Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 18
sân đánh..

❊ ❊ ❊

Lúc này, trong Bạch Ngọc các đều là một mảng náo nhiệt, tiếng đàn sáo truyền ra khắp nơi.

Vì để hấp dẫn ánh mắt của Ngọc Hằng công tử,... những nữ tử này đến mười tám loại múa cũng sử dụng.

Vì để trở thành tiên tử trong tranh của Ngọc Hằng công tử.

Trên lầu hai, Bạch Ngọc Hằng khoanh tay mà đứng, bên cạnh còn có hai nam nhân tuấn mỹ không kém.

Nhìn đám nữ tử dưới lầu tranh nhau biểu diễn, trên mặt hắn có chút không thú vị.

" Ngọc Hằng, ngươi nhìn xem cả một phòng nữ tử như thế này, sao đến cười cũng không thế?" Nam nhân tuấn tú đứng cạnh Bạch Ngọc Hằng nhịn không được hòa nhã nói.

" Dung huynh, cái này huynh không biết, Bạch đại công tử của chúng ta, sao có thể nhìn chúng những kẻ dong chi tục phấn dưới lầu kia?" Nam nhân này mặc một thân tử bào, áo choàng thêu giao long (thuồng luồng) rời bến, tay cầm một chiết phiến, cả người cao quý không sao nói nổi.

" Tứ hoàng tử khen trật rồi." Bạch Ngọc Hằng phác môi, trên mặt vẫn không một gợn sóng.

Nam tử tử y kia, là đương triều Tứ hoàng tử, Chu Mặc Ngân. ( trong manhua nó là Chu Mặc Hằng thì phải =_=)

Chu Mặc Ngân thấy thế, đang chuẩn bị trêu chọc Bạch Ngọc Hằng vài câu, lại thấy một bóng người quen thuộc ôm tỳ bà đi lên trên đài.

" Yêu, biểu muội đến rồi kìa." Người kia, chính là biểu muội của Chu Mặc Ngân, Dương Thải Y.

Bạch Ngọc Hằng giương mắt nhìn một chút, phía dưới đích thực là Dương Thải Y đã thay một kiện y phục khác, toàn thân toát lên vẻ kiều diễm động lòng người, giữa một đống nữ tử, cũng là cực kỳ xuất sắc.

" Ngọc Hằng, ngươi hảo hảo nhìn xem, Thải Y đánh tỳ bà, chính là hay nhất đó..." Chu Mặc Ngân biểu tình hứng thú, còn nhân lúc đẩy biểu muội mình cho Bạch Ngọc Hằng.

Bỗng dưng lại nghe thấy một tiếng động lớn.

" Ầm!"

" Xoạch!" Nam nhân tuấn nhã bên cạnh Bạch Ngọc Hằng nhịn không được ngạc nhiên nói:

" Ngọc Hằng huynh, trong kinh thành này, lại có kẻ dám đến phá hoại Bạch Ngọc các của huynh?"

Không chỉ hắn, ngay cả Bạch Ngọc Hằng cũng nhăn mặt nhìn xuống.

Vừa nhìn xuống, lại thấy có một đám người vọt vào trong.

Khơi ra tiếng thét chói tai của chúng mỹ nhân.

" Ai vậy a, đúng là sát phong... " Chu Mặc Ngân trên mặt có chút không vui, nhưng là nói được một nửa thì đột nhiên dừng lại.

Chỉ vì thấy người cầm đầu kia.

Người này thực ra cũng không phải ai khác, đúng là người mà Dương Thải Y mới 'tạm biệt' không bao lâu, Hoa Ngu.

Lúc này trên người nàng mặc y phục nội thị màu thiển tử(?), quần áo đơn giản đến một chút hoa văn cũng không có, nhưng lại nổi lên da thịt trắng như gốm sứ của nàng, một đầu tóc đen được vãn đến giữa mũ sa(?), mắt phượng như họa, trong mắt như đầy nước, thủy quang gợn sóng, mũi thanh tú đẹp đẽ, môi đỏ như hồng hoa( hoa đỏ). Quả thực chả khác gì nữ nhân.

( Cái trình độ miêu tả thậm tệ của ta a!! QAQ)

Hoàn toàn không giống thái giám.

Chu Mặc Ngân sắc mặt trầm xuống, Hoa Ngu không phải nên chết ở Ký Châu sao? Như thế nào lại quay lại kinh thành?

Mà nàng trở về, lại không đi tìm hắn!

Hắn cùng Hoa Ngu từng có một đoạn nhân duyên, bên ngoài đối với nàng cũng là toàn tâm toàn ý, cũng không biết vì sao, lúc này nhìn thấy, lại cảm thấy nàng so với lúc bình thường càng thêm ba phần xinh đẹp, một bộ dáng không ai bì nổi.

Cứ như vậy, hắn có chút ngây người.

Bạch Ngọc Hằng bên cạnh hắn sắc mặt nhàn nhạt, cũng không biết Hoa Ngu.

Chỉ nhìn cách ăn mặc của người này, biết là thái giám thôi.

" Ghế dựa." Sau khi Hoa Ngu tiến vào, không quản những người xung quanh như thế nào, nhắm mắt nói một câu, Lưu Hành bên người nàng liền vui vẻ đem đến một cái ghế, để nàng ngồi xuống.

Nàng ngồi xuống, cả người đều nằm nghiêng trên ghế dựa.

" Dương tiểu thư, nhanh như vậy lại gặp a! Ta cùng Dương tiểu thư, thật đúng là có duyên mà!"

Update: 25/8/2019

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »