Nanbara Sadayuki bị yêu cầu trình diện ba ngày sau khi xác của Okajima được tìm thấy, tức ngày mùng 7 tháng Mười. Trong phòng lấy lời khai của Phòng Cảnh sát Nam Hachioji, Nitta ngồi đối diện với Nanbara. Ngồi bên cạnh anh là Hozumi Risa, nhận nhiệm vụ ghi chép lời khai.
“Rất xin lỗi đã làm phiền anh trong lúc đang bận rộn. Nhưng hôm nay chúng tôi rất hy vọng sẽ được nghe sự thật từ anh.” Nitta mào đầu một cách nhã nhặn. Về nguyên tắc, Nanbara vẫn đang là nhân chứng, nên anh không đề cập tới quyền giữ im lặng.
Nanbara chau mày.
“Ý anh là sao? Hôm trước chẳng phải tôi đã trình bày hết rồi ư? Tôi không giấu giếm gì cả.”
“Nhưng có vẻ những gì anh khai lại không được giống lắm với sự thật mà chúng tôi đã điều tra ra thì phải. Tôi xin hỏi lại, anh đã ở đâu đêm ngày mùng 3 tháng Mười?”
“Mùng 3… tại sao lại là mùng 3 mới được chứ?” Nanbara hỏi lại, giọng bực bội.
“Đề nghị anh trả lời câu hỏi của tôi. Anh đã ở đâu vào đêm mùng 3?”
Nanbara không giấu nổi vẻ hoảng loạn, bối rối nhìn lên Motomiya rồi lại nhìn về phía Nitta.
“Tôi đã bảo hôm đó tôi ở Kyoto…”
“Hôm trước anh có nói tối đó chỉ ở trong khách sạn nhỉ. Kyoto Queen, một khách sạn hạng sang. Anh đã làm gì trong phòng vậy?”
“Làm gì? Thì tôi xem ti-vi…”
“Anh xem chương trình nào và xem từ mấy giờ đến mấy giờ? Nếu được mong anh thuật lại chi tiết giúp cho.”
Mắt Nanbara ánh lên một tia xao động. Anh ta chớp chớp mắt vài lần, má giật giật, rồi bắt đầu nói.
“À không, tôi nhầm đấy, tối đó tôi không xem ti-vi mà đọc sách. Tôi đã đọc cuốn…”
“Vậy đủ rồi.” Nitta ngăn anh ta nói tiếp. Có biết việc đó cũng chẳng để làm gì. Kiểu gì anh ta chẳng khai tên cuốn sách mình đang có. “Lúc anh ở khách sạn, có chuyện gì bất thường xảy ra không, như chuông báo hỏa hoạn đã kêu chẳng hạn?”
“Chuông báo hỏa hoạn… Không có đâu.” Nanbara lộ rõ vẻ bất an. Chắc anh ta đang lo, có khi nào chuông đã reo không nhỉ.
Nitta nhìn lên Motomiya. Vị cảnh sát đàn anh hơi hất cằm.
“Anh Nanbara này,” Nitta lên tiếng. “Đêm ngày mùng 3 tháng Mười, rõ ràng anh đã không ở khách sạn Kyoto Queen.”
“Làm sao có chuyện đó được. Hôm ấy tôi đã nhận phòng…”
“Đúng là anh đã làm thủ tục nhận phòng, vào khoảng 6 giờ tối. Nhưng anh đã không hề lên phòng. Hoặc ít nhất đêm hôm đó anh đã không nghỉ ở khách sạn Kyoto Queen. Tôi không nhầm chứ?”
“Sao anh có thể…”
“Anh định hỏi sao tôi có thể nói chắc chắn vậy đúng không? Rất đơn giản. Tôi đã hỏi phía khách sạn. Rằng đêm ngày mùng 3, tình trạng căn phòng anh thuê thế nào. Mà không, nói cho chính xác hơn thì là trưa ngày mùng 4, căn phòng đó trông thế nào. Bởi nếu anh đã ngủ lại đó thì chắc chắn trong phòng sẽ lưu lại dấu vết. Đúng là khách sạn hạng sang có khác, họ ghi lại mọi việc. Và tất nhiên, tình trạng sử dụng phòng của anh cũng đã được ghi lại. Trưa ngày mùng 4, khi nhân viên dọn phòng tới thì giường vẫn gọn gàng, không có dấu vết khách đã dùng qua. Khăn tắm cũng vẫn còn nguyên si. Chưa hết, đến tờ giấy ghi chú ‘đã khử trùng’ đính trên bồn cầu cũng còn y nguyên. Giả dụ anh có ngủ dưới đất đi chăng nữa, nhưng ít nhất cũng phải dùng nhà vệ sinh chứ?”
Mặt Nanbara cắt không còn giọt máu, rồi dần dần trở nên tái mét. Trong khi đó mắt lại đỏ ngầu. Nhìn môi anh ta mấp máy, Nitta nghĩ bụng, đến phần tự thú rồi đây.
“Thật sự là…” Nanbara lên tiếng. “Đêm mùng 3 sao?”
“Hả?” Nitta há hốc miệng. “Ý anh là sao?”
“Ngày xảy ra vụ án mạng ấy. Thật là hôm mùng 3 à? Các anh lấy gì ra để khẳng định điều đó vậy? Hãy cho tôi biết với.”
Nitta và Motomiya quay sang nhìn nhau. Họ không ngờ Nanbara lại phản ứng như thế.
“Anh Nanbara này,” Motomiya lên tiếng. “Anh không cần đau đáu về ngày xảy ra án mạng như vậy đâu. Cứ nói cho chúng tôi biết sự thật là được. Anh đã ở đâu đêm mùng 3? Và tốt nhất là bỏ câu thoại ‘ở khách sạn Kyoto Queen’ đi giúp tôi. Chúng tôi cũng không rảnh rỗi đến thế đâu. Với lại cứ phải trưng bộ mặt hiền hòa ra ở cái phòng lấy lời khai thế này, chúng tôi cũng oải lắm. Chẳng mấy mà sức tàn lực kiệt.”
Một người nhìn ngang dọc thế nào cũng chỉ thấy vẻ đầu gấu như Motomiya mà nói năng nhã nhặn, ngược lại càng tạo ra một áp lực đáng sợ. Nanbara cúi gằm xuống, người cứng đờ.
Mãi sau hắn mới chịu ngẩng đầu lên một chút. Mặt nhuốm vẻ thống khổ.
“Tôi hiểu rồi, tôi xin lỗi.” Hắn khó nhọc mở miệng. Cuối cùng cũng chịu khuất phục rồi à, Nitta nghĩ bụng. “Các anh nói không sai, đêm ngày mùng 3, tôi không hề ngủ lại khách sạn Kyoto Queen mà đã ở một nơi khác.”
“Anh đã ở đâu?”
“Tôi ở…” Nanbara hít một hơi thật sâu, tiếp, “Cái đó tôi không thể nói được.”
“Hả? Là sao?”
“Tóm lại tôi thừa nhận đêm mùng 3 tôi không ở khách sạn Kyoto Queen. Nhưng ở đâu thì tôi không thể cho các anh biết được. Tôi thành thật xin lỗi.” Nanbara cúi đầu thật thấp.
Motomiya đập tay xuống bàn đánh rầm. Nanbara giật mình, co rúm người lại. Cùng lúc đó, một tiếng ré nho nhỏ vang lên phía sau Nitta. Chủ nhân của tiếng ré không ai khác chính là Hozumi Risa.
“Anh đang đùa cảnh sát chúng tôi đấy à?” Motomiya đã thật sự phát điên. “Anh thật sự nghĩ cái cúi đầu vừa rồi sẽ giải quyết được tất cả mọi chuyện sao?”
Nanbara cố gắng lấy lại nhịp thở để tự trấn an bản thân, đoạn đưa mắt nhìn hết Nitta tới Motomiya.
