Hương thôn giáo sư

Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đệ bát chương

Khi lũ trẻ hoàn thành việc đắp ngôi mộ mới, phía đông đã bắt đầu hửng sáng. Người thầy được an táng trên một tấm ván gỗ tháo ra từ cửa lớp học, chôn cất cùng ông là hai hộp phấn viết và một bộ sách giáo khoa tiểu học đã sờn rách. Trên nấm mồ nhỏ bé ấy, lũ trẻ dựng một phiến đá, phía trên viết bằng phấn dòng chữ: "Lý lão sư chi mộ".

Chỉ cần một trận mưa, những nét chữ vụng về trên phiến đá sẽ tan biến; chẳng bao lâu nữa, ngôi mộ này cùng người đang nằm yên nghỉ bên trong sẽ bị thế giới bên ngoài lãng quên sạch sẽ.

Mặt trời nhô lên một góc sau dãy núi, rải một vệt kim huy lên ngôi làng vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ; trên thảm cỏ thung lũng vẫn còn nằm trong bóng tối, những giọt sương mai lấp lánh ánh sáng tinh khiết, điểm xuyết bằng vài tiếng chim hót e dè.

Lũ trẻ men theo con đường nhỏ trở về thôn, những bóng hình bé nhỏ ấy nhanh chóng tan biến vào màn sương sớm màu lam nhạt nơi thung lũng.

Chúng sẽ tiếp tục sống, trên mảnh đất cổ xưa cằn cỗi này, dẫu thu hoạch chỉ là ít ỏi, nhưng đó là niềm hy vọng thực sự đang tồn tại.

« Lùi
Tiến »