Tháng Năm ở Nizhny Tagil vẫn còn chút hơi lạnh. May mắn thay, khi đến đây, Trương Dương đã chuẩn bị đủ quần áo ấm. Hai chuyên cơ lần lượt hạ cánh xuống sân bay dân dụng công cộng của Nizhny Tagil. Vì cuộc triển lãm quân sự lần này được tổ chức khá kín tiếng nên máy bay không đáp xuống sân bay quân sự mà chọn sân bay dân dụng. Họ sẽ lưu lại đây bốn ngày trước khi bay trở về nước.
Vừa xuống máy bay, một đoàn xe dài đã đợi sẵn để đón họ. Rõ ràng phía Nga đã chuẩn bị rất chu đáo. Khi máy bay của Trương Dương hạ cánh, sân bay dường như đang trong quá trình kiểm tra an ninh và ở trạng thái phong tỏa hoàn toàn, vì vậy không có du khách nào nhìn thấy cảnh họ hạ cánh, và khi họ rời đi sau vài ngày nữa, chắc cũng chẳng ai để ý đến điều này.
Sau khi xuống máy bay, Trương Dương lập tức mở điện thoại kiểm tra. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy "Tinh Không" gửi tin nhắn tới, xem ra ở Kyzyl không có tình huống bất thường nào. Nếu "Tinh Không" phát hiện ra điều gì lạ, nó sẽ thông báo trực tiếp cho cậu ngay. Đoàn xe gồm những chiếc xe buýt, phía trước có xe cảnh sát dẫn đường. Khi chưa vào đến nội thành, đoàn xe đã rẽ sang một con đường khác, đây hẳn là lối dẫn đến căn cứ quân sự gần Nizhny Tagil.
Khi đến gần căn cứ quân sự, đập vào mắt là một tòa nhà triển lãm rộng lớn trông giống như bảo tàng, phía sau là vài dãy nhà cao tầng, có lẽ là nơi ở của đoàn. Đoàn xe nhanh chóng dừng lại tại quảng trường nhỏ phía trước dãy nhà. Tại đây đã có một nhóm người xếp hàng chờ sẵn. Người dẫn đầu đoàn phía Nga không phải là nguyên thủ quốc gia mà là Phó Chủ tịch Quân ủy cùng một vị Ủy viên Thường vụ.
"Tướng quân Trương, hoan nghênh, hoan nghênh!" Vừa xuống xe, Trương Dương đã nhìn thấy ngay người đàn ông trẻ tuổi mà cậu từng thấy trên truyền hình nhiều lần: Putin! Phải thừa nhận rằng Putin là một người rất có thực lực, Trương Dương không ngờ ông lại đích thân xuất hiện ở đây. Hiện tại, một cuộc triển lãm vũ khí trang bị khác đang diễn ra tại một khu vực khác của Nga, nơi hội tụ đại diện của các quốc gia trên thế giới, vậy mà Putin vẫn dành thời gian đến đây.
"Không dám, Tổng thống Putin, đây không phải là lần đầu chúng ta gặp mặt." Tướng Trương mỉm cười đưa tay ra bắt tay Putin. Ở đây không có phóng viên, nhưng các nghi thức đón tiếp cần thiết vẫn phải thực hiện. Tất nhiên, Trương Dương và đoàn của cậu chắc chắn không có cơ hội duyệt đội danh dự như trên tivi. "Đây là?" Sau khi các nhân vật chủ chốt giới thiệu xong, ánh mắt của Putin nhanh chóng chuyển sang phía Trương Dương.
"Ha ha, Tổng thống Putin, tôi xin giới thiệu, đây là cô La Thiên Thư, Tổng giám đốc của Tinh Không Trọng Công, trực thuộc Tập đoàn Tinh Không!" Tướng Trương nhìn theo ánh mắt của Putin, cười sảng khoái rồi giới thiệu La Thiên Thư. Còn về phần Trương Dương, Tướng Trương không nhắc đến. Trước khi đi, Trương Dương đã nói mình chỉ là một nhân vật nhỏ, nên cấp trên hiểu rõ cách xử lý, hầu như chẳng có ai biết rõ thân phận thực sự của cậu.
Theo lời giới thiệu của Tướng Trương, Trương Dương nhạy bén bắt gặp ánh mắt Putin sáng lên. La Thiên Thư vội vàng khiêm tốn đáp lại rồi bắt tay với Putin. "Đã ngưỡng mộ danh tiếng của Tập đoàn Tinh Không từ lâu, không biết Chủ tịch Lý Khả Tình có cùng đoàn đến đây không?" Putin hỏi một cách rất tự nhiên.
"Vì công việc công ty gần đây khá bận rộn, Chủ tịch Lý không thể rời khỏi trong nước, nên tôi thay mặt dẫn đoàn đến." La Thiên Thư cung kính trả lời, dù sao đối phương cũng là Tổng thống một nước. Putin gật đầu, sau đó quay sang Tướng Trương, hỏi với giọng điệu thoải mái: "Lần này quý quốc đưa Tinh Không Trọng Công đến đây, liệu có phải đồng nghĩa với việc thị phần công nghiệp quân sự của Tinh Không Trọng Công tại quý quốc sẽ tăng cao trong tương lai?"
"Việc này tôi cũng không rõ, nên để quy luật thị trường quyết định, hoặc nói đúng hơn là xem Tập đoàn Tinh Không có giành được bao nhiêu phần trăm thị phần hay không. Trong nước đã chuẩn bị để họ tự do cạnh tranh, đây sẽ là hành vi thương mại hoàn toàn tự chủ." Người trả lời Putin không phải là Tướng Trương, mà là vị Ủy viên Thường vụ họ Ngô khác.
Tướng Trương không phụ trách kinh tế nên không rành về những vấn đề này, vị Ủy viên họ Ngô đương nhiên thay mặt trả lời. Trong lúc nói chuyện, đoàn người đi thẳng về phía tấm thảm đỏ đã trải sẵn ở cửa. Trương Dương và những người khác đương nhiên không có đãi ngộ đó, họ được nhân viên công tác dẫn lối đi từ bên hông vào khách sạn phía sau.
Nhìn từ bên ngoài, khách sạn này được trang trí khá bình thường, nhưng khi bước vào trong, Trương Dương mới hiểu nội thất ở đây có lẽ không kém cạnh gì các khách sạn năm sao. Nếu Trương Dương nhớ không lầm, Nizhny Tagil trong những năm tới sẽ dần trở thành địa điểm chính tổ chức triển lãm vũ khí trang bị hàng năm của Nga, và khách sạn này được xây dựng chính là để tiếp đón các nguyên thủ quốc gia hoặc những người có ý định mua sắm trang bị của Nga.
Đây đều là những khách hàng lớn. Ngày đầu tiên đến đây có lẽ sẽ không có sự tiếp xúc thực chất nào, hơn nữa Trương Dương cũng không thấy người của các quốc gia khác, có lẽ phải đợi thêm một ngày nữa mới bắt đầu tiếp xúc chính thức. Tuy nhiên, điều đó không liên quan gì đến Trương Dương, cậu đến đây chỉ để "đánh tương" (người ngoài cuộc), điều Trương Dương quan tâm là hành động của Triệu Phi và những người khác vào tối nay.
Hiện tại còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến sáu giờ chiều. Nếu nơi đó vẫn không có phản ứng gì, có vẻ như những người mà Trương Dương liên hệ không phải là người của Hội Tam Điểm, cũng không phải là người của cơ quan tình báo Nga, bằng không thì chỉ vài người không thể nào bắt giữ được Triệu Phi.
Vừa mới vào khách sạn không lâu, điện thoại Trương Dương đột nhiên vang lên tiếng tin nhắn. Sắc mặt Trương Dương hơi thay đổi. Vừa mới nói không có động tĩnh gì đặc biệt, chẳng lẽ bây giờ bọn họ mới bắt đầu hành động? Còn hai tiếng nữa mới đến giờ hẹn, nếu đối phương là lực lượng cấp quốc gia, hai tiếng là đủ để họ đạt được bất kỳ mục đích nào. Trương Dương có chút sốt ruột, nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép, cậu chỉ có thể kiên nhẫn chờ nhân viên công tác phân phòng.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, công việc phân phòng cuối cùng cũng hoàn tất. Khi nhìn từ bên ngoài, tòa nhà này không cao lắm, cũng không thấy có gì đặc biệt, nhưng vào bên trong mới thấy khách sạn có diện tích rất lớn này thực sự chứa được rất nhiều người. Nghĩ cũng phải, sau này mỗi năm triển lãm vũ khí trang bị tại Nizhny Tagil diễn ra, số lượng nhân viên các nước đến đây chắc phải tính bằng con số hàng nghìn, khách sạn hiện tại chắc chắn không chứa nổi, có lẽ căn cứ này sẽ còn mở rộng thêm.
Vì thuộc hàng ngũ quản lý của Tinh Không Trọng Công, Trương Dương được phân một phòng riêng. Sau khi vào phòng, Trương Dương kiểm tra sơ qua. Phòng không quá xa hoa nhưng là một căn hộ nhỏ, cơ sở vật chất đầy đủ, thậm chí có cả máy tính.
Trương Dương nhanh chóng đi tới cửa, khóa trái lại, quan sát thiết bị trong phòng. Cậu không kiểm tra kỹ mà lấy máy tính xách tay ra đặt lên bàn, rút dây mạng của máy tính có sẵn rồi cắm trực tiếp vào máy tính của mình.
Trong phòng căn bản không cần kiểm tra. Nga không phải là kẻ ngốc, đây là nơi tiếp đón nhân vật quan trọng của các nước, các quốc gia này chắc chắn đều mang theo vệ sĩ chuyên nghiệp. Nếu đặt thiết bị giám sát hay thứ gì đó tương tự vào đây mà bị người ta phát hiện ra thì thật mất mặt, nên có thể yên tâm là phòng này không có vấn đề gì.
Tất nhiên, cũng không phải tuyệt đối, nhỡ đâu người ta chơi trò tâm lý chiến thì sao. Nhưng cuộc họp lần này rất quan trọng, nên Trương Dương dám đảm bảo đối phương tuyệt đối sẽ không giở trò trong chuyện này. Sau khi thiết lập mạng xong, Trương Dương nhanh chóng kiểm tra mạng nội bộ, không có vấn đề gì. Lúc này số lượng máy tính trong mạng nội bộ cũng rất ít, có lẽ mạng của căn cứ quân sự và mạng của khách sạn này là tách biệt.
Kết nối máy tính, Trương Dương nhanh chóng tìm vài máy chủ trung gian (proxy) rồi kết nối trực tiếp với "Tinh Không". "Tinh Không, kiểm tra ngay máy tính và mạng của tôi xem có an toàn không, đồng thời thực hiện các biện pháp bảo mật." Sau khi kết nối, Trương Dương không vội xem cảnh báo mà yêu cầu "Tinh Không" kiểm tra máy tính và toàn bộ mạng nội bộ trước.
Trong lúc đợi "Tinh Không" kiểm tra, Trương Dương lấy điện thoại ra xem tin nhắn vừa nhận. Tin nhắn do "Tinh Không" gửi, nhưng nội dung khác với dự đoán của Trương Dương. Căn biệt thự đó đã có động tĩnh, nhưng không giống như cậu nghĩ, có một chiếc xe tải chạy đến đó, tuy nhiên trên xe dường như chỉ có một người. Mặc dù hình ảnh vệ tinh thời gian thực không quá rõ nét, nhưng ngoài cabin phía trước không nhìn thấy được, các phần khác của xe tải đều trống trơn, không thể nào giấu người.
Sau khi đọc tin nhắn, "Tinh Không" cũng đã kiểm tra xong mạng. "Tinh Không, truyền hình ảnh vệ tinh thời gian thực của khu vực mục tiêu qua đây, đồng thời chú ý sát sao trạng thái mạng tại khu vực tôi đang ở, một khi có bất thường lập tức thực hiện phương án 'Số 0'."
Cái gọi là phương án "Số 0" là một cách xử lý mà Trương Dương đã thiết lập sẵn: phá hủy máy tính mà "Tinh Không" đang kết nối, sau đó cắt đứt liên lạc với máy tính mục tiêu, ưu tiên bảo toàn chính nó là mục tiêu hàng đầu.
"Rõ." Sau khi xác nhận, "Tinh Không" lập tức bắt đầu thao tác. Rất nhanh, máy tính của Trương Dương hiện lên hình ảnh vệ tinh thời gian thực. Trương Dương lập tức nhìn thấy một chiếc xe tải lớn cũ kỹ đang dừng trên bãi đất trống trước căn biệt thự, còn trên bậc thềm trước cửa biệt thự đang ngồi một người.
Từ góc nhìn trên cao không thấy rõ lắm, nhưng Trương Dương có thể nhận ra người này tuổi không lớn, cùng lắm chỉ khoảng hai mươi tuổi, nhìn qua quần áo là biết. Lúc này cậu ta đang ngồi đó, tay nghịch một thứ gì đó, ngoài ra không có động tĩnh gì khác.
"Tinh Không, trong vòng bán kính 100km quanh mục tiêu có bất thường gì không?" Trương Dương lo lắng hỏi lại lần nữa. "Không! Tất cả nhân sự đều bình thường, chỉ có sáu mục tiêu phe mình đang xuất hiện trong khu vực mục tiêu, hiện tại đang ở vị trí... vị trí này... và sáu điểm này." Hình ảnh trên màn hình máy tính lập tức thu nhỏ, một bản đồ phẳng hiện ra ở góc trên bên phải, sáu chấm đỏ nhỏ xuất hiện trên đó.
Trương Dương quan sát, vị trí của sáu người Triệu Phi vừa vặn bao vây căn nhà gỗ, nhưng hiện tại họ cách nhà gỗ khoảng hơn 1.000 mét. Trương Dương nhìn đồng hồ, còn một tiếng ba mươi phút nữa mới đến giờ hẹn. Mặc dù tình hình hiện tại có chút quái dị, không phải là đám ông già, không phải là một nhóm người, không phải người Hội Tam Điểm, cũng không phải tình báo Nga, nhưng rõ ràng người này đang giữ thứ mà Trương Dương cần.
Do dự một chút, Trương Dương không liên lạc ngay với Triệu Phi. Tình hình hiện tại chưa chắc chắn, nhất định phải đợi đến giờ hẹn, nếu đối phương vẫn không có vấn đề gì, lúc đó để Triệu Phi xuất hiện mới là an toàn nhất! Dù sao Triệu Phi bây giờ không còn là một người đơn độc, cậu ấy đã kết hôn với La Thiên Thư, Trương Dương không thể để Triệu Phi mạo hiểm tính mạng, nhất định phải đảm bảo vạn vô nhất thất.
Thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp trong sự chờ đợi lo âu. Trong thời gian đó, có nhân viên công tác trong nước đến thông báo với Trương Dương rằng 7 giờ sáng mai sẽ có triển lãm tại phòng trưng bày phía trước, lúc đó họ có thể tự do tham quan. Về các việc khác, nhân viên này không thông báo gì thêm, rõ ràng những chuyện đó không liên quan đến Tập đoàn Tinh Không.
Một lát nữa từ 6 giờ đến 8 giờ tối, họ có thể tự đến nhà hàng ở tầng một dùng bữa.
Vì trước khi đến, Trương Dương đã bàn bạc với La Thiên Thư và những người khác, nên nếu không có việc gì, sẽ không có ai đến làm phiền cậu. Trong sự chờ đợi khiến người ta nôn nóng, thời gian cuối cùng cũng chậm rãi tiến gần đến 6 giờ chiều. Ngay khi chỉ còn nửa tiếng nữa là đến 6 giờ, "Tinh Không" đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo mới.
Trương Dương lập tức thu lại vẻ mặt, ngồi nghiêm chỉnh trước máy tính. "Có một chiếc ô tô đi theo xe tải mục tiêu lên núi, hiện đang tiến gần đến căn nhà gỗ." "Tinh Không" trực tiếp đánh dấu chiếc xe đó trên bản đồ vệ tinh và chia hình ảnh giám sát thành hai: một giám sát căn nhà gỗ, một giám sát chiếc xe này.
"Phân tích xem trong xe có mấy người." Trương Dương suy nghĩ một chút rồi đưa ra mệnh lệnh mới cho "Tinh Không". "Thông qua phân tích đối chiếu hình ảnh, khả năng có hai người là 97%, khả năng có từ ba đến năm người là 2%." "Tinh Không" trực tiếp đưa ra câu trả lời.
"Các vị trí khác có bất thường không?" Trương Dương vẫn không cam tâm hỏi thêm một câu, tình huống này quá quái dị. Căn biệt thự này nằm ở phía Đông Bắc của Kyzyl, nghĩa là phía Tây Nam của biệt thự là hướng đi đến Kyzyl, ba hướng còn lại đều là rừng rậm bao la. Nếu là người của Hội Tam Điểm hoặc tình báo Nga, muốn bắt người mà không bố trí nhân sự ở ba hướng còn lại là điều khó xảy ra.
Nhưng hiện tại ba hướng kia hoàn toàn không có ai, lại có người theo mục tiêu lên núi? "Không có bất thường! Khu vực trong bán kính 100km đều bình thường." Một giây sau, giọng nói của "Tinh Không" vang lên. Năm phút sau, chiếc xe xuất hiện sau cùng dừng lại ở một khúc cua đường núi cách nhà gỗ khoảng 300 mét.
Trương Dương nhìn hình ảnh trên màn hình máy tính, xoa xoa cằm. Một lúc lâu sau, Trương Dương cầm điện thoại lên. "Kết nối với Sói Đầu." Sói Đầu là biệt danh mà Trương Dương đặt cho Triệu Phi, như vậy sẽ thuận tiện hơn.