“Vậy trước đó các anh hãy cho tôi biết tại sao tôi phải trình bày bằng chứng ngoại phạm của mình hôm mùng 3? Hôm trước không phải anh Nitta đây cũng nói rồi đó sao, chẳng mấy người có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng cả. Chẳng lẽ các anh không thể coi tôi là một trong số những người đó à?”
“Tôi đâu có nói chứng cứ ngoại phạm của anh không rõ ràng. Ngược lại, anh còn nói dối chúng tôi nữa kìa. Làm sao chúng tôi có thể lờ đi như không có được?” Nói đoạn Nitta liếc mắt về phía Motomiya để xin chỉ thị. Motomiya lại khẽ hất cằm. Ý bảo giương mũi tên thứ hai đi.
Nitta lại chuyển hướng nhìn về phía Nanbara, lên tiếng.
“Công thức MKE ở điểm cực hạn.”
Nanbara tròn mắt lên ngạc nhiên. Thấy vậy, Nitta tiếp.
“Đó là tên gọi của kỹ thuật chế tạo loại vật liệu bán dẫn mà anh đã nghĩ ra đúng không? Tôi đã nói chuyện với rất nhiều người liên quan. Để nắm được nội dung, với một người ngoại đạo như tôi không phải chuyện dễ dàng. Nói thật là đến bây giờ tôi hầu như vẫn chưa hiểu gì. Nhưng ít nhất thì tôi cũng hiểu nếu kỹ thuật này mà được các hãng và doanh nghiệp mà anh đồng nghiên cứu áp dụng làm kỹ thuật sản xuất vật liệu bán dẫn thì anh sẽ nhận được một khoản tiền khổng lồ. Nhưng hình như anh Okajima lại quyết định không dùng kỹ thuật đó. Nếu mọi chuyện diễn ra như vậy, chẳng những anh Nanbara sẽ mất khoản tiền khổng lồ kia mà còn phải đối diện với nguy cơ bị đá khỏi dự án đó. Mà không, đâu chỉ có vậy. Nếu giờ kỹ thuật của anh bị quẳng qua một bên thì e là từ nay trở đi nó cũng khó mà được ứng dụng vào thực tế. Tôi có thể hình dung được, đối với một người luôn luôn tin tưởng vào nghiên cứu của mình, thì đó là một cú sốc lớn nhường nào.”
Nanbara rút khăn mùi soa, lau mồ hôi đang rịn ra trên thái dương. Mặt hắn thì vẫn tái mét.
“Anh đang ám chỉ tôi lo sợ điều đó xảy ra nên đã giết thầy Okajima à?”
“Đó có thể là động cơ lắm chứ. Nghe chuyện của những người khác xong, tôi thấy đây cũng có thể xem là một dự án lớn đáng để chơi trò cá cược mạo hiểm.”
“Vớ vẩn,” Nanbara thốt, vẻ hằn học. “Các anh đang hiểu lầm trầm trọng rồi. Có thể anh đã nghe chuyện này từ trợ giảng Yamamoto, nhưng để tôi nói cho anh hay, cậu ta chẳng hiểu cái gì hết. Tôi không phủ nhận chuyện thầy Okajima đã xem xét một phương pháp không phải phương pháp MKE mà tôi phát triển. Nhưng theo tôi thấy phương pháp đó kiểu gì cũng sẽ đi vào bế tắc. Mà chính thầy ấy cũng đã thay đổi quan điểm. Tôi biết điều đó thì sao phải sát hại thầy ấy?”
Nitta ngoẹo cổ khó hiểu.
“Lạ thật đấy. Tôi nghe chuyện từ cả những người khác, chứ không riêng gì Yamamoto rồi mới nắm được tình hình của anh mà nhỉ.”
“Tình hình gì cơ?”
“Nói cho nhanh thì là, anh Okajima không hề đánh giá cao anh. Vốn dĩ, phương pháp MKE của anh cũng chỉ là phao cứu hộ nếu không còn cách nào khác.”
“Làm gì có chuyện đó. Trên thực tế, phương pháp sản xuất MKE của tôi đã gần như được đưa vào để nghiên cứu áp dụng thực tiễn.”
“Ồ, vậy sao. Thế có theo đúng kế hoạch không?”
Nanbara méo mặt, lắc đầu. “Nhưng thật sự không phải tôi.”
“Hãy cho chúng tôi biết anh đã làm những gì vào ngày mùng 3 tháng Mười. Chuyện anh nhận phòng lúc 6 giờ ở khách sạn Kyoto Queen thì chúng tôi nắm được rồi. Nhưng những hoạt động sau đó thì chưa. Sau đấy anh đã đi đâu? Muốn chứng minh bản thân trong sạch thì anh chỉ còn cách nói sự thật thôi.”
Nanbara gục đầu xuống thật thấp. Nitta đoán chắc hẳn suy nghĩ của hắn ta hiện đang vô cùng rối rắm. Nên tự thú cho xong chuyện, hay ngoan cố đến cùng đợi cơ hội thoát thân.
Nanbara ngẩng đầu lên như thể đã quyết chí.
“Sau khi làm thủ tục nhận phòng ở Kyoto Queen… tôi… đã tới Osaka.”
“Osaka?” Nitta lại quay sang nhìn Motomiya rồi mới đưa mắt về phía Nanbara. “Anh tới đó làm gì? Mà anh đã tới đâu ở Osaka?”
“Cái đó thì tôi không thể nói được. Nhưng tôi dám cam đoan với các anh thật sự tôi đã đến Osaka. Tôi đến ga Osaka quãng 7 giờ tối. Sau đấy tôi đã mua một cuốn tạp chí ở hiệu sách nằm trong tòa nhà ga. Chắc chắn cửa hàng còn lưu lại việc thanh toán.”
Nitta hỏi đó là tạp chí gì thì hắn ta trả lời Nguyệt san ngành sản xuất kim loại. Một loại tạp chí trong ngành hắn đang công tác. Tạp chí kiểu này có lẽ không nhiều người mua, nên nếu đúng hắn đã mua thật thì việc xác nhận chắc cũng chẳng gặp khó khăn gì.
“Vậy là tối hôm đó anh nghỉ lại Osaka à?”
“Vâng.”
“Anh ngủ ở đâu?”
“Một khách sạn ở Osaka.”
“Chúng tôi sẽ phải kiểm tra việc này. Khách sạn đó tên là gì? Anh trả lời cho chính xác vào.”
“Không, cái này tôi không thể trả lời được.”
“Tại sao?”
“Tôi đã gặp một người tại khách sạn ấy. Và để chứng minh được việc tôi đã ở đó, tôi sẽ buộc phải nói tên người ấy ra. Nhưng nếu làm vậy thì sẽ làm phiền tới người đó. Vậy nên dù muốn nhưng tôi cũng không thể nói gì hơn được.”
Nghe Nanbara trình bày vậy, trong đầu Nitta bỗng lóe lên một ý nghĩ.
“Người kia là nữ à?”
Nanbara nhăn mặt vẻ khổ sở, đáp cụt lủn, “Vâng.”
“Ồ,” Hozumi Risa ngồi phía sau Nitta cao giọng. “Chẳng có lẽ lại là… ngoại tình?”
Motomiya quay sang, lườm Hozumi.
“Tôi xin lỗi ạ,” nói đoạn cô nàng rụt cổ lại.
Nitta nhìn Nanbara thật lung, hỏi lại, “Có đúng vậy không?”
Nhà nghiên cứu mà Hozumi Risa đã khen nức nở là đầy nét quyến rũ tuổi trung niên nọ kia chậm rãi chớp mắt một lần, thở dài một tiếng rồi mới gật đầu. Sau đó, hắn ta tiếp, “Cô ấy là người đã có chồng. Vậy nên tôi không thể nói tên cô ấy ra được.”