Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3306 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 93
hắn đổi tính..

❊ ❊ ❊

Nhìn trên gương mặt tuyệt sắc của Thủy Liên Y còn có nước mắt chưa khô, lòng Sở Húc Nhật nhộn nhạo!

Nữ nhân này trời sanh họa thủy, không biết vì sao Vương huynh phải tới tìm mình chăm sóc nàng bảo vệ nàng? Chẳng lẽ không sợ hắn không nhịn được ăn luôn nàng sao?

"Điều kiện gì?" Trên mặt hắn lộ ra nụ cười, nữ nhân này tựa hồ không có sợ hắn!

Thủy Liên Y hắng giọng "Lúc Tiểu Dạ không có ở Mặc thành, ngươi có phải sẽ giúp ta giống như hắn nói?"

Sở Húc Nhật nhíu mày "Uh!"

"Điều kiện ta nói là: Ngươi phải bảo vệ ta không bị người khác tổn thương, ngươi cũng không được tổn thương ta, khi dễ ta!"

"Được!"

Cái gì? Thủy Liên Y thấy hắn sảng khoái đáp ứng như thế, ngược lại cảm thấy không thành thật.

"Ngươi đồng ý?"

"Chẳng lẽ nàng hi vọng Bổn vương không đồng ý?" Hắn đưa đẩy, "Hoặc là nàng hi vọng Bổn vương tổn thương nàng khi dễ nàng?"

"Miệng chó không mọc ra ngà voi!"

"Nàng mắng Bổn vương là chó?" Sở Húc Nhật cau mày, mặc dù hắn đáp ứng Vương huynh chăm sóc nữ nhân này, nhưng không có lý do chịu nàng nhục mạ.

Thủy Liên Y thấy hắn cau mày, trong nội tâm hồi hộp, Tam vương gia này hỉ nộ ái ố biến đổi thất thường! Sao nàng có thể coi hắn như người bình thường mà nói giỡn!

Thấy nàng tựa hồ có chút khẩn trương, Sở Húc Nhật cười!

"Mặc dù không gặp Vương huynh, nhưng nhìn dáng vẻ của ngươi tựa hồ khá hơn nhiều! Đi!"

Thủy Liên Y cuối cùng liếc mắt nhìn phương xa, đại đội nhân mã đã biến mất! Trong mắt lóe lên một tia mất mác.

... Ách! Đó là ai?

Xa xa một tuấn mã màu đen đuổi theo đội ngũ phía trước, cả người mặc khôi giáp màu đen! Mặc dù không thấy rõ, nhưng Thủy Liên Y trực giác đó là người mình muốn gặp!

"Tiểu Dạ....!" Thủy Liên Y rướn cổ họng hô to, "Tiểu Dạ... Lên đường xuôi gió... Bảo trọng a....!" Giọng thanh thúy của nàng vang trở lại giữa núi rừng, trên mặt lộ ra nụ cười, nước mắt chảy xuống lần nữa! "Tiểu Dạ.. Trở về sớm chút... Ta chờ chàng...! Tiểu Dạ.... Ta... Yêu.... Chàng....!" Từng tiếng la từ từ biến mất theo tuấn mã đi xa.

Sở Húc Nhật thấy cô gái trước người, cả người run rẩy trợt ngồi dưới đất, nhẹ nhàng nức nở.

Trong lòng giống như bị thứ gì hung hăng đụng, rất đau! Hắn cau mày che ngực, đau nhói đột nhiên xuất hiện khiến hắn phân biệt không ra mình có phải đau lòng vì nàng không! Hắn kinh ngạc phát hiện, mình giống như động lòng đối với nàng!

Thủy Liên Y khóc mệt, bóng dáng của Sở Mị Dạ đã sớm biến mất ở chỗ rất xa. Nàng đứng lên lau sạch nước mắt, phát hiện Sở Húc Nhật ngây ngốc đứng ở nơi đó.

"Cám ơn ngươi!"

Cái gì? Sở Húc Nhật sửng sốt, không có nghe lầm? Nàng nói cám ơn hắn?

Hắn tà khí cười một tiếng "Không cần khách khí với ta!"

"Có tiến bộ! Không tự xưng Bổn vương!" Thủy Liên Y ranh mãnh cười.

Sở Húc Nhật sửng sốt! Đúng a! Tại sao?

"Như vậy rất tốt! Thật ra thì giữa người với người phải ngang hàng! Về sau! Ngươi nói thẳng ‘ ta ’ là tốt rồi! Thân thiện hơn so với ‘ Bổn vương ’!"

"Thân thiện? Ta cho là nàng hận ta đấy!" Hắn nhíu mày.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú tà mị vẫn xuất hiện ở trong cơn ác mộng của nàng, nàng cũng nhíu mày, "Ta cũng cho là mình hận ngươi! Muốn hận ngươi mãi mãi, hận ngươi hận đến muốn giết chết ngươi! Nhưng, con người của ta luôn luôn không mang thù, chuyện đã qua nên quên cũng sẽ quên mất! Muốn hận lại không hận nổi!"

Hận mãi mãi? Sở Húc Nhật giật mình bởi vì những lời này của nàng. Nếu như có thể bị nàng ghi ở trong lòng cả đời, hắn tình nguyện nàng hận mình.

"Lên ngựa?" Sở Húc Nhật nhìn nàng, nữ nhân này rất lợi hại, cứ thẳng hướng đỉnh núi, đó cũng không phải khuê tú nhà bình thường có thể làm được!

Thủy Liên Y nhìn con tuấn mã kia "Đi trước đi! Để cho con ngựa đáng thương của ngươi nghỉ ngơi một chút!"

Sở Húc Nhật cười, sóng vai mà đi với nàng. Con ngựa rất có linh tính kia đi theo sau lưng của bọn họ.

"Này! Thủy....!" Sở Húc Nhật chần chờ, hắn không biết nên gọi nàng như thế nào! Sở Vương phi? Thủy Liên Y? Vương tẩu?

Thủy Liên Y nhìn hắn "Nếu như ngươi dùng tâm tình bằng hữu nói chuyện phiếm với ta, có thể gọi ta Tiểu Y! Nếu như mục đích không tinh khiết, xin không cần ra tiếng!"

Trong mắt Sở Húc Nhật mang theo nụ cười "Không có mục đích không tinh khiết! Bổn vương.... Ta chỉ muốn Tiểu Y dạy ta "Khi ngọn núi không có góc cạnh"!"

"Vậy thì không có vấn đề! Ta được xưng là thần ca! Sở Húc Nhật, ta hát trước, ngươi học theo...!" trong mắt Thủy Liên Y có ánh sáng lóng lánh "Khi ngọn núi không có góc cạnh! Khi nước sông không còn chảy nữa....!"

Ở bên cạnh của nàng, nghe tiếng hát của nàng, nhìn mặt nàng dấy lên linh động lần nữa, ở trong lòng Sở Húc Nhật lại ấm áp! Hắn không biết chính mình như thế nào! Mấy tháng ngắn ngủn đã thất lạc tim của mình!

Xuống núi, đi tới đường lớn rộng rãi bình thản.

"Lên ngựa! Trời sắp tối rồi!"

"Ừ!" Thủy Liên Y tự lên nhưng đạp vài cái đều tuột xuống, cái trán lướt qua hắc tuyến. Thủy Liên Y vốn nhạy bén, đổi thân thể lại thành đần!

Sở Húc Nhật vui vẻ cười, vịn nàng nhẹ nhàng nâng đỡ, đã đưa nàng lên lưng ngựa. Sau đó, hắn cũng nhảy lên lưng ngựa.

"Sức lực của nam nhân cổ đại đều lớn!" Thủy Liên Y cảm thán. Suy nghĩ về mấy đồng nghiệp nam cùng phòng với nàng lúc trước, mỗi người đều chuyên chú trong việc trăng gió, thân thể yếu vô cùng, đi làm tám tiếng lại có hai tiếng vào toilet! Thận hư! Đều âm thầm mua thuốc bổ thận Uống....uố...ng!

"Cổ đại?" Sở Húc Nhật cảm thấy kỳ quái với từ này của nàng!

A! Nói lỡ miệng rồi! Thủy Liên Y hì hì cười một tiếng "Ngươi coi như cái gì cũng chưa nghe được Hàaa...! Ta cái gì cũng không nói!"

Hắn nhíu mày, "Được!"

Hôm nay Sở Húc Nhật đổi tính rồi à? Chẳng những chuyện gì cũng đáp ứng, hơn nữa còn vô cùng có kiên nhẫn! Hôm nay thật khác mấy lần trước nàng gặp! Quả thật chính là quá không giống nhau!

"Sở Húc Nhật! Ngươi không phải bị xuyên qua chứ?"

"Xuyên qua?" Hắn càng thêm tò mò! "Cái gì là xuyên qua?"

"Bộ dạng ngây ngốc của ngươi thật đáng yêu!" Thủy Liên Y đột nhiên cười!

Sở Húc Nhật cũng mới hơn hai mươi! Một tiểu đệ đệ! Nam nhân cổ đại xem ra trưởng thành sớm, thật ra thì sâu trong nội tâm vẫn còn non nớt! Một nữ nhân hai mươi bốn tuổi như nàng bị xuyên qua thân thể mười tám tuổi, nhưng, ở sâu trong nội tâm nàng vẫn là đại tỷ tỷ của hắn!

Vừa nghĩ tới mình còn chiếm được tiện nghi! Thủy Liên Y càng cười vui vẻ hơn! Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc hồi hộp!

Sở Húc Nhật nhìn mặt cười tươi đẹp của nàng, trong lòng ấm áp.

Nếu như có thể mãi nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng như vậy, hắn hi vọng thời gian dừng lại!

"Ngươi có thể cười với ta! Ta rất cao hứng!" Hắn không nhịn được để tay ở trên mặt của nàng.

Ừ! Thủy Liên Y có chút kinh ngạc.

"Ngươi đang vô lễ với ta!" Nàng đánh rụng tay hắn, khôi phục dáng vẻ hung dữ.

Sở Húc Nhật cười, Thủy Liên Y như vậy mới là Thủy Liên Y hắn biết.

Cái gì? Hắn làm gì cười vui vẻ như vậy?

"Ngươi cười cái gì?" Nam nhân này điên rồi! Bị người hung còn cười! Chẳng lẽ hắn chuyển tính rồi hả? Thật nên hoài nghi hắn bị xuyên qua!

Sở Húc Nhật giục ngựa bay nhanh, ngựa chạy khiến Thủy Liên Y hét lên một tiếng ôm hông của hắn.

Trên mặt của hắn lộ ra nụ cười vui vẻ! Nụ cười sáng láng!

Nếu như thấy nàng chính là hạnh phúc, hắn hi vọng vĩnh viễn gặp nàng.

Nếu như nghe được thanh âm của nàng chính là hạnh phúc, hắn tình nguyện nàng rống hắn mắng hắn.

Nếu như ở chung với nàng chính là hạnh phúc, hắn hi vọng thời gian vĩnh viễn dừng lại vào giờ khắc này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »