"Sau khi ăn cơm cùng cha con Liêu Trì ngày hôm sau, Biên Học Đạo dẫn đội, lái xe "đột kích" nhà máy dầu thực vật của nhà họ Liêu tại thành phố Văn Dương."
"Một cuộc "đột kích" thực sự!"
"Ý đồ của Biên Học Đạo rất rõ ràng, trước khi hợp tác rót vốn, phải xem xét tình hình thực tế của nhà máy dầu. Dù cho anh có chịu lỗ được, nhưng cũng không thể biết rõ là hố mà vẫn nhảy vào."
"Kiếp trước làm việc ở tòa soạn, anh đã thấy và nghe quá nhiều câu chuyện cấp trên đi thị sát, cấp dưới giở trò gian lận. Trong đó ấn tượng sâu sắc nhất là khi Tùng Giang xây dựng thành phố văn minh toàn quốc, vì sợ đoàn kiểm tra rời khỏi tầm mắt, sợ đoàn kiểm tra gặp phải tài xế taxi không văn minh, nên đã sắp xếp vài tài xế "tiêu binh", lái taxi vây quanh khách sạn nơi đoàn kiểm tra ở, chạy lòng vòng suốt ba ngày trời."
"Biên Học Đạo không muốn mình cũng bị người ta lừa gạt, hay nói cách khác là bị đùa giỡn như vậy, cho nên anh mới đến một cuộc "đột kích"."
"Trong mắt Biên Học Đạo, muốn đánh giá vệ sinh của một nhà hàng thế nào, chỉ cần nhìn xem nhà bếp của họ có sạch sẽ hay không là được. Đánh giá một đơn vị thi công thế nào, nhìn xem vật liệu xây dựng của họ xếp đặt có ngăn nắp hay không là được. Đánh giá một nhà máy thế nào, nhìn xem khu xưởng có gọn gàng, tình trạng bảo dưỡng sử dụng thiết bị, và tinh thần diện mạo của nhân viên là đủ."
"Tất nhiên, độ chính xác của việc đánh giá được xây dựng trên cơ sở những gì nhìn thấy là "trạng thái bình thường chân thực"."
"Từ lúc gặp Liêu Mậu, đến khi xe chạy vào khu xưởng, trước sau chưa đầy 24 tiếng, Biên Học Đạo tin rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, dù Liêu Trì có muốn che đậy tô điểm, cũng rất có hạn."
"Lý Binh lái xe, Biên Học Đạo cùng Đinh Khắc Đống, Đường Trác, Hùng Lan ngồi ở ghế sau chiếc Knight XV."
"Dẫn đầu phía trước chiếc Knight XV là chiếc Mercedes S600 của Liêu Trì, Liêu Mậu ngồi cùng Liêu Trì trong chiếc S600 đó."
"Theo sau chiếc Knight XV là hai chiếc Mercedes, hai chiếc Audi của tập đoàn Hữu Đạo, trong xe ngồi là cố vấn pháp luật và nhân viên công ty kế toán bên thứ ba của tập đoàn Hữu Đạo, ngoài ra còn có vệ sĩ của Biên Học Đạo."
"Đúng dịp "kỳ nghỉ lễ 11/10", Phó Thái Ninh và Dương Ân Kiều đi vắng không ở Tùng Giang nên không đi cùng."
"Trong xe Mercedes S600."
"Liêu Mậu quay đầu nhìn chiếc Knight XV phía sau xe, rồi quay lại nói với người cha đang ngồi bên cạnh: "Cha, anh ấy làm thế này, cha đừng giận nhé.""
"Liêu Trì nhìn con gái nói: "Cha giận cái gì chứ?""
"Liêu Mậu liếc nhìn người tài xế đang lái xe, nói nhỏ: "Anh ấy làm vậy, có chút không tin tưởng cha, nhưng anh ấy cũng có lý lẽ của mình.""
"Liêu Trì cười hỏi: "Anh ta không tin tưởng cha, sao con lại nói đỡ cho anh ta?""
"Liêu Mậu đỏ mặt nói: "Con nào có nói đỡ cho anh ấy!""
"Liêu Trì nói: "Con đấy...""
"Liêu Mậu hỏi: "Con làm sao?""
"Liêu Trì nói: "Chỉ sợ anh danh cả đời của cha, cuối cùng lại bị người ta nói là dựa vào việc bán con gái mới vượt qua được cửa ải khó khăn.""
"Liêu Mậu nũng nịu nói: "Cha nói gì vậy!""
"Liêu Trì tựa vào ghế, nói: "Nhìn trận thế hôm nay, cha mới thấy anh ta thực sự muốn đầu tư góp vốn.""
"Đôi mắt Liêu Mậu xoay chuyển, nói: "Cha, ý cha là...""
"Liêu Trì nói: "Thế nào là người làm kinh doanh, mọi thứ đặt lợi ích lên hàng đầu mới là người làm kinh doanh. Trước kia anh ta hứa góp vốn, đó chẳng qua chỉ là một ý định, chỉ sau ngày hôm nay, anh ta và đội ngũ của anh ta cảm thấy không có vấn đề gì, thì mới thực sự bước vào giai đoạn tiếp theo.""
"Liêu Mậu nói: "Anh ấy đã đích thân hứa với con rồi.""
"Liêu Trì nói: "Đừng nói hai trăm triệu, cha đưa con hai triệu, con có tùy tiện ném ra ngoài không? Kinh doanh là kinh doanh, tình cảm là tình cảm, đừng nhập nhằng với nhau. Nếu con trộn lẫn hai thứ này vào nhau, kết quả cuối cùng chỉ có thể là kinh doanh thất bại, tình cảm cũng mất luôn.""
"..............."
"Thương hiệu dầu ăn của Liêu Trì tên là "Thiên Sinh"."
"Thiên Sinh... Thiên Sinh... Biên Học Đạo khá thích cái tên này."
"Dầu ăn Thiên Sinh! Dầu ăn "không biến đổi gen" Thiên Sinh!"
"Nghe rất hay, mang lại cho người ta cảm giác "rất tự nhiên rất thuần khiết"."
"Liêu Trì cùng hai vị phó tổng dẫn đoàn của Biên Học Đạo đi một vòng tham quan trong nhà máy, Liêu Mậu không chen vào được, liền đi theo sau đám đông lén quan sát biểu cảm của Biên Học Đạo, rất tiếc, hai năm không gặp, đạo hạnh của Biên Học Đạo càng sâu hơn, Liêu Mậu hoàn toàn không nhìn ra anh là hài lòng hay không hài lòng."
"Tham quan xong, đoàn người đến phòng họp, Liêu Mậu muốn đi theo vào cửa, bị Liêu Trì ngăn lại: "Mẹ con đang đợi ở nhà, con về trước đi, bên cha xong việc sẽ bảo Tiểu Hác gọi điện cho con.""
"Tiểu Hác là thư ký của Liêu Trì, theo bên cạnh Liêu Trì cũng được mấy năm rồi."
"Liêu Mậu có chút không vui, nhưng nghĩ lại, hai công ty đàm phán, cô chẳng thuộc bên nào, đúng là không thích hợp để tham dự, hơn nữa bên cạnh Biên Học Đạo theo rất nhiều cấp dưới, dù có họp xong, cũng không có thời gian hay không gian để đi cùng cô."
"Không chỉ không có thời gian không gian, hình như mối quan hệ cũng không còn như trước nữa..."
"Trên đường về nhà, Liêu Mậu chợt hiểu ra ý của cha cô là gì."
"Dù hôm nay có cơ hội ở riêng với Biên Học Đạo, thì nói gì đây?"
"Nói "Cảm ơn anh đã giúp gia đình em vượt qua khó khăn?""
"Không đúng, Biên Học Đạo đã dùng hành động để chứng tỏ, lần rót vốn góp cổ phần này là kinh doanh, dù có yếu tố "giúp đỡ", thì cũng xếp sau "lợi nhuận". Có lợi mới giúp, điều này là hợp tình hợp lý, Liêu Mậu có thể hiểu, nếu không thì hai trăm triệu vốn, làm gì chẳng được?"
"Nói "Hy vọng hai nhà sau này hợp tác vui vẻ?""
"Chỉ nghĩ trong lòng thôi đã thấy nói như vậy thật xa cách, mối quan hệ không còn "thuần khiết" như trước nữa."
"Nhưng có thể làm sao đây?"
"Cha lần này thực sự không trụ nổi nữa rồi, nếu không tìm được khoản vốn lớn, "Dầu thực vật Thiên Sinh" sẽ đổi chủ, nửa đời tâm huyết của cha đều đặt vào nhà máy dầu này, không còn doanh nghiệp này, ông ấy sẽ sụp đổ mất."
"..............."
"Trong phòng họp của "Dầu thực vật Thiên Sinh", cuộc đàm phán đã diễn ra được một tiếng đồng hồ."
"Phần lớn thời gian là một phó thủ của Liêu Trì đang giới thiệu tình hình, sau đó một phó thủ khác nêu ra một số ý tưởng phát triển và những khó khăn hiện tại."
"Biên Học Đạo không nói nhiều, chỉ ngồi đó nghe, thỉnh thoảng cầm chén trà lên uống một ngụm. Đinh Khắc Đống, Hùng Lan cùng hai cố vấn pháp luật, hai kế toán thì thỉnh thoảng lại ghi chép gì đó vào sổ trước mặt."
"Bên phía tập đoàn Hữu Đạo, Đường Trác chủ trì đàm phán."
"Đường Trác mang danh hiệu quản lý văn phòng tập đoàn, nhưng thực tế là chuyên gia tài chính kiêm chuyên gia đàm phán thương mại của tập đoàn Hữu Đạo. Năm đó Biên Học Đạo bán my123 cho Baidu, chính là Đường Trác đứng ra lo liệu, kể từ đó về sau, các cuộc đàm phán thương mại của tập đoàn Hữu Đạo đều do Đường Trác bao thầu."
"Một tiếng rưỡi sau, vòng tiếp xúc đầu tiên giữa hai bên kết thúc, phó tổng họ Trương của "Dầu thực vật Thiên Sinh" nhiệt tình mời đoàn của Biên Học Đạo tham dự bữa tiệc tối mà họ đã chuẩn bị."
"Đường Trác nhìn về phía Biên Học Đạo, Biên Học Đạo cười hì hì nói: "Thịnh tình khó từ, cung kính không bằng tuân mệnh.""
"Còn hai tiếng nữa mới đến tiệc tối, đoàn của Biên Học Đạo rời khỏi nhà máy dầu, lái xe đến khách sạn nghỉ ngơi. Liêu Trì dẫn người tiễn tận cổng khu xưởng, nhìn đoàn xe đi xa mới xoay người quay lại tòa nhà văn phòng."
"Hai phó tổng, giám đốc tài chính, giám đốc kỹ thuật, giám đốc hậu cần đi theo Liêu Trì vào phòng làm việc của tổng giám đốc, thư ký Tiểu Hác rót trà cho mọi người, lui ra khỏi phòng họp, nhẹ nhàng đóng cửa lại."
"Từ phòng làm việc của tổng giám đốc đi ra, Tiểu Hác không về phòng làm việc của mình, mà đi thẳng xuống tầng một, từ cửa sau đi ra, đi đến một cái đình trong vườn, nhìn quanh bốn phía hơn một phút, xác định xung quanh không có người, liền lấy điện thoại ra, bấm một dãy số."
"Vài giây sau, điện thoại thông, Tiểu Hác nói với điện thoại bằng giọng cung kính: "Lục tổng, tôi là Hác Phi...""