Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 29
hoa ngu không biết sống chết..

❊ ❊ ❊

Hoàng thượng còn chưa nói trừng phạt hắn như thế nào đâu!

Chính hắn tự cho mình trừng phạt!

Dương Thải Y đỉnh đầu đều đã muốn bốc khói! Ả tức giận.

" Tốt lắm, lui xuống đi." Mắt Thuận An đế căn bản nhìn không rõ lắm, nghe được âm thanh, còn có Hoa Ngu 'thành tâm' nhận sai, cũng không định truy cứu.

" Tạ ơn Hoàng thượng." Hoa Ngu đáp lại, vừa ngẩng lên, liền quăng cho Dương Thải Y bên cạnh một cái ánh mắt khiêu khích.

Dương Thải Y:...

Ả nhất định phải xé mặt con chó hoang này!

Vãn yến không tiếp tục bao lâu, bởi vì Thuận An đế thân mình không khỏe mà tan tiệc.

Hoa Ngu phụ giúp Chu Lăng Thần ra ngoài Nguyệt Nhạc cung, trên mặt có chút đăm chiêu.

" Ngươi đúng là có bản lĩnh." Âm thanh lành lạnh của Chu Lăng Thần truyền đến khiến Hoa Ngu khôi phục lại tinh thần.

" Nô tài... "

"Đứng lại!" Lời của nàng còn chưa nói nói ra, liền nghe thấy một tiếng quát lạnh.

Nhìn lên thì thấy một đám người hùng hùng hổ hổ đi đến.

Hoa Ngu sắc mặt chợt biến, đi tới trước mặt Chu Lăng Thần, đưa tay chỉnh lại y bào của Chu Lăng Thần, nói:

" Vương gia, ban đêm gió lạnh, chớ để bị nhiễm hàn khí." Chu Lăng Thần quan sát đôi tay đang ở trên người hắn làm loạn, cười như không cười.

' Vương gia, xin người!' Nâng mắt lên, liền thấy nàng đối với mình làm khẩu âm.

Hắn nhíu mi, ánh mắt nghiền ngẫm.

" Người đâu!" Phía sau, Dương Thải Y nổi trận lôi đình, Hoa Ngu quay lại, đứng lên.

Sau đó thấy Chu Mặc Ngân dẫn Dương Thải Y, đằng sau còn có Bạch Ngọc Hằng với Dung Triệt, mười mấy thị vệ đi đến chỗ họ.

" Đúng là càn rỡ! Nô tài thấy chủ tử, lũ cẩu các ngươi không có mắt hả?!" (?) Nhưng nhóm người này còn chưa lên tiếng, Hoa Ngu đã nhếch miệng, quát lạnh một câu.

"Tiện nhân! Ngươi dám chửi biểu ca! Người đâu?! Các ngươi chết hết rồi hả? Còn không mau đem tên cẩu nô tài ngạo mạn này bắt lại!" Dương Thải Y muốn điên lên rồi, tay chỉ vào Hoa Ngu run rẩy không thôi.

" Nha, nguyên lai là Tứ hoàng tử điện hạ." Hoa Ngu kinh hô một tiếng, làm như mới phát hiện ra bọn họ.

" Điện hạ thứ tội." Miệng thì hô thứ tội, nhưng trên mặt lại hiện lên nụ cười châm biếm, cả người đứng thẳng tắp, không hề cung kính.

" Nô tài vừa rồi xa xa nhìn, còn tưởng là cẩu nô tài nào không có mắt, cản đường Vương gia!"

Chu Lăng Thần ở phía sau nàng, thấy người trước mắt tùy tiện bừa bãi, không tiếng động câu môi.

Hắn hung hăng ngang ngược như vậy, không giống kiểu người cần hỗ trợ a!

" Cẩu nô tài! Ngươi mới là nô tài! Con chó mù là ngươi, không thấy ở đây là người nào sao?!" Dương Thải Y nổi giận, vung tay quất roi sẽ đánh trúng nàng.

Hoa Ngu linh hoạt quay người lại, tránh thoát một roi tàn nhẫn kia.

" Dương tiểu thư nói không sai, ta chính là nô tài." Nàng nhe răng, đối với Dương Thải Y cười khúc khích.

Lần này, hoàn toàn chọc phải tổ ong vò vẽ.

" Mau bắt hắn lại! Hôm nay bổn tiểu thư nhất định phải xé mồm hắn!" Sắc mặt ả xanh đen, lộ ra một cỗ sát khí.

" Vâng!" Mấy tên thị vệ sau ả nghe được, đều xông lên muốn tóm Hoa Ngu.

Chu Mặc Ngân hai tay ôm ngực, ở bên cạnh lạnh lùng nhìn mọi việc, một chút cũng không giống như nhìn thấy tình cũ của hắn.

" A!" Dung Triệt đứng ngoài cuộc chọc chọc tay Bạch Ngọc Hằng, hạnh phúc khi thấy người gặp họa nói:

" Xem ra tiểu thái giám vô pháp vô thiên này, hôm nay xong thật rồi."

Ở trên điện không xử lý được nàng, nhưng bọn họ, thân phận ai so với Hoa Ngu cũng cao hơn?

Muốn nghiền chết một nô tài, quả thực là việc quá đơn giản.

"Không biết sống chết." Bạch Ngọc Hằng hừ lạnh một tiếng.

Update: 31/8/2019

P/s: Tối nay Ninh sẽ cố ra chương mới, mai là Chủ Nhật nên sẽ tích cực hơn ( •̀ ω •́)✧ Tính nhân Quốc khánh sẽ bão tí nhưng lại phải đi khám rồi இ௰இ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »