Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3424 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 79
hạnh phúc chân chính..

❊ ❊ ❊

Sở Mị Dạ từ từ đè ở trên người của nàng, cúi đầu hôn môi của nàng, nhẹ nhàng mút lấy, giống như là bươm bướn hút mật hoa, nhẹ nhàng mút chậm.

Lưỡi của hắn càn quấy ở trong miệng nàng, đôi tay chạy khắp toàn thân nàng.

Động tác của hai người cũng trở nên điên cuồng, hô hấp của cả hai cũng càng ngày càng nặng nề.

Vì thổ lộ thân thể nóng bỏng, cả hai dán nhau thật chặt, càng ngày càng nóng cũng làm cho thân thể tìm được địa phương thổ lộ!

Bàn tay vuốt ve bộ ngực sữa của nàng, không ngừng xoa nắn. Khi hồng mai trước ngực nở rộ, hắn nhẹ nhàng dời môi qua ngậm vào trong miệng.

"Bảo bối! Ta tới đây!"

Thủy Liên Y cảm thấy thứ cứng rắn nóng bỏng chĩa vào nàng, ngay sau đó phía dưới cảm nhận được đau xót, hắn thật đến rồi! Hí.... Hít sâu một hơi, vẫn rất đau a! Nàng cau mày, nhịn đau không được phải hừ nhẹ, tiến vào càng ngày càng sâu khiến cho nàng hét rầm lên!

Nhẫn nại sức lực muốn rong ruổi của mình, cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn thét chói tai của nàng, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến cau lại của nàng.

"Nếu như không được.... Coi như xong!" Trên trán hắn lăn xuống mồ hôi hột. Trời mới biết, nếu như lần này không được nữa, hắn có thể vì mạch máu nổ tung mà chết hay không.

Thủy Liên Y đưa tay lau mồ hôi hột trên trán của hắn, "Làm được! Tiểu Dạ! Lần này không thành vấn đề!" Nàng nhẹ nhàng nâng eo lên, dán sát hắn.

Ừ! Động tác nhỏ của nàng khiến cho hắn cũng không nhịn được nữa, để cho nóng rực của mình trực tiếp thẳng tiến.

Đau! Nước mắt trượt ra, nàng nắm lấy cánh tay hắn..

# đã che giấu #

Thủy Liên Y ức chế không được, khó có thể tự giữ rên rỉ nhẹ nhàng ra, bất lực thở gấp.

Bị hắn ôm ở trong ngực nóng bỏng, bên tai nghe tiếng gầm nhẹ yêu thương của hắn.

Từ từ, cảm giác đau biến mất, toàn thân bị hắn động nhẹ nhàng, tê dại giống như chạm điện. Dần dần cảm nhận được thoải mái, vui vẻ!

Thân thể của nàng không còn cứng ngắc, tựa hồ có thể phối hợp với tiết tấu của hắn rồi, Sở Mị Dạ thở hổn hển, nàng mang cho hắn vui mừng quá lớn! Hắn chưa bao giờ đầu nhập, hết sức chuyên chú như vậy, chỉ vì khiến tiểu nữ nhân phía dưới cảm thấy thoải mái, cảm thấy vui vẻ!

Cả đêm mấy lần? Nhớ không được! Hắn đầu nhập vào toàn bộ tâm tình, nàng dần dần thích ứng!

Ánh trăng ngoài phòng sáng ngời, sao lốm đốm đầy trên bầu trời.

Bên trong phòng lóe lên ánh nến, bóng người quấn quít, cảnh tượng kiều diễm không ngừng.

Trong Sở vương phủ tràn đầy sự hài hòa vui sướng.

Sắc trời sáng choang, ánh mặt trời từ khe hở rèm cửa sổ chiếu vào phòng.

Hai người vận động cả đêm ôm nhau ngủ, Thủy Liên Y tựa vào trên cánh tay Sở Mị Dạ, khuôn mặt nhỏ nhắn dán ngực của hắn. Một đêm này khiến nàng mệt muốn chết rồi.

Sở Mị Dạ hùng phong không ngã, ý chí chiến đấu sục sôi muốn nàng một lần lại một lần.

Mặc dù không phải lần đầu tiên, nhưng cũng không khác lần đầu tiên lắm! Đối với Thủy Liên Y mới quen mây mưa mà nói thật khó tiêu thụ. Chỉ là, mây mưa trăng gió với người trong lòng mình thật rất mất hồn!

Ừ! Rốt cuộc có người dẫn đầu duỗi lưng một cái, mở mắt.

Thủy Liên Y thấy cơ ngực bền chắc trước mắt, ngẩng đầu nhìn mặt anh tuấn của Sở Mị Dạ, nàng đột nhiên đỏ mặt. Vươn tay đặt ở trên mặt của hắn, nhìn cánh môi lạnh nhạt kia, nàng nuốt một ngụm nước bọt, từ từ dán môi mình lên.

"Nàng đang vô lễ với ta?" Sở Mị Dạ mở mắt, nàng sợ tới mức thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi.

"Ngày hôm qua chàng vô lễ với ta cả đêm!" Nàng tức giận bất bình dùng tay nhéo cơ ngực bền chắc của hắn.

Bắt lấy tay nhỏ bé của nàng, lực độ của nàng chỉ làm hắn ngứa ngáy mà không có cảm giác đau.

# đã che giấu #

Làm cả đêm mệt mỏi không dậy được, nhưng.... Vì sao hắn còn có tinh lực.

Thủy Liên Y cảm thấy hắn lại phấn chấn công kích nàng, "Dạ....!" Vì sao thanh âm mình gọi hắn mập mờ như vậy.

"Một lần nữa!" Sở Mị Dạ dán thứ cứng rắn lên nàng.

"Tha ta! Tiểu Dạ....!" Nàng co lại thân thể, đưa tay ngăn ở trước người, thét chói tai, cầu xin tha thứ.

Sở Mị Dạ bắt lấy tay nhỏ bé của nàng, hôn nàng. Hắn dọa nàng mà thôi, vật nhỏ này nhất định mệt muốn chết rồi.

"Ta giúp nàng mặc quần áo!" Sở Mị Dạ cầm lấy y phục của Thủy Liên Y mặc lên cho nàng. "Đêm qua làm nàng mệt?"

Hắn biết rõ còn hỏi! Hắn giống như hải sản dữ dội, khiến hiện tại cả người nàng đau nhức không dứt! Chỉ là, sự dịu dàng của hắn khiến nàng rất cảm động, Thủy Liên Y vô cùng nghe lời đưa cánh tay vào ống tay áo.

"Tới đây!" Nàng phát hiệu lệnh.

"Hử?"

"Ta cũng mặc quần áo cho chàng a" Thủy Liên Y khẽ cười cầm lấy y phục của hắn.

Sở Mị Dạ cười, nàng luôn làm chuyện những cô gái bình thường không dám làm, rõ ràng chuyện rất ngượng ngùng, được nàng làm thì như chuyện hẳn phải làm.

"Có phải chàng không muốn?" Nàng cong môi.

"Ai nói!" Sở Mị Dạ xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng qua, hôn lên trên cái miệng nhỏ nhắn mân mê của nàng. "Quả thực khiến cho ta thụ sủng nhược kinh!"

Thủy Liên Y vui vẻ dùng lỗ mũi đụng mũi của hắn, cái trán dính vào trên trán của hắn, ở giữa hai người có ấm áp, có ngọt ngào.

Đây mới là cảm giác khi yêu!

Thì ra là! Khi yêu một người, sẽ toàn tâm đầu nhập đi vào trong như vậy, sẽ làm cho người ta vui vẻ như vậy.

Thì ra là! Tỉnh lại trong ngực của người trong lòng mới là hạnh phúc!

Thì ra là! Giúp đỡ nhau trong lúc hoạn noạn với người trong lòng mới là hạnh phúc!

Thì ra là! Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già, thật sự là yêu đến mức tận cùng mới có thể nói ra cam kết!

"Tiểu Dạ!" Thủy Liên Y ôm mặt của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tiểu Y?" Sở Mị Dạ nghi hoặc nhìn nàng.

"Tiểu Dạ! Ta muốn gần chàng cả đời, bất kể mười năm hay là hai mươi năm, cả đời này! Ta đều muốn ở chung với chàng! Bất kể chàng có yêu ta hay không, có nhớ ta hay không, ta đều sẽ vĩnh viễn yêu chàng! Nhớ tới chàng! Không xa không rời! Cho đến ngày ta chết!"

"Tiểu Y!" Sở Mị Dạ nặng nề hôn nàng! Thật không ngờ tiểu nữ nhân này thổ lộ với hắn như vậy! Một đời một thế! Không xa không rời! Cho đến ngày chết!

Hắn buông cánh môi nàng ra, thâm tình ngắm nhìn nàng, "Tiểu Y! Coi như đến ngày chết, ta cũng sẽ tiếp tục yêu nàng! Một đời một thế căn bản không đủ, ta muốn yêu nàng vĩnh viễn! Hi vọng hai hình nôm bùn của chúng ta ở trên đá nhân duyên của nguyệt lão sẽ vĩnh viễn được tơ hồng nối cùng nhau! Ta.... Yêu nàng!"

Thủy Liên Y đột nhiên khóc! Quá cảm động! Tại sao nam nhân này không nói thì thôi, khi nói lại khiến người cảm động đến rơi lệ.

"Tiểu Y! Nàng khóc cái gì? Ta nói sai cái gì?" Sở Mị Dạ dùng môi khẽ hôn nước mắt rơi bên má nàng.

"Không có! Chàng nói thật hay quá! Còn hay hơn DỊch Trung Thiên!"

"Dịch Trung Thiên là ai?" Sở Mị Dạ cau mày? Là một nam nhân? Còn có người nói với nàng lời như vậy?

Thật là! Người này bắt đầu ăn dấm nữa à! Thủy Liên Y không thể không giải thích cho hắn Dịch Trung Thiên là thần tượng của nàng, là danh nhân ở Giảng Đàn Bách Gia (đài truyền hình trung ương thứ 10 của TQ "CCTV-10")!

Mặc dù không biết cái gì là Giảng Đàn Bách Gia, chỉ là từ trong miệng Thủy Liên Y biết được Dịch Trung Thiên đó là một lão già, Sở Mị Dạ thở phào nhẹ nhõm! Hiện tại Tiểu Y của hắn từ thân đến tâm đều là của hắn, nam nhân khác đứng sang bên!

Hai người mặc quần áo tử tế xong, Sở Mị Dạ gọi Tiểu Kinh tới, mình thì rời khỏi gian phòng.

Tiểu Kinh trừng lớn cặp mắt, giật mình đến đôi tay lại muốn nhét vào trong miệng.

Nàng cũng biết, tiểu thư cả đêm không về, nhất định ở chung cùng Vương gia. Không nghĩ tới a không nghĩ tới! Vương gia thật gấp! Thân thể tiểu thư mới vừa phục hồi như cũ đã bị khẩn cấp ăn hết! Nhìn vết hôn trên cổ Thủy Liên Y, Tiểu Kinh lộ ra vẻ mặt mập mờ.

"Tiểu thư! Đêm qua... Người và Vương gia cái kia à? Như thế nào? Mất hồn không?" Tiểu Kinh nhiều chuyện.

Thủy Liên Y phồng má.

"Không nói cho muội!"

"Tiểu thư!" Tiểu Kinh tò mò chết rồi.

Ừ! Thủy Liên Y suy nghĩ thật lâu. "Không bằng....!"

"Cái gì?" lỗ tai Tiểu Kinh sắp dán lên miệng của nàng.

Gương mặt nàng đưa đẩy "Chờ ngày nào đó giúp muội tìm người yêu, chính muội thể nghiệm, sẽ biết mất hồn không!" Nói xong nhảy cà tưng chạy ra gian phòng.

"Tiểu thư!" Tiểu Kinh cong môi, nhưng lập tức cười híp mắt đuổi theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »