Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 5
người có năng lực..

❊ ❊ ❊

" Oan uổng a! Oan uổng a! " Lúc chạng vạng, trong khách điếm đều là một mảng im lặng.

Bên trái trong sương phòng, không ngừng truyền đến âm thanh gào thét của một người.

Lưu Hành nghe thấy, âm thầm phun một tiếng, lúc này mới xoay người đi vào trong sương phòng.

" Chủ tử. " Chu Lăng Thần ngồi cạnh bàn, thấy hắn tiến vào, khẽ nâng mặt lên.

" Tên Hoa Ngu kia dường như điên rồi, từ giờ ngọ đã bắt đầu gào thét, tiểu nhân đi qua, muốn hắn câm miệng, nhưng không thành nên muốn... " Lưu Hành đen mặt, Hoa Ngu kia đem tất cả đồ vật trong phòng ném về phía hắn.

( Đổi lại cách gọi chút nha, mấy chương trước các bác này gọi Vũ tỷ là nàng, trong khi chị đang giả nam, Ninh thấy có chút sai sai nhưng vẫn dịch vậy. Thôi giờ để thành hắn nha, nếu ai đọc chương trước mà thắc mắc thì sorry nha =(( tui lười sửa ý mà:3)

Giống hệt kẻ điên, hắn vừa đi, Hoa Ngu lại bắt đầu tru lên không ngừng. Thực khiến kẻ khác đau đầu.

Trước đó Chu Lăng Thần đã dặn, không thể giết hắn.

Lưu Hành chỉ đành phải nghẹn một ngụm khí mà trở lại.

" Đi thôi. " Dẫn ra thích khách phía sau, Chu Lăng Thần liền tạm ở nơi này, không tính ở lâu, chợt nghe tiếng Hoa Ngu tru tréo, tru cả một buổi chiều, hắn (DV) cũng không ngại mệt.

"Đi đâu?" Lưu Hành nhất thời không kịp phản ứng.

" Hoa Ngu." Chu Lăng Thần câu môi cười, lộ ra tuấn nhan có vài phần tà tứ, thiếu chút nữa lóa mù mắt Lưu Hành.

........

" Oan uổng a!" Trong phòng, Diệp Vũ đặt mông ngồi trên mặt đất, một bên la to, một bên nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, trong tay còn cầm một cây gậy không biết tìm được ở chỗ nào, khua gõ không ngừng.

" Chi nha. " Ai ngờ, cửa phòng vốn luôn đóng chặt lại mở ra.

Khuôn mặt hoàn mỹ tuấn tú không chút sứt mẻ của Chu Lăng Thần hiện ra trước mặt Diệp Vũ.

Diệp Vũ ngẩn ra, nhất thời không kịp phản ứng, liền kinh ngạc len lén nhìn trộm hắn.

Đừng nói Chu Lăng Thần này biến thái, quả thật dung mạo của hắn là độc nhất vô nhị, cực kỳ hoàn mỹ. Chỉ dựa vào khuôn mặt này, cũng đủ để khiến người ta rét run đi!

" Dát chi. " Chu Lăng Thần không cần người khác hỗ trợ, tự mình chuyển động xe lăn, đi tới trước mặt Diệp Vũ.

Ánh mắt Diệp Vũ dán chặt vào mặt hắn, sau đó rơi trên đôi chân không còn tri giác của hắn.

Thật đáng tiếc, rõ ràng là chung linh dục tú, hai chân lại tàn tật!

( Chung linh dục tú: đất thiêng nảy sinh hiền tài)

Mắt Diệp Vũ đảo quanh hai chân hắn, không có ý dừng lại.

" Vương gia a! Nô tài oan uổng a! " Nàng một bên giả khóc, một bên liền sờ soạng Chu Lăng Thần, cả người không đứng đắn, lại một lần nữa nằm trên đùi Chu Lăng Thần!

Chu Lăng Thần nhìn thấy động tác của nàng, mày nhăn lại, trên mặt khó nhìn ra một chút nghiền ngẫm cùng trêu tức.

Diệp Vũ lại không chú ý đến vẻ mặt của hắn, chỉ lo cảm thụ cảm giác hai chân dưới thân.

" Nô tài chưa bao giờ nghĩ tới sẽ hại Vương gia! " Tay xẹt qua chân hắn.

" Cầu Vương gia, nô tài còn trong sạch! " Một đường trượt xuống, tới đầu gối, rồi cổ chân.

" Nô tài kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa cho Vương gia! " Đến cả giày long văn cũng không buông tha!

" Sờ tốt không?" Diệp Vũ còn đang tập trung cảm thụ, lại thình lình nghe được một câu như vậy.

Nàng theo bản năng nghĩ muốn gật đầu, nhưng tầm mắt chạm mặt Chu Lăng Thần, vội vàng khắc chế chính mình.

" Vương gia ngài nói cái gì vậy? Nô tài có chút nghe không hiểu. "

" Ba. " Nàng nháy mắt thu tay lại, bụm nửa mặt, ra vẻ thẹn thùng, động tác lại không chút hàm hồ, cực kỳ dùng sức chụp lên đùi Chu Lăng Thần!

Một bên lén nhìn phản ứng của Chu Lăng Thần.

Nhìn hắn lộ ra một chút nhíu mày, trong lòng Diệp Vũ liền có kết luận.

Cơ thể còn co giãn, xúc giác vẫn có.

Chân này, có thể trị!

"Ngươi không phải Hoa Ngu." Ngay thời điểm Diệp Vũ đưa ra kết luận, lại cảm thấy đầu vai mình chợt lạnh.

Y phục trên người bị kéo xuống! Lộ ra một nốt ruồi son trên đầu vai trơn bóng.

Diệp Vũ:....

Chu Lăng Thần này không phải là có cái ham thích kỳ lạ đó đi?

Nàng lại không chú ý tới, ánh mắt Chu Lăng Thần dừng lại ở điểm đỏ trên vai nàng, có chút ngưng trọng.

Update: 19/8/2019

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »