“Loảng xoảng” một tiếng, khi Trương Dương mở cửa phòng kỹ thuật đi ra, đám người bên ngoài đều đứng dậy từ những chiếc ghế nghỉ ngơi trên hành lang. Nhìn thấy đám đông đứng cả dậy, Trương Dương ngước nhìn trời mới phát hiện trời đã không còn sớm nữa. Hôm nay bận rộn cả ngày, Trương Dương cười khổ hỏi: “Chúng ta đều không có việc gì làm, chờ ở đây làm gì? Giải tán đi, giải tán đi, đều giải tán đi thôi, không có chuyện gì đâu. Vừa rồi tôi chỉ là xử lý một chút vấn đề trên hệ thống mà thôi.”
Những người chờ trong hành lang không chỉ có vài người phụ trách chính của phòng kỹ thuật, mà Trần Hiểu Vi và những người khác cũng đang chờ ở đó rất đông. “Này, nếu không phải tự nhiên gây ra chuyện lớn như vậy, anh nghĩ chúng tôi muốn thế à? Được rồi, được rồi, mọi người đều không có việc gì rồi, ai làm việc nấy đi.” Trần Hiểu Vi đảo mắt, sau đó vỗ tay ra hiệu cho tất cả mọi người giải tán.
“Triệu Phi, lệnh giải trừ, khôi phục trạng thái bình thường.” Trương Dương lại ra lệnh mới cho Triệu Phi và những người đang đứng canh gác bên cạnh. “Rõ!” Triệu Phi lập tức chào theo nghi thức quân đội, gật đầu, sau đó thông qua bộ đàm truyền lệnh cho toàn bộ bảo vệ trong tầng. Sau khi Triệu Phi và những người khác rời đi, Trương Dương mới quay đầu nói với Trần Hiểu Vi: “Được rồi, đã mọi người đều ở đây, vậy chúng ta đến phòng họp ngồi chút đi. Chuẩn bị giúp tôi toàn bộ dữ liệu hơn nửa năm qua, tôi muốn nghe về sự phát triển của công ty hiện tại.”
Hiểu Vi cũng rất dứt khoát, trực tiếp quay người dặn dò tất cả mọi người một lượt, rồi mới đi theo Trương Dương về phía thang máy. Xuống đến tầng dưới, vì những người khác còn cần chuẩn bị số liệu báo cáo, Trương Dương thấy thời gian đã muộn nên quyết định đợi trong phòng họp lớn. Mọi thứ xung quanh cơ bản không có gì thay đổi, nhưng sự phát triển của cả Tập đoàn Tinh Không thì rõ ràng đã có sự thay đổi rất lớn.
Trong phòng họp chờ khoảng nửa tiếng, các quản lý cấp cao của công ty mới lục tục kéo đến. Không biết có phải vì hơn nửa năm phát triển vừa qua mà Tập đoàn Tinh Không đã dần đi vào quỹ đạo hay không, hầu hết các công ty con trực thuộc tập đoàn đều có người phụ trách chính ở đây, ngoài ra còn có rất nhiều gương mặt mới.
Lý Khả Tình là người đầu tiên đến phòng họp. Nhìn thấy Lý Khả Tình bước vào, Trương Dương mỉm cười vẫy tay với cô. Trong mắt Lý Khả Tình hiện lên một làn sương nước, cô bước nhanh về phía Trương Dương. Trương Dương trực tiếp vươn tay ôm cô vào lòng: “Những ngày qua em chịu khổ rồi.”
Lý Khả Tình lắc đầu lia lịa, hồi lâu sau cô vùi đầu vào lòng anh, giọng nghẹn ngào: “Em không khổ, chỉ là nhớ anh quá, ngày nào cũng nhớ.” Trương Dương gật đầu mạnh: “Ừ, anh biết. Tiếp theo anh sẽ không đi nữa. Ngày nào cũng ở bên cạnh em.”
“Ừ… Họ sắp đến rồi, chúng ta về nhà thôi.” Lý Khả Tình khẽ nói, sau đó mới đứng dậy từ trong lòng Trương Dương.
Nhìn những nhân viên cấp dưới của mình, Trương Dương im lặng hồi lâu. Ngoài một số nhân viên cũ chủ chốt, hơn một nửa số còn lại là những người Trương Dương chưa từng gặp mặt. “Tôi xin giới thiệu với mọi người, chắc hẳn ở đây có nhiều người lần đầu tiên gặp anh ấy. Đây chính là người sáng lập thực sự của Tập đoàn Tinh Không, đồng thời cũng là vị hôn phu của chị Lý Khả Tình, người ra quyết định của Tập đoàn Tinh Không, ông Trương Dương.” Mở đầu, Trần Hiểu Vi giới thiệu Trương Dương với tất cả mọi người.
Theo lời giới thiệu của Trần Hiểu Vi, những tinh anh thương trường bên dưới đều lần lượt hướng ánh mắt ngưỡng mộ về phía Trương Dương. Trong những ánh mắt đó có sự sùng bái, kính trọng, e sợ, ghen tị và nhiều cảm xúc phức tạp khác.
“Chào Tổng giám đốc Trương!” Tất cả mọi người đứng dậy, đồng thanh cúi chào Trương Dương.
Trương Dương không đứng dậy, chỉ mỉm cười xua tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, sau đó mới lên tiếng: “Trong bảy tháng qua, tôi đã đi tham quan tất cả các địa điểm kinh doanh, trường học, v.v. của các công ty con trực thuộc Tập đoàn Tinh Không. Mặc dù tôi phát hiện ra nhiều vấn đề, nhưng nhìn chung trong bảy tháng này, từng chút thay đổi của tập đoàn tôi đều nhìn thấy hết. Tôi có thể thấy trong bảy tháng qua, mọi người đã nỗ lực rất nhiều. Bây giờ, bắt đầu từ Trần Hiểu Vi, mọi người hãy báo cáo sơ lược về những thành tựu mà tập đoàn đã đạt được trong bảy tháng qua đi.”
Trần Hiểu Vi lập tức đứng dậy từ vị trí của mình, mở tập tài liệu trong tay ra nói: “Vâng! Trong ba quý của năm 06 vừa qua, tổng doanh thu của Tập đoàn Tinh Không đạt khoảng 5 nghìn 9 trăm tỷ Nhân dân tệ! Tổng chi phí là 3 nghìn 4 trăm 7 mươi 5 tỷ Nhân dân tệ. Chi phí cho Trường Kỹ thuật Tinh Không là 42 tỷ Nhân dân tệ, chi phí cho giải đấu Tinh Không Cup là 16 tỷ Nhân dân tệ, chi phí cải tạo nhà xưởng, dây chuyền sản xuất và đào tạo chuyên môn nhân sự cho Công nghiệp nặng Tinh Không là 22 tỷ Nhân dân tệ. Các khoản đầu tư xây dựng tổng cộng là 120 tỷ Nhân dân tệ, chi phí linh tinh là 33 tỷ Nhân dân tệ. Tổng lợi nhuận ròng của Tập đoàn Tinh Không trong ba quý là 2 nghìn 2 trăm 9 mươi 5 tỷ Nhân dân tệ. Tổng lợi nhuận ròng đạt khoảng 283,3 tỷ USD!”
Theo báo cáo của Trần Hiểu Vi, dù Trương Dương không lộ ra vẻ mặt gì, nhưng trong lòng vẫn không khỏi chấn động. Không ngờ chỉ trong ba quý mà lợi nhuận ròng đã có thể đạt tới 283,3 tỷ USD!
Đây là lợi nhuận ròng! Còn tổng doanh thu của Tập đoàn Tinh Không lại khiến Trương Dương cảm thấy có chút kinh hoàng, gần như tương đương với giá trị thị trường của cả tập đoàn.
“Công ty đã tiến hành điều chỉnh nhân sự quan trọng tổng cộng 7.365 trường hợp.” Theo lời giới thiệu của Trần Hiểu Vi, Trương Dương cũng đã hiểu sơ lược về những thay đổi chính của công ty trong thời gian anh vắng mặt. Nhìn chung, thay đổi chính của Tập đoàn Tinh Không trong thời gian qua là dần củng cố cấu trúc toàn công ty, phân bổ đội ngũ quản lý hợp lý hơn, đây là những khía cạnh quan trọng nhất.
Còn có một số chi phí đầu tư khác, vì là bí mật tài chính của công ty nên Trần Hiểu Vi không công bố ra ngoài. Chẳng hạn như căn cứ nghiên cứu bí mật mà Tập đoàn Tinh Không xây dựng, cũng như các căn cứ thí nghiệm như máy gia tốc hạt lớn, chi phí đầu tư cho những thứ này khoảng hơn 500 tỷ Nhân dân tệ, tức là gần 70 tỷ USD! Mà thông qua tay Trương Dương, số tiền viện trợ cho phía Anthony là gần 40 tỷ USD, tổng tài sản tích lũy của cả Tập đoàn Tinh Không trong một năm cứ thế mà tiêu tốn hết.
Còn những khoản nợ trước đó, sau khi thanh toán xong xuôi, số vốn lưu động còn lại của Tập đoàn Tinh Không chỉ còn khoảng 130 tỷ USD, tương đương hơn 1 nghìn tỷ Nhân dân tệ. Thế nhưng con số này nếu công bố ra ngoài cũng đủ khiến tất cả mọi người cảm thấy kinh hoàng. Dòng tiền của một công ty đạt tới khoảng 1 nghìn tỷ Nhân dân tệ, đây là khi đã tính hết tất cả các khoản chi tiêu. Nghĩa là bây giờ dù Trương Dương có tiêu tiền thế nào, e rằng cũng không thể tiêu hết số tiền này.
Sau khi Trần Hiểu Vi giới thiệu xong, những người phụ trách chính của các công ty con lần lượt giới thiệu tình hình của đơn vị mình. Từ báo cáo của các công ty con, Trương Dương lập tức nhận ra việc thúc đẩy doanh số và lợi nhuận của công ty tập trung chủ yếu vào một vài công ty con lớn.
Đầu tiên không nghi ngờ gì chính là Apple. Mặc dù sau một năm bùng nổ, doanh số iPhone đã dần ổn định, không còn "hot" như năm đầu tiên, nhưng iPhone 2 dù hiệu năng phần cứng tổng thể không cải tiến quá nhiều, nhưng về hệ thống và mạng lại ổn định hơn nhiều. Đặc biệt là sau khi sử dụng loại pin mới nhất, sự xuất sắc của iPhone 2 đã khiến các nhà sản xuất điện thoại di động trên toàn thế giới không thể cạnh tranh nổi.
Vì sản lượng pin của Công nghiệp nặng Tinh Không hiện tại khá hạn chế, nên chỉ có thể cung cấp cho chính công ty mình sử dụng. Không biết có bao nhiêu công ty trên thế giới liên hệ với Công nghiệp nặng Tinh Không muốn mua loại pin mới này, đơn đặt hàng không biết đã xếp hàng đến tận bao giờ. Chỉ riêng dây chuyền sản xuất và nhà xưởng sản xuất pin của Công nghiệp nặng Tinh Không, đến cuối năm nay, sản lượng pin hàng năm sẽ đạt khoảng 20.000 tấn!
Bước sang năm sau, sản lượng pin của Công nghiệp nặng Tinh Không mới có thể đáp ứng được phần lớn các đơn đặt hàng, và mới bắt đầu cung cấp pin cho các công ty ở quốc gia khác. Hơn nữa, vì lợi nhuận bán pin của Công nghiệp nặng Tinh Không thực tế rất khổng lồ, khiến giá cổ phiếu của Công nghiệp nặng Tinh Không tăng trưởng ổn định trong suốt ba quý vừa qua. Hiện tại, chỉ riêng giá trị thị trường của Công nghiệp nặng Tinh Không đã đạt khoảng 500 tỷ USD! Đã chính thức vượt qua Apple, trở thành công ty con có giá trị thị trường cao nhất thuộc Công nghiệp nặng Tinh Không! Còn giá trị thị trường của Apple cũng chậm rãi vượt qua giới hạn của kiếp trước, đạt tới con số hơn 390 tỷ USD!
Chỉ riêng giá trị thị trường của hai công ty con thuộc Tập đoàn Tinh Không cộng lại đã gần 900 tỷ USD! Sau khi nghe xong báo cáo của những người phụ trách chính bên dưới, thời gian đã là hơn 9 giờ tối. Sau khi tan họp, Trương Dương giữ lại Trần Hiểu Vi và những nhân sự quan trọng khác.
“Có một số thứ liên quan đến bí mật của tập đoàn, nên vừa rồi không tiện nêu ra chính thức trong cuộc họp. Vẫn nên để Âu Dương Tâm trình bày thì hơn, hiện tại cô ấy là Phó chủ tịch của Công nghiệp nặng Tinh Không. La Thiên Thư bận quá không về kịp, nhưng mọi việc ở Công nghiệp nặng Tinh Không thì Âu Dương Tâm đều biết rõ.” Trong văn phòng của Lý Khả Tình chỉ còn lại bốn người: Trương Dương, Lý Khả Tình, Trần Hiểu Vi và Âu Dương Tâm.
Sau khi Trần Hiểu Vi trình bày xong, Âu Dương Tâm gật đầu nhẹ, lên tiếng: “Hiện tại tình hình tài chính của công ty thực ra không mấy lạc quan. Tổng số tiền mặt có thể sử dụng của cả công ty chỉ khoảng 100 tỷ USD. Đối với một công ty có giá trị thị trường vượt quá 1 nghìn tỷ USD như chúng ta, dòng tiền tỷ lệ mười ăn một là quá ít. Khoản đầu tư vốn chính vẫn là ở phía Công nghiệp nặng Tinh Không, đặc biệt là chi phí cho vài loại động cơ mới.” Âu Dương Tâm vừa nói vừa đứng dậy, nhanh chóng thao tác trên bàn làm việc của Lý Khả Tình vài cái.
Tiếp đó, rèm cửa bằng kính trong văn phòng Lý Khả Tình tự động hạ xuống. Bức tường đối diện Trương Dương và những người khác, hai bức tranh treo tường dùng để trang trí từ từ tách sang hai bên, một màn hình tinh thể lỏng độ nét cao khoảng 70 inch hiện ra trên tường. “Tinh Không, tiến hành xác thực quyền hạn.” Âu Dương Tâm nhanh chóng lên tiếng, rất nhanh cô đã nhập quyền hạn của mình vào Tinh Không.
Sau đó, Âu Dương Tâm trực tiếp tập hợp các dữ liệu trong chiếc máy tính xách tay trên tay mình để trình chiếu. Đầu tiên hiện lên trên màn hình LCD là một chiếc máy bay chiến đấu trông khá ngạo nghễ. “Đây là một chiếc máy bay chiến đấu tàng hình mà Viện nghiên cứu máy bay số 3 của Công nghiệp nặng Tinh Không đang nghiên cứu! Nó sẽ sử dụng động cơ phản lực tuabin cánh quạt mới nhất của chúng ta. Do yếu tố pin hiệu suất cao, khả năng chịu nhiệt và khả năng che giấu của vật liệu động cơ sẽ được cải thiện đáng kể, đồng thời tiết diện radar của nó gần như vượt trội hơn hẳn khả năng tàng hình của máy bay chiến đấu F-22 hiện có của Mỹ. Mặc dù dự án này hiện vẫn chưa định hình, một số khó khăn về kỹ thuật vẫn còn đang bàn thảo, dù sao thì trong số các công ty chúng ta mua lại ban đầu, các công ty nghiên cứu máy bay thực sự không nhiều, nhân viên kỹ thuật cũng rất hạn chế.” Âu Dương Tâm chỉ vào hình ảnh chiếc máy bay chiến đấu mới trên màn hình LCD để giới thiệu.
“Hả? Việc nghiên cứu chiếc máy bay chiến đấu này phía trên có biết không?” Trương Dương nghẹn lời. Dù Trương Dương không biết chiếc máy bay chiến đấu này hiện đang gặp phải những khó khăn kỹ thuật nào chưa giải quyết được, nhưng nếu anh nhớ không lầm, hình như việc nghiên cứu máy bay chiến đấu tàng hình J-20 trong nước đã gần đến hồi kết rồi phải không? Nếu anh nhớ không nhầm, chiếc J-20 làm mưa làm gió trên mạng ở kiếp trước, các hiệu năng khác đều rất tốt, nhược điểm duy nhất là hiệu năng động cơ không theo kịp, khiến J-20 sau khi sản xuất tạm thời không thể thực hiện hành trình siêu thanh, hiệu năng của nó cũng bị hạn chế rất nhiều.
Nếu phía trên biết về việc nghiên cứu chiếc máy bay chiến đấu này, ước tính tiến độ đã không bị đình trệ lâu như vậy. “À, tạm thời chưa biết. Nó là bí mật trong bí mật của công ty chúng ta, vì nhân viên nghiên cứu máy bay của công ty chúng ta khá ít, chỉ có chưa đầy hai trăm người, trong đó một phần còn là những nghiên cứu viên trẻ tuổi cấp học viên. Vì vậy lúc đó dù công ty đã đầu tư một số tiền lớn, nhưng thực tế chúng tôi không yêu cầu họ phải hoàn thành sản phẩm gì cả, chỉ là để họ xem khi nghiên cứu về động cơ v.v. có thể có tư duy sáng tạo nào không. Chúng tôi cũng không ngờ họ có thể thiết kế ra một chiếc máy bay chiến đấu xuất sắc như vậy trong vòng chưa đầy 7 tháng, và giải quyết được hầu hết các khó khăn.” Âu Dương Tâm nhìn Trương Dương với vẻ kỳ lạ, rồi mới giải thích vấn đề này.
“À, thời gian này, phía trên có đưa ra dự án khoa học kỹ thuật mới nào không?” Hiện tại, trong nước ở một số nghiên cứu cũng áp dụng thủ đoạn tương tự như Mỹ, đó là quốc gia công khai đấu thầu với các công ty, cuối cùng thiết kế của ai đạt tiêu chuẩn, phù hợp với tiêu chuẩn dữ liệu do quân đội đưa ra thì sử dụng sản phẩm của công ty đó. Điểm này có tác động thúc đẩy cực mạnh đối với việc tăng tính cạnh tranh của các doanh nghiệp quân sự lớn, điểm khác biệt duy nhất là trước đây đều là doanh nghiệp nhà nước, bây giờ có thêm một doanh nghiệp tư nhân là Công nghiệp nặng Tinh Không mà thôi.
“Có, đó là một loại động cơ tuabin cánh quạt lực đẩy lớn. Thiết kế động cơ mới này của công ty chúng ta hoàn toàn phù hợp với yêu cầu dữ liệu họ đưa ra, thậm chí hiệu năng còn cao hơn khoảng 40% so với dữ liệu yêu cầu! Mặc dù giá thành có chút cao, nhưng tương đối mà nói, hiệu năng là không thể nghi ngờ.” Âu Dương Tâm không biết sao Trương Dương lại biết, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của Trương Dương.