Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 81
giết gà dọa khỉ..

❊ ❊ ❊

Ngọc Linh Nhi nhìn gương mặt đẹp trai lãnh khốc giống như băng dày ba thước của Sở Mị Dạ, không khỏi cắn răng. Mười năm rồi! Nam nhân này lại trở nên lãnh khốc vô tình như thế! Mười năm trước, bọn họ từng nói muốn kết làm vợ chồng, mười năm sau vào hôm nay, hắn lại coi nàng như kẻ thù! (#Ami: Mẹ nó, abcdz... sao ko nhìn xem bà gả cho ai rồi)

"Sở Vương! Bổn cung chỉ vì mặt mũi của hoàng tộc! Sở quốc Chiến thần tiếng tăm lừng lẫy, đêm tân hôn bỏ vợ xong còn vứt vào thanh lâu! Dân chúng Mặc thành không ai không biết! Hôm nay Sở Vương tát nước ra ngoài muốn thu hồi, coi như mình không ngại, nhưng phải suy tính thân phận của mình! Mặt mũi hoàng thượng ở chỗ nào? Mặt mũi thái hậu ở chỗ nào?" bộ mặt Ngọc Linh Nhi nghiêm nghị, giống như mình là một anh hùng vì dân trừ hại.

Lấy hoàng thượng và Thái hậu tới dọa hắn? Sở Mị Dạ đột nhiên cười lạnh.

"Bổn vương cưới người nào bỏ người nào đó là chuyện của Bổn vương! Bổn vương là vương Uyên thành, coi như nạp phi ở Mặc thành, vậy vương phi cũng là vương phi Uyên thành. Lúc nào cũng không tới phiên hoàng hậu nhúng tay chuyện nhà của bổn vương!"

Ý tứ của Sở Mị Dạ rất rõ ràng, ngươi là lão bà của hoàng đế Mặc thành, sao lại trông nom chuyện của vương phi Uyên thành ta!

Ngọc Linh Nhi cắn môi "Lời Sở Vương nói tựa hồ có chút đại nghịch bất đạo! Trong thiên hạ, đều là vương thổ; những nơi giáp ranh, đều là vương thần! Sở Mặc quốc này bất kể là Mặc thành, Uyên thành, hay là Điềm thành, đều là lãnh thổ của hoàng đế! Thiên hạ cũng là thiên hạ của hoàng đế! Vương gia chỉ là vương ở đất phong, trấn thủ thành trì thay hoàng đế mà thôi! Bổn cung không chỉ có thể quản lý hậu cung của hoàng đế, chuyện ảnh hưởng danh dự của Sở Mặc quốc, Bổn cung đều có thể trông nom!"

Lời này của Ngọc Linh Nhi không chỉ đắc tội Sở Mị Dạ, cặp mắt tà mị của Sở Húc Nhật tràn ra âm trầm.

"Hoàng hậu!" Sở Húc Nhật cười như không cười "Hoàng hậu có ý tứ là, Bổn vương và Sở Vương chỉ là chó giữ cửa của Đương Kim Hoàng Đế sao?"

"Ách!" Ngọc Linh Nhi tựa hồ phát giác lời của mình hơi quá "Húc vương không nên hiểu lầm! Bổn cung không có ý tứ đó!"

Sở Mị Dạ lạnh lùng nhìn nàng, nữ nhân này trong mười năm lại biến thành như vậy? Hồi tưởng nữ tử mười tuổi mười năm trước thắt hai bím tóc đuổi theo ở phía sau hắn kêu Dạ ca ca!

"Bổn vương vừa đúng cũng muốn tìm hoàng hậu nương nương! Hôm nay gặp ở chỗ Húc vương, nên nói rõ thôi!" Sở Mị Dạ âm trầm nhìn Ngọc Linh Nhi, vừa nghĩ tới Thủy Liên Y bị tổn thương, mắt của hắn híp xuống.

Ngọc Linh Nhi bị khí thế cường đại của hắn làm sợ tới mức lui về phía sau hai bước.

"Sở Vương! Ngươi muốn làm cái gì?" Thân là hoàng hậu, nàng không thể khiếp đảm.

Sở Mị Dạ tiến tới gần từng bước một, thấy mặt mày Ngọc Linh Nhi biến sắc, trong lòng của hắn có một tia sảng khoái.

"Hoàng hậu nương nương!" Lúc này Mạc công công đột nhiên kêu to, Sở Húc Nhật từ trên người của thị vệ rút ra một thanh bảo kiếm máu lạnh xẹt qua gò má của Mạc công công, máu tươi trong nháy mắt chảy xuôi!

"Húc vương!" Ngọc Linh Nhi cau mày. "Mạc công công là người của Bổn cung! Các ngươi ai cũng không thể tổn thương hắn!"

Sở Mị Dạ hừ lạnh, rút bội kiếm trên người ra xoay người một cái, khí kiếm xẹt qua cổ họng Mạc công công. Động tác nhanh đến khiến Mạc công công thậm chí chưa phát ra một tiếng kêu thảm thiết đã trượt ngã xuống đất, mắt trợn tròn, đến chết cũng không dám tin tưởng, Sở Mị Dạ sẽ giết mình ở trước mặt hoàng hậu!

"A......!" Ngọc Linh Nhi hét lên một tiếng, thấy Mạc công công bị giết ở trước mắt mình, nàng không dám tin nhìn Sở Mị Dạ! Hắn dám trắng trợn giết người của nàng.

"Hoàng hậu nương nương!" Nghe được tiếng thét chói tai của Ngọc Linh Nhi, thái giám cung nữ đã chạy tới đây. Thấy Mạc công công chết rồi, mọi người đều cảm thấy hoảng sợ.

"Sở Vương!" toàn thân Ngọc Linh Nhi phát run, hắn không để nàng ở trong mắt!

Sở Mị Dạ nhìn chằm chằm gương mặt tức giận của nàng, khóe miệng lộ ra nụ cười máu lạnh. Dù sao cũng là hoàng hậu, hắn đối với nàng rất khách khí!

"Bổn cung nhất định sẽ nói cho hoàng thượng! Sở Vương! Húc vương!" Ngọc Linh Nhi tức giận nhìn Sở Mị Dạ, buồn bã nhìn Sở Húc Nhật, vung ống tay áo mang mọi người rời đi.

Thi thể của Mạc công công bị thị vệ trong Húc vương phủ kéo đi, trong đình viện chỉ còn lại vết máu.

"Vương huynh!" Sở Húc Nhật gọi lại Sở Mị Dạ muốn rời đi.

"Hử?" Sở Mị Dạ quay đầu lại.

"Nàng...... Như thế nào?"

Sở Mị Dạ cau lại lông mày, vô cùng không thích nữ nhân của mình bị người nhớ. Nhất là đệ đệ đã từng vô lễ với nữ nhân của mình.

"Hiện tại tốt vô cùng! Húc! Nàng là nữ nhân của ta!" Sở Mị Dạ đi ra Húc vương phủ, cưỡi Truy Tinh của hắn nhanh chóng rời đi.

Trên mặt Sở Húc Nhật tối xuống. Trước mắt hiện lên gương mặt của Thủy Liên Y, một hồi cay cú, một hồi đáng yêu, một hồi lại biến thành người tái nhợt không còn chút sức sống mà hôm đó thấy!

Tim có chút khó chịu, mặt anh tuấn tà khí trở nên vô cùng ảm đạm.

Ngọc Linh Nhi trở lại hoàng cung, cảm thấy tức giận khó hết! Sở Mị Dạ giết mọi người ở Cánh Luật viện của nàng, hôm nay giết luôn Mạc công công được sủng nhất bên cạnh nàng. Mục đích hắn làm những chuyện này cũng chỉ là vì nữ nhân hạ tiện bị giáng vào thanh lâu đó! Nàng không cam lòng!

Không được! Nhất định phải tìm hoàng thượng hả giận cho nàng! Ngọc Linh Nhi giận đùng đùng chạy thẳng tới tẩm cung của Sở Thánh Hạo - Mặc Dương cung.

"Hoàng hậu nương nương!" Hai cung nữ trước cửa thỉnh an.

Ngọc Linh Nhi không để ý tới cung nữ trực tiếp đi vào Mặc Dương cung.

Lúc này rèm che của Sở Thánh Hạo rũ xuống, trên giường truyền ra tiếng rên rỉ quyến rũ câu hồn của nữ nhân, và thở dốc nặng nề của nam nhân.

Ngọc Linh Nhi nghe được thanh âm mập mờ khi thân thể nam nữ chạm vào nhau, trong mũi cũng ngửi mùi dâm mị.

Tựa hồ nghe có người đi vào tẩm cung, Sở Thánh Hạo ở trong giường hừ nhẹ.

"Người nào to gan như vậy!"

"Hoàng thượng! Là Bổn cung!" mặt Ngọc Linh Nhi không chút thay đổi.

Sở Thánh Hạo giữa giường tựa hồ đang chạy nước rút cuối cùng, theo tiếng thét chói tai phập phồng của nữ nhân, Sở Thánh Hạo hừ một tiếng, bên trong yên tĩnh.

Rèm cửa bị kéo ra, Sở Thánh Hạo phủ thêm long bào. Sở Thánh Hạo quốc quân Sở Mặc quốc, có một đôi mắt hẹp dài cực kỳ câu hồn, sống mũi thẳng, môi mỏng vô tình. Da thịt màu đồng mị hoặc, thân thể cường tráng rõ ràng triển lộ uy nghi của vương giả.

Một nữ nhân cả người tuyết trắng, da thịt nhẵn nhụi khoác y phục bò xuống long sàng, đầu tóc rối bời, vết hôn xanh xanh tím tím trải rộng trên da thịt phơi bày ra! Nàng quỳ gối trước mặt của Ngọc Linh Nhi.

"Thỉnh an hoàng hậu nương nương!"

Ngọc Linh Nhi nhìn về phía nữ nhân quỳ gối trước mắt nàng! Trong mắt lóe lên sát ý! Hoàng đế đương triều yêu thích nữ sắc, hàng năm nạp hàn ngàn phi tử, ngay cả tiểu cung nữ trong cung cũng không bỏ qua! Cung nữ này hình như mới nhập cung mấy ngày thôi. Nhanh như vậy đã bị ăn hết!

"Ngươi lui ra trước!" Sở Thánh Hạo bảo cung nữ kia rời đi.

Ngọc Linh Nhi không tỏ vẻ gì, nhìn cung nữ kia khoác y phục rời đi.

"Linh Nhi!" bàn tay Sở Thánh Hạo ôm eo nhỏ của nàng. Cúi đầu, môi lưỡi trêu chọc ở bên tai của nàng. Bàn tay từ hông của nàng trượt lên chiếm hữu bầu ngực nàng.

"Ừ! Hoàng thượng!" Ngọc Linh Nhi làm bộ gục ở trong ngực Sở Thánh Hạo. "Hoàng thượng không phải vừa mới hoan ái sao!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »