Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 64
lại rơi vào miệng cọp..

❊ ❊ ❊

Thủy Liên Y không biết hoàng hậu rốt cuộc phái ra bao nhiêu người bắt nàng, cũng không biết hoàng hậu bảo có mục đích gì, vì sao phải giết chết nàng mới cam tâm.

Không biết bên trong Sở vương phủ có ai phát hiện nàng mất tích hay không?

Có người nào thông báo Sở Mị Dạ nàng mất tích chưa?

Không biết Sở Mị Dạ có tới cứu nàng hay không?

Sở Mị Dạ đối với nàng là thật tâm sao? Hay lấy được nàng rồi buông tay không đếm xỉa? Dù sao vương tôn quý tộc cổ đại có ai không phải thê thiếp thành đoàn đây!

Thủy Liên Y vừa đói vừa khát bắt đầu suy nghĩ lung tung, trong lòng phiền não muốn chết.

Bà ơi! Nếu ẩn núp nữa có thể nào chết đói ở hoàng cung hay không! Che bụng đang kêu ùng ục, cả người Thủy Liên Y vô lực.

Buổi trưa đã bị cái thái giám Mạc công công chết tiệt kia chộp tới hoàng cung, hiện tại mặt trời đã xuống núi rồi, trong bụng của nàng trống rỗng, đói bụng đến ừng ực kêu loạn, thật muốn ăn gì đó! Nàng vừa đói vừa suy nghĩ lung tung, âm thầm phỏng đoán Sở Mị Dạ có cần nàng không!

Nhìn phía xa có cung nữ bưng đồ ăn tới, tuần tự đi ra từ một căn phòng. Qua không lâu lắm, không ai đi ra, cũng không còn ai đi ra.

Chẳng lẽ nơi đó là Ngự Thiện Phòng? Nhìn sắc trời cũng không sớm, bên trong hoàng cung cũng nên ăn cơm rồi!

Nàng liếm môi, chảy nước miếng, từ từ đi tới. Thấy chung quanh không có ai đi qua, từ khe cửa nhìn vào bên trong, bên trong cũng không có ai. Vì vậy, nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, chui vào như một làn khói.

Oa! Thật sự là Ngự Thiện Phòng! Thủy Liên Y hoa cả mắt nhìn thức ăn ngon nuốt nước miếng. Cũng không thèm nhìn tới cầm lên ăn, trái một hớp, phải một hớp, trực tiếp bỏ vào trong miệng!

"Ăn ngon không?" Thanh âm hài hước truyền đến.

"Ừ!" Nàng gật đầu, miệng không nhàn rỗi ăn liên tục!

"Ăn no chưa?" Dường như thanh âm này rất quen tai.

"Còn chưa....!" Thức ăn trong miệng rớt ra hết, Thủy Liên Y ngây dại như tượng gỗ. Từ từ ngẩng đầu lên, thấy được gương mặt đời này nàng không muốn gặp.

Sở Húc Nhật cười tà nhìn nàng "Thế nào? Thấy Bổn vương rất giật mình sao?"

Người âm hồn bất tán này sao lại ở chỗ này? Thật là xui như cứt chó! Thủy Liên Y từ từ nhích ra cửa.

Đột nhiên, khạc thức ăn trong miệng ra, ném cục xương còn dư lại trong tay về phía hắn.

"Đi tìm chết!" Nàng cướp đường mà chạy.

Tránh thoát xương trong tay nàng, ánh mắt Sở Húc Nhật bén nhọn, muốn chạy? Thân hình thoáng một cái, nhanh chóng đuổi theo.

Tốc độ thật là nhanh như ánh sáng, nàng bỏ chạy rất mau! Nàng chạy thục mạng từ Ngự Thiện Phòng ra.

Chạy vào rừng cây? Không được, nơi đó quá rộng lớn, không dễ dàng ẩn núp! Thấy cách đó không xa có một cung điện, ngựa chết tức là ngựa sống. Chỗ càng nguy hiểm lại càng an toàn, có lẽ ở nơi đó có thể có một chỗ ẩn thân!

Thủy Liên Y chạy vào cung điện, phát hiện bên trong không người nào, chạy vào phòng trong bằng một cách cửa khác, vẫn không có một bóng người, kỳ quái. Cung điện này không ai ở sao? Thậm chí ngay cả thị nữ cũng không có! Chỉ là, sao không có người ở? Lại không nhiễm hạt bụi nào? Mà còn hào hoa như thế?

Khi Thủy Liên Y ngạc nhiên vì sao nơi này còn lạnh hơn lãnh cung!

"Tẩm cung của bổn vương, nàng thích không?" Thanh âm quỷ mị truyền đến, Thủy Liên Y giống như gặp được đầu trâu mặt ngựa, sợ sệt quay đầu lại.

Tẩm cung của hắn? Nhìn nam nhân cười tà mị trước mắt, nàng khóc không ra nước mắt.

"Ngươi thật đúng là âm hồn bất tán!" Thủy Liên Y cắn răng nghiến lợi nói, nàng thật là chạy ra khỏi bầy sói lại vào miệng cọp a!

Vẻ mặt của Sở Húc Nhật tỏ rõ ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta, từ từ đến gần nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »