy. Em thì chắc chẳng nhớ nổi mặt khách của hai tháng trước đâu.”

“Tôi thường vừa nhìn mặt khách vừa nghĩ, mình có thể giúp được gì cho vị khách này hoặc vị khách này mong đợi gì ở mình nhỉ. Làm vậy sẽ nhớ được mặt khách đấy.”

“Thế ạ…” Mặt Tashiro lộ rõ vẻ bối rối.

Bỗng cánh cửa phía sau mở ra, Yoshimura, viên quản lý lễ tân mặt tròn xoe xuất hiện.

“Yamagishi, tôi nhờ chút.”

“Vâng ạ,” Naomi đáp rồi lui về phía văn phòng. “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Xin lỗi nhưng giờ cô cùng tôi tới phòng tiếp khách chút được không?”

“Phòng tiếp khách… ấy ạ? Không thành vấn đề, nhưng khách nào thế ạ?”

“Nói là khách thì cũng không đúng lắm.” Yoshimura hạ giọng. “Thật ra là người của cảnh sát, mới từ Tokyo xuống.”

Naomi bất giác chỉnh lại tư thế. “Có vụ án nào đó đã xảy ra hay sao ạ?”

“Hình như là vậy. Nhưng họ không nói rõ là vụ gì. Nói chung họ muốn hỏi chuyện hôm mùng 3 tháng Mười.”

“Mùng 3…”

“Cô không cần nói dối hay gì cả. Người ta hỏi gì thì cứ trả lời nấy. Chỉ có điều, không cần thiết phải nói những lời thừa thãi. Đối với những việc riêng tư của khách hàng thì lại càng phải cẩn trọng.”

“Vâng, việc này thì tôi hiểu ạ.” Naomi trả lời dứt khoát.

Đến trước phòng tiếp khách, Yoshimura gõ cửa. Vừa nghe câu “Mời vào,” Naomi đã không khỏi bất ngờ, bởi đó là một giọng nữ.

Đến khi bước vào phòng, đối diện với đối phương, cô còn kinh ngạc hơn. Người phụ nữ đang đứng trước mặt Naomi, trông kiểu gì cũng trẻ hơn cô. Mặt cô gái còn bầu bĩnh đáng yêu, thật chẳng giống cảnh sát chút nào.

“Thật ra chúng tôi đang tiến hành điều tra một vụ án. Và chúng tôi cần kiểm tra xem một người liên quan liệu có nghỉ tại khách sạn đây hôm mùng 3 tháng Mười không. Nên rất mong mọi người hợp tác giúp cho.” Nữ cảnh sát mào đầu một cách trơn tru, không ngữ điệu như thể đang đọc văn bản có sẵn.

“Hôm mùng 3 tháng Mười cô Yamagishi làm ca tối đúng không nhỉ?”

Nghe Yoshimura hỏi vậy, Naomi liền đáp, “Vâng ạ.”

“Ca tối tức là?” Hozumi Risa đã chuẩn bị bút giấy sẵn sàng.

“Là ca làm việc từ 5 giờ chiều. Và sẽ giao ca với ca đêm vào lúc 10 giờ đêm.”

“Công việc chính của cô là gì?”

“Tôi làm thủ tục nhận phòng cho khách. Và cả thủ tục trả phòng cho khách thuê trong ngày nữa.”

“Cô đã ở quầy lễ tân suốt thời gian đó à?”

“Về cơ bản thì là vậy, nhưng nếu vắng khách, thi thoảng tôi cũng lui vào văn phòng phía sau quầy.”

Hozumi Risa lôi từ chiếc cặp đặt bên cạnh ra một tấm ảnh, đặt trước mặt Naomi.

“Hôm mùng 3 tháng Mười, người này có tới đây không?”

Naomi cầm lấy tấm ảnh. Trong ảnh là một người đàn ông. Người này đeo kính, râu lưa thưa vài sợi.

Khó trả lời quá, Naomi nghĩ bụng. Cô nhớ mình đã thấy người đàn ông này.

“Thế nào ạ?” Hozumi Risa lại hỏi.

“Hôm mùng 3 thì không ạ.” Nói đoạn cô đặt tấm ảnh xuống.

“Quả nhiên là vậy à.” Câu trả lời đúng với dự đoán của cô ta hay sao mà Hozumi Risa không mấy chán nản, cầm tấm ảnh lên. “Mọi người cũng nói là không thấy.”

Người này sao mà chậm tiêu quá vậy, Naomi chỉ muốn tặc lưỡi. Người thế này mà cũng trụ được ở Sở Cảnh sát à.

“Vâng, tôi không thấy ạ.” Naomi nhắc lại, và còn đế thêm, “Hôm mùng 3 thì không ạ.”

Hozumi Risa vừa gật đầu vừa toan cất tấm ảnh lại vào cặp, nhưng chưa kịp dứt động tác thì cô ta quay sang Naomi, thốt lên “Sao cơ? Hôm mùng 3 thì không? Tức là cô đã thấy người này vào hôm khác à?”

Yoshimura hắng giọng, đánh mắt ra hiệu. Một lời nhắc nhở Naomi đừng nên thừa lời. Naomi quay ra nhìn anh ta, khẽ gật đầu rồi mới nhìn Hozumi.

“Nếu là cách đó ít lâu thì tôi có gặp một vị khách trông rất giống người đàn ông này.” Naomi thận trọng dùng từ ngữ. “Chắc sau khi khách sạn khai trương quãng một tháng.”

“Thật à? Tên người đó là gì? Tên người này là Nanbara Sadayuki.”

“Tôi xin lỗi nhưng tên thì tôi không nhớ ạ.”

“Cô có ấn tượng gì về người đó không? Gì cũng được?”

“Tôi cũng không biết nữa,” Naomi nghiêng đầu. “Tôi chỉ nói chuyện một chút với vị khách đó lúc anh ta trả phòng. Vị khách này ở khách sạn đêm hôm trước, nhưng lúc về anh ta đã bỏ nhầm khăn tắm của khách sạn vào trong túi xách của mình. Tôi đã nhận lại chiếc khăn đó và để lên phòng. Tôi nhớ vị khách này cũng là vì có sự kiện nho nhỏ đó.”

“Ngoài ra còn gì không?”

“Không, chỉ có vậy thôi.”

“Cô chỉ gặp anh ta hôm đó thôi à?”

“Theo tôi nhớ thì chỉ hôm đó thôi.”

“Xin lỗi nếu tôi có hơi dài dòng, nhưng hôm mùng 3 tháng Mười cô không thấy anh ta nhỉ?”

“Vâng.”

Hozumi Risa chán nản chau mày. Naomi thấy thì thương nhưng cô cũng chẳng có cách nào khác. Có những nguyên tắc mà một nhân viên khách sạn tuyệt đối không thể phá vỡ.

“Chúng ta dừng ở đây được chưa ạ?” Yoshimura hỏi. “Giờ này đang đông khách nên chắc phải để cô Yamagishi quay lại quầy thôi ạ.”

“À vâng, được ạ. Cảm ơn cô đã hợp tác.”

Naomi và Yoshimura cùng ra khỏi phòng. Vừa đi Yoshimura vừa trách, giọng nghe vẻ phiền muộn, “Cô đâu cần nói ra chuyện đã gặp người đó như vậy.”

“Tôi xin lỗi. Tại thấy cô ấy lặn lội từ tận Tokyo xuống mà có vẻ chẳng thu được thông tin gì nên muốn giúp.”

“Đã giao cho một nữ cảnh sát điều tra như thế, không thu được kết quả gì có khi cũng chẳng sao đâu. Chắc vậy. Cô đừng lo hão cho họ nữa.”

“Vâng, có lẽ anh nói phải ạ.”

Miệng trả lời vậy nhưng trong lòng cô vẫn rất cắn rứt. Ban nãy vị nữ cảnh sát ấy hỏi gì thì cô trả lời nấy, không thêm thắt gì cả. Cô làm vậy liệu có đúng không nhỉ?

Naomi quay lại quầy lễ tân, tiếp tục công việc làm thủ tục nhận phòng cho khách. Khách lần lượt tới quầy nhưng cũng may không có vấn đề gì phát sinh, thời gian cứ thế trôi qua.

Đến lúc vãn khách, dáng một người phụ nữ đang rảo bước băng qua sảnh bỗng lọt vào tầm nhìn của cô. Là Hozumi Risa. Cô ấy đang trò chuyện gì đó với nhân viên hành lý ở quầy hành lý. Trên tay Hozumi có vẻ vẫn là tấm ảnh ban nãy. Nhân viên hành lý nọ khẽ lắc đầu.

Naomi chắc mẩm cô ta vẫn hỏi cậu nhân viên kia cùng một câu hỏi đó, rằng anh có thấy người đàn ông này ở đây hôm mùng 3 tháng Mười không?

Sau khi hỏi chuyện thêm vài nhân viên hành lý và nhân viên gác của khác, Hozumi lên thang cuốn đi lên tầng trên. Vì ở trên đó có nhà hàng và quầy bán đồ. Có lẽ cô ấy định hỏi chuyện nhân viên ở đấy.

Đã 10 giờ đêm. Sau khi bàn giao công việc cho các nhân viên ca đêm, Naomi đi sang phòng thay đồ. Đúng lúc đó cô bắt gặp Yoshimura mặt mày nhăn nhó đi từ phía quầy lễ tân lại. Anh ta đang làu bàu gì đó.

“Có chuyện gì thế ạ?” cô hỏi.

“Cái cô cảnh sát kia vẫn chưa chịu về. Nhân viên mình đã đành, nhưng hình như cô ta còn lân la dò hỏi cả khách nữa. Cứ hễ biết được vị nào là khách quen, cô ta lại chìa cái ảnh đó ra hỏi xem họ có từng gặp người đàn ông kia không.”

“Thế ạ. Cô ấy có vẻ kiên trì quá nhỉ.”

“Tôi nghĩ cô ta không chịu bỏ cuộc đâu. Khách sạn mình khai trương chưa được bao lâu, giờ mà có tiếng xấu đồn ra thì chết dở.”

“Giờ cô ấy đang ở đâu thế ạ?”

“Ở sảnh đấy. Đuổi đi thì cũng không được, phiền ghê cơ.” Yoshimura thở dài.

Naomi đi ra phía quầy lễ tân, quả nhiên Hozumi Risa vẫn đang ở đó. Cô ấy đang ngồi trên ghế sofa, hình như còn đang gà gật.

Naomi đi vòng qua quầy, tiến lại gần Hozumi. Cô cất tiếng gọi “Cô Hozumi,” nhưng đối phương chẳng có vẻ gì là đã tỉnh.

Phải đến khi Naomi ghé sát tai gọi lần nữa, cô ấy mới giật mình, duỗi thẳng lưng. Hozumi chớp mắt mấy lượt, nhìn Naomi. “A…”

“Cô có vẻ mệt quá nhỉ.”

“Xin lỗi cô, tôi vô ý vô tứ quá.” Hozumi đưa cả hai tay lên cào lại mái tóc hơi rối.

“Nếu cô cần nghỉ ngơi thì có thể qua phòng giải lao của nhân viên chúng tôi.”

“À, không sao đâu ạ. Tôi đặt phòng rồi. Dù chỉ là một khách sạn bình dân, rẻ tiền hơn ở đây nhiều.”

“Đêm nay cô sẽ ngủ lại Osaka ạ?”

Hozumi Risa gật đầu. “Họ còn đang bảo tôi sáng mai phải lên chuyến tàu sớm nhất về Tokyo nữa kìa.”

“Chuyến sớm nhất sao? Thế thì mệt lắm đây.”

“Chả là sáng mai chúng tôi có một cuộc họp. Nhưng cũng không sao, tôi có thể tút tát mặt mũi trên shinkansen cũng được.” Nói đoạn cô đưa tay trái lên đấm đấm vai phải. Vai cô chắc là đã cứng đờ.

“Làm nữ cảnh sát có vẻ vất quá nhỉ.”

“Vâng. Nhưng tôi cũng chuẩn bị tinh thần sẵn rồi.”

“Tại sao cô Hozumi lại muốn làm cảnh sát thế ạ?”

Hozumi suy nghĩ trong chốc lát, “À… Nói đơn giản thì là vì tôi muốn bắt mấy tên xấu xa thôi. Tôi mê Thủy thủ Mặt trăng mà.”

Nghe xong, Naomi phải cố nhịn cười. Tự nhiên cô lại mường tượng ra dung mạo của Hozumi hồi còn nhỏ. Cô đoán chắc cũng chẳng khác biệt gì mấy so với hiện tại.

“Nhưng hiện thực lại tàn khốc hơn nhiều quá.” Hozumi chán nản nói, “Giờ tôi vẫn dừng ở chân le ve chạy việc cho cánh đàn ông thôi, chưa được giao việc gì tử tế cả.”

“Vậy ạ?”

“Thế nên, duy ý chí mà nói, trong chuyến công tác Osaka lần này tôi phải tìm cho ra một manh mối nào đó mới được. Vì sao cô biết không, người kia sai tôi làm nhiệm vụ này với suy nghĩ chắc chắn tôi sẽ chẳng thu được thành quả gì cả. Cô xem như thế có phải là coi thường tôi quá không?”

“Nói vậy hơi quá đáng nhỉ. Người sai cô là nam ạ?”

“Nói là sai thì cũng không phải. Vì người đề xuất việc này là một nam cảnh sát thuộc Phòng điều tra số Một của Cục Cảnh sát. Anh ta kiêu căng ngạo mạn lắm… Nhưng cũng phải công nhận anh ta thông minh thật.”

Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, Naomi nghĩ bụng. Ở đâu mà chẳng đầy rẫy kẻ thù của phụ nữ đi làm.

Naomi ngồi xuống, một đầu gối chống xuống sàn. “Tôi hỏi chuyện này được không, người đàn ông trong tấm ảnh ban nãy nói là anh ta đã nghỉ ở đây hôm mùng 3 tháng Mười ạ?”

“Đúng vậy.”

“Một mình ạ?”

“Như anh ta nói thì còn có người đi cùng nữa. Một phụ nữ đã có chồng… Thôi chết!” Hozumi vội vàng lấy tay bụm miệng lại.

Xem ra người đó đã ở cùng phụ nữ.

“Người đi cùng kia đã làm thủ tục nhận và trả phòng ạ?”

“Anh ta nói vậy.”

Naomi gật đầu, ngoái nhìn phía quầy lễ tân. Đúng đó là một cậu lễ tân trẻ, nhưng xem ra cậu ta đang chẳng để ý gì tới hai người họ.

Cô quay lại phía Hozumi Risa, đưa mặt lại gần. “Tôi có chuyện muốn nói. Cô đi cùng tôi được không?”

“Sao cơ?” Hozumi ngơ ngác. “Chuyện gì vậy ạ?”

“Chuyện này có thể giúp ích cho cô đấy. Nhưng cô phải hứa với tôi một việc.”

“Hứa?”

“Cái đó tôi sẽ nói sau. Giờ cô cứ đi theo tôi đã.” Nói đoạn Naomi đứng dậy, đi về phía sảnh thang máy. Hozumi Risa cũng bối rối đi theo sau.

Thang máy dừng ở tầng 4, tầng có hội trường tiệc, lúc này đang vô cùng yên tĩnh. Naomi mời Hozumi ngồi xuống một chiếc ghế sofa đặt ngoài hành lang rồi cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Tôi muốn cô đừng coi những lời tôi nói sau đây là bằng chứng chính thức, chỉ cần cô hứa vậy thôi. Bởi đây chẳng qua chỉ là tưởng tượng của tôi, không thể có giá trị như một bằng chứng được. Không những vậy, nó còn là hành động phản bội vị khách đã từng ở đây. Nhưng thấy cô Hozumi nỗ lực thế, tôi lại muốn nói ra, vì biết đâu sẽ giúp ích gì đó được cho cô. Cô có thể hứa với tôi không?”

“Tôi hiểu rồi, tôi xin hứa. Tôi tuyệt đối sẽ giữ bí mật, không nói đã nghe chuyện từ cô Naomi đâu.”

Naomi thở hắt ra một hơi.

“Tôi tin lời nói đó của cô. Cô có thể cho tôi xem lại tấm ảnh ban nãy không?”

“Vâng.” Hozumi đáp, đoạn lôi ảnh từ trong túi xách ra. Naomi nhìn ảnh, rồi gật đầu.

“Như tôi vừa nói, tôi không gặp người đàn ông này hôm mùng 3 tháng Mười. Nhưng tôi nghĩ khả năng cao người này đã nghỉ ở đây hôm đó.”

“Tại sao?”

“Để giải thích lý do thì tôi lại phải kể lại chuyện lần trước vị khách này trọ ở đây.”

“À, việc đó à,” Hozumi Risa lật quyển sổ tay. “Ban nãy tôi đã nhờ một người khác tra lại. Hôm mùng 10 tháng Bảy. Anh ta đã ở đây dưới tên Nanbara Sadayuki. Đúng theo lời cô nói. Cô nhớ giỏi thật đấy.”

“Cô quá khen ạ. Thật ra hôm ấy có một vị khách nữ khác cũng đã nghỉ ở khách sạn chúng tôi. Chính tôi đã làm thủ tục nhận phòng cho cô ấy nên vẫn nhớ. Vì hôm ấy người phụ nữ kia đã xức nước hoa mùi hoa hồng.”

“Hoa hồng sao?”

“Tất nhiên không ít khách xức nước hoa nhưng ở trong quầy vẫn ngửi thấy rõ như vậy thì hiếm lắm. Có điều mùi ấy không hề nồng, vì tôi còn buột miệng khen ‘Mùi nước hoa thơm quá ạ.’”

Hozumi Risa lắng nghe trong sự bối rối. Hẳn nhiên cô ấy đang không biết chắp nối việc này với những thứ mình đã điều tra được ra sao.

“Rồi đến sáng hôm sau, đã xảy ra chút chuyện. Trả phòng xong, vị khách nam kia mới bảo anh ta đã đút nhầm khăn tắm của khách sạn vào trong cặp xách của mình.”

“Hả?” Hozumi hỏi giọng cao vút. “Chuyện cô vừa kể… có đúng là về người đàn ông này không vậy?” Hozumi lại đưa tấm ảnh ra.

“Đúng ạ. Tôi nhận chiếc khăn tắm, và đã hơi hoảng hốt. Vì chiếc khăn tắm ấy vẫn còn vương lại mùi nước hoa mà người phụ nữ kia đã xức.”

“Chuyện đó… Tức là…” Hozumi tròn xoe mắt, miệng mấp máy như thể cá chép đang chờ mồi.

“Từ phần này chỉ là tưởng tượng của tôi thôi nhé.” Naomi rào trước. “Tôi không rõ chi tiết, song tôi đoán người phụ nữ kia đã tới phòng của vị khách nam nọ. Và còn dùng cả khăn tắm ở phòng đó nữa. Thế nên cái khăn mới vương lại mùi của cô ấy. Nhưng sau đó vị khách nam lại không may nhét cái khăn vào hành lý của mình.”

“Tức là họ có quan hệ bất chính, và đã lén lút qua lại ở khách sạn này à.”

Naomi ngoẹo cổ khi nghe Hozumi nói vậy. “Cũng có thể nhưng tôi lại nghĩ hơi khác.”

“Khác?”

“Tôi đoán đó là lần đầu tiên họ gặp nhau.”

“Tại sao?”

“Trước tiên, họ thuê mỗi người một phòng. Nếu là lén lút, thì chỉ cần một phòng là đủ. Thứ nữa, cả hai đều thanh toán tiền bằng thẻ. Tức là cả hai đều dùng tên thật để đặt phòng.”

“Ra là vậy. Nhưng nếu là họ đi công tác, không dùng tên thật thì sẽ không lấy được hóa đơn để thanh toán, không phải sao?”

“Cũng có khả năng đó, nhưng lén lút thì ai lại tới cả bar chứ.”

“Bar?”

“Trong bảng kê phí dịch vụ của vị khách nam kia có mục phí đã sử dụng bar tầng thượng. Tôi nhớ đó là số tiền khá lớn nếu chỉ cho một người. Hơn nữa, vị khách nam ấy cũng đã gọi phục vụ phòng. Anh ta đã gọi sâm-panh, loại rượu ít khi được dùng để uống một mình. Thành ra tôi đoán hai người họ đã gặp nhau ở bar, rồi mới cùng nhau xuống phòng vị khách nam và uống thêm sâm-panh.”

“Ồ…” Nói đoạn Hozumi Risa nhìn mặt Naomi thật lung.

“Sao thế ạ?”

“Nhân viên khách sạn các cô lúc nào cũng vậy luôn đó hả? Quan sát tỉ mỉ khách hàng, rồi đưa ra những tưởng tượng?”

“Không, nói lúc nào cũng vậy thì không phải… Tôi chỉ quan sát khách với suy nghĩ biết đâu sẽ giúp ích được gì cho họ thôi.”

“Nhưng chuyện của ba tháng trước rồi mà cô vẫn nhớ từng chi tiết như vậy thì đúng là giỏi thật đấy.”

“Có gì đâu ạ.”

Dù thực ra hai người này là trường hợp đặc biệt. Hôm ấy, khi cô còn đang bàng hoàng trước mùi hương vương lại trên chiếc khăn thì người phụ nữ kia đã tới trả phòng. Đợi hai người họ đi khuất, cô kiểm tra lại các mục phí rồi mới mường tượng ra đủ thứ chuyện như vậy. Hành động chẳng mấy vẻ vang đối với một nhân viên khách sạn.

“Tôi nắm được chuyện xảy ra hôm mùng 10 tháng Bảy rồi. Nhưng quan trọng là hôm mùng 3 tháng Mười, người đàn ông này có nghỉ ở đây hay không kìa.” Hozumi lại chỉ tay vào tấm ảnh.

“Tôi vẫn chưa nói tới chuyện quan trọng nhất nhỉ. Có điều này khiến tôi đoán nhiều khả năng vị khách nam ấy cũng đã nghỉ ở đây vào hôm đó. Như tôi đã nói rất nhiều lần từ trước, đúng là hôm ấy tôi không thấy vị khách nam nọ, nhưng người phụ nữ kia thì có.”

Hozumi tròn mắt lên ngạc nhiên. “Người phụ nữ có mùi hoa hồng á?”

“Cô ấy đã trả phòng lúc tôi đứng quầy. Khi đó một nhân viên lễ tân khác đã làm thủ tục nhưng tôi đứng bên cạnh cũng nhận ra cô ấy. Hôm ấy cô ấy đeo kính râm, nhưng tôi nghĩ mình không nhầm. Tất nhiên, không thể khẳng định rằng cô ấy tới đây là chắc chắn sẽ ở cùng vị khách nam kia.”

“Cô có thể cho tôi biết tên người phụ nữ đó được không?”

“Sao cơ ạ?” Naomi rụt người lại. “Việc này thì…”

Hozumi Risa cúi đầu, chắp hai tay lại.

“Tôi hiểu, trách nhiệm nghề nghiệp không cho phép cô tiết lộ tên khách hàng. Nhưng việc này là để bắt tội phạm. Tôi xin cô đấy. Nhất định tôi sẽ không nói với ai đã nghe chuyện này từ cô Yamagishi đâu.” Hozumi vẫn trong tư thế cúi lạy, đầu cúi lên xuống không biết bao nhiêu lần.

Naomi thở dài.

“Cô đừng làm vậy nữa. Có làm vậy thì tôi cũng chịu thôi. Tôi không nhớ tên cô gái đó đâu. Nếu là khách quen thì còn có khả năng chứ tôi làm sao nhớ hết được tên khách chỉ ghé qua đây một lần.”

Cô không nói dối. Đúng là cô đã nghiên cứu rất kỹ bảng kê phí dịch vụ của cả người phụ nữ kia nhưng tên thì cô chỉ lướt qua một lượt. Cô hoàn toàn không nhớ gì cả.

“Vậy à. Mà đúng vậy nhỉ. Việc này chắc chúng tôi đành phải tự lo rồi.” Hozumi gãi gãi đầu, vẻ thất vọng.

“Cô tiếp cận được với tài liệu chính thức của khách sạn là tốt nhất. Nhưng mong cô Hozumi đừng quên lời hứa ban đầu với tôi. Bởi chuyện vị khách nam trong ảnh và người phụ nữ xức nước hoa hương hoa hồng kia dù sao cũng chỉ là suy đoán cá nhân. Nếu cô cứ coi đó là lời làm chứng rồi đến khi bị điều tra ra đó chỉ là suy đoán hồ đồ thì uy tín của khách sạn này sẽ trượt dốc không phanh mất. Mà hoặc giả suy luận của tôi đúng chăng nữa, nhưng nếu nó không liên quan gì tới vụ án thì việc này sẽ thành ra xâm hại đời tư của khách và vi phạm nghĩa vụ bảo mật mà chúng tôi phải có.”

“Tôi hiểu mà. Tôi nhất định sẽ giữ lời hứa. Và tuyệt đối không để lộ ra tên của cô Yamagishi đâu. Nên cô cứ yên tâm nhé.” Hozumi nói đầy tự tin, rồi đấm thụp vào ngực mình.

« Lùi
Tiến »