Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 88
không muốn ra ngoài!..

❊ ❊ ❊

" Chọc giận thiên gia, sẽ bị thiên phạt, cực kỳ không tốt!"

Lời Dương Hữu Học nói rất không hay, nhưng lại không ai phản bác.

Đôi mắt Hoa Ngu hơi trầm xuống.

Vương triều phong kiến, quả nhiên đều mê tín.

Người giống như Chu Lăng Thần cũng thật đáng thương, hai chân bị liệt, nhưng vì hắn sinh ra ở hoàng gia, nên bị người ta coi là tai ương.

Thậm chí trong mắt người đời hắn còn biến thành kẻ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia.

Mặc kệ sau này xảy ra chuyện không tốt gì, đều sẽ hướng đến người khiếm khuyết là hắn, nói hắn mang đến vận rủi.

Mà cũng vì vậy, cho dù Chu Lăng Thần có là đích trưởng tử của Hoàng thượng, là hoàng tử được sủng ái nhất, cũng bị trục xuất khỏi kinh thành.

Mục đích cũng đơn giản, đem vận rủi tống đi thôi.

Hắn làm gì sai sao?

Đối với Chu Lăng Thần, Hoa Ngu cũng có chút hiểu biết, hắn không phải tàn tật bẩm sinh.

Lúc nhỏ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên hai chân tàn phế.

Như vậy cũng nói hắn là tai họa, là vận rủi.

Nàng cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Mấy tên triều thần kia, bề ngoài trông thì đường hoàng nhưng bên trong thì, thôi...

Lương tâm đã sớm thối rữa!

" Dương đại nhân nói không sai!"

" Còn xuất hiện ở Quốc yến, không sợ gây chuyện không may sao?!"

" Theo ta thấy, để hắn trở lại đất phong thì tốt hơn!"

Rất nhiều lời phụ họa sau câu nói của Dương Hữu Học.

Chu Lăng Thần tàn phế nhiều năm, được Hoàng thượng cực kỳ sủng ái, thì thế nào? Trong lòng đa số những người ở đây, hắn bất quá chỉ là một tên phế vật.

Không có tư cách tranh giành vị trí thái tử, tự nhiên sẽ không khiến người khác kiêng kị.

Cho nên bọn họ, đều nói những lời khó nghe.

" Người đâu-- " Thuận An đế nhắm mắt lại, vẻ mặt không được tốt.

Sống đến từng tuổi này, hắn còn ngây thơ như vậy.

Trước đây Chu Lăng Thần có nói, chân có thể trị, hắn còn hy vọng.

Hôm nay Chu Lăng Thần đến đây, còn tưởng rằng chân hắn đã hồi phục.

Không nghĩ đến, đợi nửa ngày, lại nhận được kết quả như vậy...

Trong lòng Thuận An đế chẳng dễ chịu chút nào. Con hắn, Chu Lăng Thần phong hoa tuyệt đại như vậy, sao có thể để đám người này chỉ chỉ trỏ trỏ.

" Đưa Ung Thân vương ra ngoài đi!" Thuận An đế mệt mỏi, phất phất tay.

Hành động này của Thuận An đế tuy là bảo vệ Chu Lăng Thần, nhưng trong mắt đám người ở đây, lại chính là trừng phạt.

Trong lúc nhất thời, bọn hắn đều là vẻ vui sướng khi thấy người gặp họa, hoặc là xem kịch vui, chờ Hoa Ngu và Chu Lăng Thần bị đuổi ra ngoài!

Người Hoàng gia, vốn không chấp nhận được người khác nghị luận.

Chu Lăng Thần khiếm khuyết, trong mắt người khác chính là tai ương cùng bất hạnh.

Cho nên cho dù là Thuận An đế, cũng không ngăn nổi ác ý của những người này đối với Chu Lăng Thần.

" Vương gia." Đúng lúc này, Hoa Ngu lại đứng lên.

Động tác này của nàng, khiến xung quanh bùng nổ.

Một tên nô tài, không được đồng ý đã đứng lên, quá kiêu ngạo!

Trong mắt 'hắn' không có người khác sao!

" Nô tài không muốn ra ngoài, làm sao bây giờ?" Nàng yên lặng nhìn hắn, ngữ khí bình thản, khóe môi hơi cong.

Giống như làm nũng nhìn hắn.

" Vậy thì ở lại." Chu Lăng Thần hơi cười, tuấn nhan như mê hoặc lòng người.

" Vương gia ngay cả lời khuyên cũng nghe không vào sao? Người tàn tật... " Dương Hữu Học cười lạnh một tiếng, trong mắt tràn đầy trào phúng.

" A?" Chu Lăng Thần ngừng lại một chút, trước mắt bao người đột nhiên vịn vào thành xe lăn.

Đứng dậy!

*le: ôi ngầu...

Update: 5/10/2019

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »