Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3420 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 96
hoàng hậu phẫn nộ..

❊ ❊ ❊

Thái Hậu vỗ vỗ tay Sở Húc Nhật "Húc Nhi! Con nhiều phi tử như vậy, nhưng không thấy người nào sinh hạ con trai con gái cho con! Là con không đủ cố gắng sao? Hay bởi vì bồi ở bên người mẫu hậu mà lạnh nhạt các nàng? Húc Nhi! Hồi Triệu thành! Cho phi tử con sinh hạ con nối dòng!"

Sở Húc Nhật nở nụ cười, "Mẫu hậu! Chuyện của Húc Nhi coi như xong! Húc nhi không muốn làm cho con nối dòng trở thành công cụ cho những nữ nhân kia tranh thủ tình cảm! Nhi thần hướng tới loại cảm tình như phụ hoàng cùng mẫu hậu!"

Vuốt ve tóc nhi tử, trước mắt Thái Hậu ướt át "Một mình hắn cô đơn rất nhiều năm! Ai gia rất muốn đi bồi bồi hắn! Nếu mẫu hậu đi, các con không cần khổ sở! Thật sự rất nhớ hắn a!" Trước mắt Thái Hậu hiện lên khuôn mặt người yêu!"

"Mẫu hậu!" Sở Húc Nhật kêu to "Phụ hoàng hi vọng ngài sống thật tốt! Hắn sẽ bảo vệ mẫu hậu! Ngài không được có ý nghĩ như vậy nữa!"

Thái Hậu nở nụ cười, "Mẫu hậu còn muốn nhìn thấy con nối dòng của Dạ Nhi sinh ra, nhìn đến Húc Nhi tìm được nữ tử âu yếm! Sẽ không rời đi sớm như vậy!"

Sở Húc Nhật thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Mẫu hậu nghỉ ngơi! Húc nhi lui xuống trước!"

Ừ! Thái Hậu gật gật đầu, một bên cung nữ đi tới đắp chăn cho nàng.

Sau khi Sở Húc Nhật ly khai Từ Ninh cung, ở trên đường đụng phải cung nữ Tiểu Bình bên người Ngọc Linh Nhi.

"Húc Vương! Hoàng hậu nương nương tìm ngài đi Phượng Vũ cung có chuyện muốn nói với ngài!" Tiểu Bình ngăn ở trước mặt Sở Húc Nhật.

Sở Húc Nhật tà nịnh nở nụ cười một chút "Chuyển cáo Hoàng hậu nương nương! Bổn vương còn có chuyện quan trọng! Ngày khác!" Đẩy Tiểu Bình ra lập tức rời đi.

Phượng Vũ cung!

"Cái gì?" Ngọc Linh Nhi kêu to, rớt bể ly trà trong tay.

Cung nữ Tiểu Bình cúi đầu.

"Ngươi nói đều là thật sự?" Mặt Ngọc Linh Nhi có chút dữ tợn.

Vốn biết được Sở Húc Nhật tiến cung, nàng cho Tiểu Bình đi Từ Ninh cung vụng trộm tiếp hắn qua, nhưng Tiểu Bình lại mang đến một tin tức kinh trời.

"Nô tỳ không dám lừa gạt Hoàng hậu nương nương! Nghe Thái Nhi của Từ Ninh cung nói, hôm nay Húc Vương tiến cung nói cho Thái Hậu, nói Vương Phi của Sở Vương có thai rồi!"

"Húc Vương đâu?"

Tiểu Bình nơm nớp lo sợ "Húc Vương bảo hôm nay có chuyện quan trọng! Ngày khác lại đến! Xuất cung đi rồi!"

Hừ! Ngọc Ninh Nhi gạt đồ ngọc bên cạnh xuống, rơi trên mặt đất dập nát.

"Thủy Liên Y! Bổn cung tuyệt đối không bỏ qua ngươi!" Ngọc Linh Nhi nghiến răng nghiến lợi. Có thai? Hừ!

Tiểu Bình giống như nghĩ tới điều gì "Đúng rồi nương nương! Nghe Thái Nhi nói, Thái Hậu muốn triệu kiến Thủy Liên Y tiến cung! Tựa hồ muốn ban thưởng danh hào cho nàng!"

Không thể! Ngọc Linh Nhi hai mắt sắc bén, nàng tuyệt đối không cho nữ nhân kia được ban thưởng! Nàng càng không cho nữ nhân kia có kết cục tốt! Sở Mị Dạ không thuộc về nàng, Sở Húc Nhật cũng không thuộc về nàng! Người không thuộc về nàng, nàng tuyệt đối không để cho nữ nhân khác chiếm hữu!

Sở Vương không thương nàng, nàng gả cho hoàng thượng. Nàng nghĩ Sở Mị Dạ nếu chướng mắt nàng, cũng sẽ không coi trọng nữ nhân nào. Nhưng hắn coi trọng tiện nhân bị hắn tự mình đưa đến thanh lâu.

Vốn nghĩ chiếm được Húc Vương thương yêu, hai người mây mưa thất thường, đang thể hội vu sơn mây mưa! Thế nào thành Húc Vương cũng vì nữ nhân kia mà bất hòa với nàng.

Mà hoàng thượng đối với nàng chỉ là một thứ tiết dục mà thôi, không thương tiếc chút nào, chỉ một mực đòi lấy! Ở phía sâu trong nội cung, hoàng thượng không biết cùng bao nhiêu nữ nhân có danh phận vô danh phận cấu kết! Nàng mặc dù có danh phận hoàng hậu, đó cũng là nhìn cha nàng là tướng quân thống lĩnh quân đội.

Nàng thậm chí không mang thai một nam nửa nữ, chỉ có danh hiệu hoàng hậu.

Tất cả đều vì nữ nhân kêu Thủy Liên Y kia, chẳng những nhận được Sở Vương yêu, còn chiếm được Húc Vương yêu!

Trong lòng Ngọc Linh Nhi không ngừng vặn vẹo lại vặn vẹo, nàng không thể để cho Thủy Liên Y tốt được! Tuyệt đối không thể!

Hoàng thượng? Ngọc Linh Nhi nghĩ tới Sở Thánh Hạo! Nay Sở Vương ly khai Mặc thành, vì sao Sở Thánh Hạo còn chưa có động tĩnh? Chẳng lẽ có tân hoan mới nên quên mất nữ nhân kia? Không được! Nàng muốn đi nhắc nhở hắn sự tồn tại của Thủy Liên Y!

"Tiểu Bình! Theo bổn cung đi Mặc Dương cung!"

"Dạ nương nương!"

Ngọc Linh Nhi mang theo cung nữ Tiểu Bình bên người đi tới Mặc Dương cung!

Hoàng thượng Sở Thánh Hạo hạ triều trở về nhất định sẽ trong cung cùng nữ nhân mây mưa thất thường. Ngọc Linh Nhi dùng đầu ngón chân đều có thể dự đoán được! Chỉ là, hôm nay tựa hồ có chút không giống.

Cửa Mặc Dương cung mở ra, bọn thái giám cũng không ngăn trở.

Ngọc Linh Nhi đi đến bên trong, nhìn đến Sở Thánh Hạo ngồi ở trước bàn.

"Hoàng thượng!"

Sở Thánh Hạo nâng lên con ngươi hẹp dài đen sáng, tà khí nở nụ cười "Hoàng hậu thật đúng là nóng vội!"

Ách...... Ngọc Linh Nhi sửng sốt một chút "Linh Nhi không hiểu ý tứ của hoàng thượng!"

Mặt Sở Thánh Hạo chìm xuống, "Hoàng hậu chẳng lẽ không phải tới hỏi trẫm vì sao còn chưa đi tìm nữ nhân của Sở Vương sao?"

"Hoàng thượng!" Ngọc Linh Nhi đột nhiên cảm thấy có chút kinh hãi, vẻ mặt tất cả đều bị Sở Thánh Hạo nắm giữ... Làm cho nàng cảm thấy thực sợ hãi.

Sở Thánh Hạo đứng lên đi đến trước mặt nàng, một phát bắt được cổ tay nàng.

"A!" Ngọc Linh Nhi đau nhíu mày.

"Hoàng hậu! Trẫm muốn làm chuyện gì không cần ngươi nhúng tay! Nếu ngươi muốn ngồi vững vị trí hoàng hậu cũng đừng làm cho hậu cung chướng khí mù mịt!" Ánh mắt Sở Thánh Hạo lạnh như băng!

"Hoàng thượng! Linh Nhi chỉ suy nghĩ vì hoàng thượng!" Ngọc Linh Nhi không biết Sở Thánh Hạo vì sao u ám như vậy.

Hừ...... Sở Thánh Hạo hừ lạnh một tiếng!

"Trẫm thích nữ sắc mọi người đều biết! Chỉ là, hoàng hậu cũng không nên biến chuyện mình thích nam sắc thành dư luận xôn xao! Nếu không, trẫm không tha cho ngươi!"

"Hoàng thượng!" Ngọc Linh Nhi sợ tới mức bịch bịch quỳ gối trước mặt Sở Thánh Hạo, trong lòng bồn chồn! Hoàng thượng làm sao có thể nói ra lời như vậy? Chuyện của nàng, không nên bị phát hiện a!

Sở Thánh Hạo cười lạnh "Hoàng hậu, trẫm còn có chuyện muốn ngươi làm!"

Ngọc Linh Nhi nơm nớp lo sợ đứng lên, “Hoàng thượng có gì phân phó?"

"Trước tiên nói một chút về mục đích ngươi tới!"

"Thái Hậu chuẩn bị phong hào cho Thủy Liên Y, bởi vì..... Nàng có con nối dòng của Sở Vương!"

Ánh mắt sắc bén của Sở Thánh Hạo chợt lóe, khóe miệng lộ ra cười lạnh.

"Ngày mai trẫm sẽ tuyên Thủy Liên Y tiến cung! Đến lúc đó, Hoàng hậu nương nương nên biết làm như thế nào?"

"Hoàng thượng! Húc Vương ở bên cạnh nàng! Chỉ sợ sẽ không cho nàng tự mình vào cung!" Hơn nữa trải qua sự kiện lần trước ở Cánh Luật viện sau, cơ hội cho Thủy Liên Y một mình vào cung chỉ sợ rất nhỏ! Sở Húc Nhật nhất định sẽ đi theo bên người!

Trên mặt Ngọc Linh Nhi lộ ra hận ý, vừa nghĩ tới Sở Húc Nhật suốt ngày đi theo bên cạnh con tiện nhân kia, nàng hận không thể bầm thây nữ nhân kia vạn đoạn. Quyến rũ mê hoặc người như vậy có thể thừa dịp Sở Vương không ở nhà, cấu kết Húc Vương tới giường hay không?

Sở Thánh Hạo nhìn mặt của nàng, "Trẫm thầm muốn có được cơ thể nữ nhân kia! Hoàng hậu chỉ cần phối hợp trẫm! Về phần Húc Vương! Trẫm sẽ cho hắn nhìn thấy trò hay!"

Ngọc Linh Nhi gục đầu xuống "Hoàng thượng nói như thế nào, Linh Nhi tự nhiên làm theo! Nhưng nữ nhân kia đã có cốt nhục của Sở Vương! Nếu như bị Sở Vương biết, chỉ sợ sẽ...... "

Sở Thánh Hạo trừng mắt "Hoàng hậu cảm thấy trẫm sẽ sợ Sở Vương?"

"Linh Nhi không dám! Hoàng thượng là vua của một nước, tại sao có thể dùng Vương gia so với hoàng thượng!"

"Ngày mai! Hoàng hậu theo chỉ thị của trẫm làm!" Sở Thánh Hạo kéo Ngọc Linh Nhi nói nhỏ bên tai nàng.

"Hoàng thượng......!" Vẻ mặt Ngọc Linh Nhi đột nhiên kinh hãi, sắc mặt tái nhợt.

"Nghe theo là được!" Sở Thánh Hạo vẻ mặt sát ý, "Hoàng hậu cũng biết rồi! Nếu không đứng ở bên trẫm, như vậy chính là đứng bên tử vong kia!"

Môi Ngọc Linh Nhi run rẩy "Linh Nhi...... Tuân mệnh!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »