Thật náo nhiệt. Trương Dương trố mắt nhìn những thông báo hiện lên trên điện thoại. Vì màn hình điện thoại quá nhỏ, dù dòng PHN hiện đã là loại có màn hình lớn nhất thế giới, nhưng vẫn không thấm tháp gì, cho nên phần lớn thông tin tập trung đều là do Tinh Không gửi đến cho Trương Dương.
Lúc này, vị trí kết nối của Trương Dương đang là máy chủ của một công ty ở Moscow. Thế nhưng, chỉ trong vòng chưa đầy một phút kể từ khi Trương Dương đăng nhập, tường lửa của máy chủ này đã chặn được hàng trăm yêu cầu truy cập cùng đủ loại virus có tính đe dọa. Rõ ràng đây chỉ là "cá trong ao bị vạ lây", căn bản không phải chiến trường chính. Trương Dương đổi sang một kết nối khác, truy cập vào diễn đàn Hắc Minh. Đã lâu rồi cậu không vào đây. Sau khi kết nối, Trương Dương nhanh chóng đăng ký một tài khoản mới rồi đăng nhập. Hiện tại, diễn đàn Hắc Minh đã cho phép người dùng tự do đăng ký, tuy nhiên thành viên tự đăng ký và thành viên được mời có sự khác biệt bản chất; thành viên tự đăng ký chỉ có thể trả lời bài viết, xem bài của người khác chứ không thể tự đăng bài.
Sau khi đăng nhập bằng tài khoản vừa tạo, Trương Dương vào diễn đàn. Trong mục "Bát quái tức thời", cậu đã thấy tin tức về việc hàng loạt trang web chính phủ Nga bị tấn công. Vì hạn chế của điện thoại, Trương Dương không có công cụ thích hợp để kiểm tra, hơn nữa xung quanh không có trạm chuyển tiếp tín hiệu vệ tinh nên tốc độ duyệt web khá chậm, chi bằng cậu tìm hiểu thông tin từ diễn đàn còn hơn.
Những bài đăng được ghim lên đầu mục "Bát quái tức thời" đều là của những người như KN và D. Trương Dương tiện tay nhấp vào một bài rồi đọc nhanh. Bài này do KN viết, rõ ràng là từ hôm qua, ngay khi nước Nga vừa bị tấn công không lâu, KN đã tới hóng chuyện. Sự việc xảy ra vào khoảng 3 giờ sáng, nguyên nhân cụ thể KN không viết rõ, có lẽ chính hắn cũng không biết.
Ba giờ mười phút sáng, trang web của nước Nga bất ngờ bị hacker tấn công, gây ra tê liệt. Rất nhanh, sự việc đã thu hút sự chú ý của nhiều hacker. Theo mô tả của KN, lúc hắn tới nơi, hacker kia đã giao tranh với nhân viên kỹ thuật của Nga rồi. Trang web tê liệt là do hacker này đã chạm phải bẫy khi xâm nhập vào mạng lưới quân sự nội bộ, trong lúc cưỡng ép phá bẫy đã khiến máy chủ trang web bị sập.
Sau đó là toàn bộ mạng lưới ở Kizil bị phá hoại nghiêm trọng. Liệu hai bên có phải là một nhóm hay không, KN cũng không biết rõ. Đọc xong toàn bộ bài viết, Trương Dương không xem phần bình luận bên dưới vì toàn là tin rác. Cậu nhanh chóng mở một bài đăng cập nhật tức thời khác.
Lúc này, toàn bộ mạng lưới của Nga đã loạn hoàn toàn. Không chỉ trang web quốc gia bị tấn công, giờ đây ngay cả trang web của Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng Nga cũng đã bị hack. Còn các trang web thương mại khác bị tấn công thì đếm không xuể, ít nhất cũng phải hơn chục cái! Tuy nhiên, không biết phía Nga tìm đâu ra những trợ thủ đắc lực, đã giành lại được trang web của Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng. Hiện tại hai bên đang dùng chính những trang web này để tiến hành công thủ lẫn nhau.
Hơn nữa, nhìn vào hình thức tấn công của những kẻ này, thủ đoạn chính là sử dụng virus. Khả năng công thủ bằng virus cực mạnh, đồng thời còn có năng lực phá hoại hệ thống và hiểu biết sâu sắc về mạng lưới an ninh quốc gia Nga. Có lẽ đối phương đã từng xâm nhập mạng lưới quốc gia Nga trước đó, nếu không thì không thể biết rõ các biện pháp phản chế của an ninh mạng Nga đến vậy.
Xem qua các bình luận, đột nhiên bài viết lại được làm mới. KN trực tiếp đăng thông báo chính thức mới nhất của Nga.
"...Từ rạng sáng hôm nay, một số mạng lưới chiến lược quốc gia trọng yếu của Nga đã bị tấn công mạng quy mô lớn. Cuộc tấn công khủng bố mạng này hiện vẫn chưa xác định được kẻ chủ mưu, tuy nhiên đối phương đã đánh cắp không ít thông tin tình báo. Theo phân tích của nhân viên tình báo chúng tôi, sự kiện hacker lần này không thể tách rời với vài vụ tấn công mạng quy mô lớn trên thế giới trước đó. Nga kêu gọi người dân, nếu có bất kỳ thông tin gì, hãy gọi điện báo cảnh sát ngay lập tức... để bảo vệ an toàn thông tin cá nhân của mọi người!"
Thông báo này cũng không có gì lạ, chỉ là sao nghe cứ thấy sai sai? Chết tiệt! Trầm ngâm hồi lâu, Trương Dương mới bừng tỉnh. Mẹ nó, bảo sao thấy sai sai, cái gì mà không thể tách rời với vài vụ tấn công mạng quy mô lớn trên thế giới trước đó? Bậy bạ! Hình như mấy vụ tấn công mạng lớn trong một năm gần đây đều là do lão tử gây ra cả mà?
Trương Dương suýt thì ném điện thoại. Mẹ kiếp, đám người Nga này, khốn thật! Lần này thật sự không liên quan đến lão tử! Dù rằng danh hiệu "D" của mình trong giới hacker toàn cầu đã bị gọi là Ôn Thần, tai tinh, nhưng lần này thật sự không phải do mình.
Tuy nhiên, lúc này Trương Dương không thể nhảy ra tranh cãi với đối phương được... Một là vì điều kiện không cho phép, hai là... Trương Dương cảm thấy nếu mình tham gia vào thì tình hình sẽ càng loạn hơn. Điều khiến cậu tò mò là, rốt cuộc kẻ nào đã gây ra chuyện này?
Quan trọng hơn, Trương Dương sợ rằng sau khi nhúng tay vào, nhỡ đâu bị kẻ có ý đồ xấu lợi dụng thì chẳng phải là bi kịch sao? Nghĩ đoạn, Trương Dương nhìn quanh, sau đó tắt trình duyệt, cầm điện thoại gọi cho D. Thông tin KN có được rất hạn chế, hỏi D vẫn thỏa đáng hơn. Điện thoại của Trương Dương là điện thoại bảo mật. Họ hiện có quyền miễn trừ ngoại giao, có quyền sử dụng điện thoại bảo mật, nên người Nga thấy cũng sẽ không nói gì.
Điện thoại nhanh chóng kết nối. Sau khi D nhấc máy và lên tiếng, Trương Dương vội vàng hỏi: "Tình hình thế nào?" "Nga á?" Câu hỏi cụt lủn của Trương Dương khiến D ngẩn người, rồi lập tức phản ứng lại. "Nói nhảm, không phải Nga thì là đâu?" Trương Dương hơi cạn lời.
"Không biết, tôi đang hóng chuyện đây, lần này toàn cao thủ xuất hiện. Mà sao cậu lại nhớ đến tôi thế? Cậu không tự tra được à?" D ngạc nhiên hỏi.
"Nói nhảm, tôi đang ở Nga đây. Tinh Không Trọng Công đến đây tham gia triển lãm thiết bị quân sự, tôi đi theo, vừa mới nhận được tin thôi, trước đó tôi còn chẳng biết gì." Trương Dương bất lực giải thích.
"Cậu ở Nga? Mẹ kiếp, không phải chuyện này do cậu gây ra đấy chứ?" D kêu lên, không nhịn được hỏi. "IQ cậu để đâu thế? Nếu do tôi gây ra thì tôi còn gọi điện hỏi cậu làm gì?" Trương Dương dở khóc dở cười.
"À đúng rồi, tôi quên mất. Cậu đang ở đâu? Triển lãm vũ khí thiết bị của Nga chẳng phải kết thúc rồi sao?" D kỳ lạ hỏi.
"Tôi đang ở Nizhny Tagil, một buổi triển lãm vũ khí thiết bị bí mật." Trương Dương nhìn quanh rồi mới lên tiếng.
"Đợi đã... cậu nói cậu đang ở đâu cơ?" Giọng D cao vọt lên một quãng tám.
"Nizhny Tagil, sao thế?" Trương Dương thấy khó hiểu.
"Nizhny Tagil? Trong một căn cứ quân sự? Hôm qua Nizhny Tagil có xảy ra một vụ tấn công khủng bố phải không?" D liên tiếp hỏi ngược lại mấy câu.
Trương Dương nhíu mày đáp lại một tiếng. "Bên cậu có nhận được email không? Cho tôi địa chỉ email, tôi gửi cho cậu thứ này xem thử." D không nói gì thêm, chỉ yêu cầu Trương Dương cung cấp địa chỉ email.
"Có, đợi chút, tôi cho cậu địa chỉ." Trương Dương đồng ý, suy nghĩ một lát rồi đọc một địa chỉ email ít dùng cho D.
"Vậy tôi gửi email qua, lát nữa nói tiếp." D ghi lại rồi dặn dò một câu, sau đó cúp máy.
Trương Dương nhíu mày, khoảng hai phút sau, cậu nhận được thông báo có email mới. Trương Dương trực tiếp đăng nhập vào hòm thư, ném một đống thư rác vào thùng rác rồi mới mở email D gửi tới.
Tệp đính kèm khá lớn, mở hơi chậm. Khoảng vài chục giây sau, Trương Dương mới thấy được nội dung bên trong.
"Đây là thứ sáng nay tôi vô tình có được, là một sự ngoài ý muốn, cậu hiểu mà. Nhưng tôi không ngờ cậu lại đang ở Nizhny Tagil, tôi vốn định xem chuyện vui của đám người Nga." Mở đầu là một câu của D, phía dưới rõ ràng là một đoạn ghi chép trò chuyện. Nhìn đoạn ghi chép này, mắt Trương Dương trợn tròn.
Mẹ kiếp! Đọc xong, Trương Dương không nhịn được kêu lên. Đây không phải sự thật chứ? Trong ký ức của cậu làm gì có chuyện này! Tệp tin D gửi tới hẳn là cuộc đối thoại giữa các tổ chức khủng bố, nội dung đại khái là dùng việc tấn công mạng để thu hút sự chú ý của KGB, sau đó tấn công một căn cứ quân sự ở Nizhny Tagil, bắt nước Nga phải chịu tội thay. Vốn dĩ D còn không rõ bắt Nga chịu tội gì, nhưng Trương Dương đọc xong liền hiểu ngay.
Lúc này trong căn cứ quân sự này đang có lãnh đạo của vài quốc gia châu Á. Dù không phải nguyên thủ quốc gia, nhưng cũng đều là những nhân vật tầm cỡ. Nếu những người này xảy ra chuyện, Nga có muốn không chịu tội cũng không xong! Đến lúc đó dù không xảy ra chiến tranh, e rằng Nga cũng phải trả cái giá cực đắt!
Vấn đề là những thứ này không phải mấu chốt, mấu chốt là lão tử bây giờ vẫn đang ở trong căn cứ này! Đọc xong, Trương Dương lập tức gọi điện lại: "Mẹ kiếp, thông tin của cậu có chính xác không đấy?" Sau khi điện thoại kết nối, Trương Dương trực tiếp hỏi.
"Mẹ nó, chuyện lớn thế này tôi đùa cậu làm gì." D vội vàng nói. "Tôi hỏi cậu, tình hình bên đó rốt cuộc thế nào?" Trương Dương khựng lại, lập tức giải thích sơ lược về buổi triển lãm quân sự bí mật này cho D nghe. Trương Dương vừa giải thích xong, đột nhiên một tiếng "Oành" vang lên, bên ngoài hội trường truyền đến một tiếng nổ dữ dội. Tiếng nổ lớn bất ngờ khiến Trương Dương giật mình ngồi thụp xuống.