Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 17
ác độc..

❊ ❊ ❊

" Ẳng Ẳng!" Dương Thải Y ngoảnh lại, thấy bên cạnh có một người ôm trên tay một con chó.

Ả nhìn một chút, nhấc tay nói:

" Đi! Đem con chó đó lại đây! "

" Vâng!" Có người đáp lại, sau đó đi đến chỗ người kia, đoạt lấy con chó.

Người kia bị đoạt mất chó cũng biết những người này không trêu vào được, vậy nên không dám hé răng.

" Đem tên cẩu nô tài này bắt lại!" Dương Thải Y vung mã tiên, trong mắt tràn đầy hưng phấn, " Bổn tiểu thư nghe nói, thái giám không có mệnh căn ( chắc là 'chỗ đó'), phía dưới toàn mùi xú uế, vừa lúc lại là đồ chó thích ăn nhất!"

" Đúng lúc hôm nay bổn tiểu thư thiện tâm, cho con chó này đồ ăn ngon!" Nói xong, ả chỉ tay về hướng Hoa Ngu.

" Động thủ!"

Hoa Ngu sắc mặt đại biến, thủ đoạn của Dương Thải Y quả thực tàn nhẫn, nghĩ đến Hoa Ngu nguyên bản kia chỉ còn là một khối thân thể vỡ nát (?), lửa giận nhất thời cháy lên hừng hực.

Đang nghĩ ngợi, đã thấy thủ hạ của Dương Thải Y phi thân về phía nàng, động thủ muốn bắt!

Lúc này Hoa Ngu không hề chậm trễ, lập tức nhấc chân chạy về hướng ngược lại.

Khi nàng chạy, cước bộ thoạt nhìn nặng nề, không có quy luật, nhưng những thị vệ kia một chút cũng chưa động được vào thân thể của nàng.

Hoa Ngu quay đầu lại nhìn thoáng qua, không khỏi cười lạnh, công phu của nàng tuy không còn, nhưng khinh công tuyệt không hề phí, khinh công đều do Vương đạo sĩ dạy, thế nào nhưng láu cá phải đứng hạng nhất.

Vài lần, mấy thị vệ kia chỉ chạm được vào bả vai của nàng, nhưng lại khó tóm được nàng.

" Ba!" Nàng chạy chạy, thế nhưng lại biến mất trước tầm mắt của Dương Thải Y.

" Người đâu?!" Dương Thải Y chỉ thấy đám thị vệ người không quay về, thở hổn hển.

" Tiểu thư gọi về, lỡ để hắn chạy mất." Thị vệ kia vừa nói xong, trên mặt liền có một vết roi, vội ôm mặt lui ra.

" Phế vật!" Dương Thải Y nổi giận, nha hoàn bên cạnh trông thấy, vội giữ ả lại, nhẹ giọng:

" Tiểu thư, mặc kệ tên cẩu nô tài đó, ngày sau còn có thời gian để thu thập hắn, bây giờ đại sự bên Bạch Ngọc các sắp bắt đầu rồi, nếu chúng ta còn trì hoãn sợ là không kịp."

Vốn dĩ Dương Thải Y còn đang cực kỳ tức giận, nghe được lời của nha hoàn, lại không biết nghĩ đến cái gì, xoay người rời đi.

" Đến Bạch Ngọc các trước, chờ ngày mai ta đi tìm biểu ca, đem cẩu nô tài này chặt thành tám khối!"

" Vâng!"

Bên này, Dương Thải Y dẫn người đi rồi, mà bên kia, Hoa Ngu nhân lúc hỗn loạn đi vào một con ngõ nhỏ, cắt đuôi lũ thị vệ đuổi theo mình.

Ngay cả dược cũng chưa mua, vốn định đi tìm Giang Hải nhưng bị Dương Thải Y náo một trận như vậy, nàng chỉ đành trực tiếp về Ung Thân vương phủ.

Dương Thải Y không phải thích ỷ thế hiếp người sao?

Nàng sẽ khiến nàng ta (DTY) mở to mắt ra mà nhìn xem, thế nào mới là cậy thế khinh người!

.......

Bạch Ngọc các chính là đệ nhất tửu lâu ở kinh thành.

Bất quá có thanh danh như thế, không phải bởi vì Bạch Ngọc các loại đồ ăn rượu ngon gì cũng có.

Mà là vì chủ nhân của Bạch Ngọc các, Ngọc Hằng công tử!

Ngọc Hằng công tử này, chính là đệ nhất mỹ nam Túc Hạ!

Xuất thân cao quý, là một nhân vật phong lưu phóng khoáng, không chỉ có một dung nhan tuấn mỹ, mà họa kỹ cũng khiến người ta nể phục.

Hơn nữa, giỏi nhất chính là vẽ mỹ nhân đồ!

Nhưng là Ngọc Hằng công tử một năm chỉ vẽ một bức mỹ nhân đồ, có thể nói là một bức tranh khó cầu.

Nữ tử trong kinh từ trước tới nay đều tha thiết mơ ước được Ngọc Hằng công tử họa cho mình một bức mỹ nhân đồ.

Người được Ngọc Hằng công tử vẽ cho cực kỳ hiếm thấy, còn có người được vẽ, vi xưng là tiên tử.

Để có được danh hiệu này, có không ít nữ tử đổ xô vào.

Mà hôm nay, chính là ngày Ngọc Hằng công tử tìm ra mỹ nhân để họa.

Địa điểm, đương nhiên là Bạch Ngọc các của hắn.

Update: 24/8/2019

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »