Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3500 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 90
báo nguy từ biên quan..

❊ ❊ ❊

Mặc Dương cung!

Sắc mặt Ngọc Linh Nhi tối tăm, đôi mày thanh tú nhíu chặt, mang theo cung nữ Tiểu Bình khí thế hung hăng đẩy ra cửa chính.

Sở Thánh Hạo không quên hoan ái với nữ nhân! Lần này là hai phi tử cùng nhau phục vụ hắn!

Phát hiện Ngọc Linh Nhi đến, Sở Thánh Hạo cũng không để ý đến # đã che giấu #!

# đã che giấu #

Ngọc Linh Nhi không biết mình nhìn hình ảnh dâm mị kia bao lâu, rốt cuộc sau khi Sở Thánh Hạo gầm nhẹ, kết thúc tất cả động tác.

Sở Thánh Hạo một tay ôm một phi tử đi tới!

"Hoàng hậu tìm trẫm có chuyện gì?"

"Hoàng thượng! Linh Nhi muốn đơn độc nói chuyện với hoàng thượng một chút!"

"Hoàng thượng......!" hai phi tử trong ngực Sở Thánh Hạo không thuận theo làm nũng.

Trên mặt Ngọc Linh Nhi nói không ra là ghen ghét hay nhỏ nhen, vô cùng cao ngạo liếc hai phi tử kia một cái! Hôm nay thủ hạ đắc lực ở Cánh Luật viện của nàng đều chết hết! Nàng còn chưa bồi dưỡng được người của mình lần nữa! Hai tiện nhân này cũng chỉ phong quang một hồi, chờ Sở Thánh Hạo ngán, nàng sẽ làm họ sống không bằng chết.

"Hoàng hậu! Ngươi cũng thấy đấy! bây giờ Úc phi và U phi còn không bỏ được trẫm! Ngươi có lời gì, nói thẳng là tốt rồi!"

Ngọc Linh Nhi biết, muốn cho Sở Thánh Hạo đuổi hai phi tử kia đi rất khó khăn! Trước khi hắn được ăn no sẽ không buông tay!

"Ba ngày sau, Sở Vương và Húc vương sẽ rời đi Mặc thành! Hoàng thượng, chuyện lần trước Linh Nhi nói với hoàng thượng, chẳng lẽ hoàng thượng quên mất?"

Nói giỡn, ba ngày sau, Thủy Liên Y nhất định sẽ trở về Uyên thành cùng Sở Mị Dạ, tại sao Sở Thánh Hạo một chút động tĩnh cũng không có! Chẳng lẽ bỏ qua Thủy Liên Y? Hắn không phải loại người này! Vật hắn muốn có được nhất định là sẽ nghĩ hết mọi biện pháp lấy được!

Sở Thánh Hạo híp mắt hẹp dài một cái "Hoàng hậu! Chuyện trẫm đã nói sẽ làm được! Trẫm chỉ tò mò, hoàng hậu luôn luôn đố kỵ vì sao lần này tận lực giúp đỡ trẫm?"

Đừng tưởng rằng hắn không biết, Cánh Luật viện Ngọc Linh Nhi thành lập đã từng hại chết rất nhiều phi tử và cung nữ hắn từng cưng chiều! Nữ nhân hay đố kỵ như vậy lại nghĩ kế giúp hắn tìm nữ nhân? Nhất định có nguyên nhân gì?

Ngọc Linh Nhi cả kinh trong lòng! "Hoàng thượng! Linh Nhi chỉ là hi vọng hoàng thượng có thể có được tốt nhất! Tuyệt sắc như vậy không phải dong chi tục phấn bình thường có thể thay thế được!" Nói xong ánh mắt còn quét hai nữ nhân bên cạnh Sở Thánh Hạo!

Khóe miệng Sở Thánh Hạo khẽ động, cười lạnh.

"Hoàng hậu nói bên người trẫm đều là dong chi tục phấn?"

"Linh Nhi không dám! Chỉ là, lần này hoàng thượng tựa hồ bỏ qua?" Ngọc Linh Nhi hận! Lần này Sở Thánh Hạo đuổi hai Vương gia chạy về đất phong của họ, tựa hồ không quan tâm Thủy Liên Y. Nhưng nàng sẽ thảm, Húc vương cũng muốn rời đi, nàng thật rất không nỡ!

Sở Thánh Hạo tà nịnh cười cười! "Trẫm tự có tính toán! Hoàng hậu quá lo lắng! Nếu như không có gì! Đừng trễ nãi trẫm làm chuyện lớn! Hoặc là.... Hoàng hậu cũng cùng nhau đi!

"Linh Nhi cáo lui!" Ngọc Linh Nhi âm thầm cắn răng, mặt không tỏ vẻ gì rời đi Mặc Dương cung!

Ba ngày sau.

Thủy Liên Y và Tiểu Kinh đến Túy Phượng viện cáo biệt với Hương di.

Thủy Liên Y là một người niệm tình cũ, cũng coi là người biết ơn! Mặc dù Hương di đối với nàng và Tiểu Kinh không tốt lắm, nhưng tối thiểu bảo vệ nàng được trong sạch khi còn ở Túy Phượng viện! Giúp nàng ở xã hội phong kiến cổ đại này còn có thể giao thân thể hoàn bích cho Sở Mị Dạ!

Hương di giữ lại nàng và Tiểu Kinh ăn một bữa cơm, nữ tử như Thủy Liên Y nàng chưa từng gặp! Từ dịu dàng uyển chuyển hàm xúc ban đầu bất chợt trở nên sáng sủa cay cú! Bất kể diện mạo nào, nàng đều là một cô gái mê người!

"Tiểu Y! Lần này từ biệt sợ là chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa!" trên mặt Hương di vẫn còn có chút không nỡ.

"Hương di! Làm sao biết chứ! Ta và Tiểu Dạ còn trở về Mặc thành đấy! Đến lúc đó ta tới thăm bà!" Thủy Liên Y không cảm thấy sẽ không bao giờ gặp nhau.

Hương di thở dài một cái, "Sợ rằng Tiểu Y trở lại, Hương di đã không ở chỗ này!"

"Cái gì? Tại sao? Hương di muốn rời đi?"

"Đúng! Muội muội ta ở Ân Xích quốc bệnh nặng! Ta muốn đi thăm nàng, nàng có một Tử Hương uyển, về sau ta sẽ ở nơi đó với nàng, giúp nàng chiếu cố! Túy Phượng viện này ta đã bán rồi!" Hương di nhìn chung quanh một chút, còn có chút không nỡ! Dù sao cũng một tay nàng tạo ra đấy!

Thì ra Hương di muốn đi! Thủy Liên Y và Tiểu Kinh còn hơi không nỡ! Như vậy sẽ không bao giờ gặp mặt được!

"Hương di! Kính ngươi một ly! Thiên hạ không có bữa tiệc không tan! Nếu có duyên, sẽ gặp mặt lại!"

Hương di đã nhìn quen lòng người dễ thay đổi thế nhưng lộ ra nụ cười, "Có cơ hội gặp lại!"

Buổi trưa sắp lên đường trở về Uyên thành cùng Sở Mị Dạ, Thủy Liên Y và Tiểu Kinh cáo biệt Hương di trở lại Sở vương phủ.

Sở Mị Dạ đã chuẩn bị tốt tất cả, chuẩn bị lên đường trở về đất phong Uyên thành!

"Thánh chỉ đến! Hoàng thượng tuyên Sở Vương vào cung!" Thái giám trong cung truyền đến thánh chỉ.

Sở Mị Dạ sửng sốt một chút, vào cung? Hắn và Thái hậu đã nói, không để cho Thái hậu tiễn hắn, hắn cũng không chuẩn bị vào cung! Tại sao hoàng thượng lại truyền đến thánh chỉ?

"Công công! Chuyện gì?"

Thái giám khách khí "Bẩm Sở Vương! Mới vừa nhận được biên quan cấp báo! Hoàng thượng xem xong kinh hãi, tuyên Sở Vương vào cung thương lượng đại sự!"

"Uyên thành đã xảy ra chuyện?" cặp mắt Sở Mị Dạ trở nên bén nhọn! Biên quan, đó chính là Uyên thành, biên quan cấp báo? Nhất định là Uyên thành đã xảy ra chuyện! Chẳng lẽ lại xảy ra chiến sự?

"Nô tài không biết! Hoàng thượng triệu kiến Sở Vương vào cung chính là vì chuyện này!"

Sở Mị Dạ bảo bọn thái giám rời đi, lâm vào trầm tư! Vốn đã ký kết minh ước với các tộc quan ngoại, vì sao có người vứt bỏ minh ước tạo ra chiến sự? Lần trước hắn mới trở lại Uyên thành, lúc này mới một lát, làm sao có thể có cấp báo đây?

Thủy Liên Y và Tiểu Kinh thấy bọn thái giám ở trước cửa vương phủ rời đi, tại sao thái giám đến Sở vương phủ? Thủy Liên Y cả kinh trong lòng, nắm làn váy sải bước đi lên bậc thang.

"Tiểu Dạ! Đã xảy ra chuyện gì?" Thủy Liên Y chạy vào vương phủ, thấy Sở Mị Dạ chuẩn bị thỏa đáng chờ lên đường lại có gương mặt nghiêm túc.

"Tiểu Y! Sợ rằng chuyện có biến!"

"Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì? Tiểu Dạ!" trong nội tâm Thủy Liên Y hồi hộp một chút.

Sở Mị Dạ nắm bả vai của nàng "Tiểu Y! Ta vào cung trước một chuyến! Trở lại sẽ nói cho nàng biết!" Hôn trán nàng, xoay người rời đi!

Nhìn bóng lưng Sở Mị Dạ, Thủy Liên Y cau mày, trong lòng sinh ra dự cảm không tốt, khiến lòng nàng rối loạn! Rốt cuộc là sự tình gì, khiến Sở Mị Dạ nghiêm túc như vậy? Nàng bắt đầu lo lắng!

Sở Mị Dạ vào hoàng cung, thấy hoàng thượng Sở Thánh Hạo. Không bao lâu, Sở Húc Nhật cũng tới trong cung.

"Hoàng thượng! Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?" Sở Mị Dạ nghiêm nghị.

"Sở Vương! Vốn hôm nay là ngày ngươi và Húc vương trở về đất phong của mình! Trẫm cũng nói sẽ tiễn các ngươi! Nhưng! Người Uyên thành ra roi thúc ngựa tới đưa tin, mang đến một tin tức khiếp sợ!" Sở Thánh Hạo nhìn hai đệ đệ.

"Trong quân Uyên thành xuất hiện gian tế trong ứng ngoài hợp với Đột Quyết ngoài quan, đánh lén Uyên thành!"

"Cái gì?" Sở Mị Dạ trợn to hai mắt! Không thể nào, trong quân hắn làm sao có thể xuất hiện gian tế? "Hoàng thượng! Gian tế là ai?"

"Sở Vương! Gian tế đã bị tru diệt, là ai không quan trọng! Quan trọng là hiện tại Uyên thành báo nguy!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »