Việc này Trương Dương thực sự không hỏi, kỳ thực Trương Dương rất muốn hỏi, nhưng nghĩ lại thì thôi, dù cho người ta có thế nào, khụ khụ, xã hội hiện đại chuyện gì cũng có thể xảy ra mà. GOD đương nhiên không biết trong lòng Trương Dương đang xoay chuyển những suy nghĩ này, suy nghĩ hồi lâu, GOD cân nhắc rồi nói: "Hay là thế này đi, thuê cho tôi vài tầng trong tòa nhà trụ sở tập đoàn của cậu được không?"
"Chuyện này không thành vấn đề, nhưng có vẻ như tòa nhà tập đoàn của công ty chúng ta còn cần ít nhất khoảng hai năm nữa mới hoàn thành." Trương Dương nhún vai nói, tổng diện tích sử dụng của tập đoàn Tinh Không ít nhất phải đạt trên một triệu mét vuông, diện tích khổng lồ như vậy không thể nào chỉ có trụ sở của một công ty, tương lai cả tòa nhà sẽ trở thành một xã hội nhỏ hoàn chỉnh, từ bưu điện, ngân hàng, nhà hàng, v.v., đều phải có đủ.
Mặc dù những doanh nghiệp này có khả năng sẽ do tập đoàn Tinh Không tự vận hành, nhưng việc cho GOD và những người của anh ta thuê một phần diện tích để mở một câu lạc bộ cũng không phải là chuyện gì to tát. Hơn nữa, những người thường xuyên qua lại câu lạc bộ đó đều là giới nhà giàu, cũng là nơi tiêu dùng rất tốt cho các khách hàng của tập đoàn Tinh Không, đôi bên cùng có lợi.
"Cái này cũng không sao, cùng lắm thì lúc đó mở sau cũng được." GOD nhún vai, "Nhưng tôi có thể hỏi một chút không, hệ thống máy chủ của công ty cậu làm ra thế nào vậy? Cậu thiết kế à?" GOD nhìn Trương Dương hỏi. "Coi như là tôi thiết kế đi, tình hình tổng thể của nó cậu cứ đến bộ phận kỹ thuật của công ty mà xem, bắt tôi đứng đây giải thích thì một chốc một lát cũng không nói rõ được."
Trương Dương không biết nên giải thích chuyện này với GOD như thế nào, chi bằng cứ để GOD tự mình đi thăm dò. Mặc dù nói rằng những người có thực lực như GOD nếu kiểm tra toàn bộ hệ thống thì thông tin thu được sẽ nhiều hơn những người khác, nhưng Trương Dương vẫn tin tưởng Tinh Không có thể giấu đi những thứ cần giấu.
Thấy Trương Dương không nói, GOD cũng không miễn cưỡng, hơn nữa điều Trương Dương nói cũng vừa đúng ý GOD. Mấy ngày nay Trương Dương không đi đâu cả, mà là phát đi một thông báo mới trên trang web chính thức của giải đấu Cúp Tinh Không, chủ yếu là thông báo tuyển dụng. Khung vận hành tổng thể cho Cúp Tinh Không đã có, nhưng nhân viên làm việc cụ thể thì còn thiếu rất nhiều.
Phương Thiếu Vân và Bạch Tố cũng đã ổn định, nhưng Phương Thiếu Vân không chọn giúp đỡ Trương Dương, mà chạy sang phía tập đoàn Công nghiệp nặng Tinh Không. Mãi đến lần trò chuyện này với Phương Thiếu Vân, Trương Dương mới biết, hóa ra phòng nghiên cứu nơi cha của Phương Thiếu Vân làm việc cũng là một trong những công ty con mà tập đoàn Tinh Không thu mua. Phương Thiếu Vân không hứng thú với những thứ Trương Dương làm, nhưng lại rất hứng thú với việc nghiên cứu phần cứng. Với trình độ của Phương Thiếu Vân, kỳ thực việc học đại học chỉ là quá trình hoàn thiện chuỗi kiến thức, giờ không thể học tiếp được nữa, đành phải đi làm luôn.
Dù sao với quan hệ giữa Trương Dương và cậu ta, ngay cả khi cậu ta không biết chữ, Trương Dương sắp xếp một công việc cũng không thành vấn đề. Đôi khi, nên tư lợi thì phải tư lợi, người sống một đời, việc gì phải quá công bằng vô tư như thế? Huống chi công ty lại là của mình. Trương Dương vẫn thành lập một công ty con riêng cho Cúp Tinh Không, tên là Công ty TNHH Thể thao Điện tử Cúp Tinh Không, là công ty con thuộc sở hữu toàn phần của tập đoàn Tinh Không, chủ yếu chịu trách nhiệm vận hành Cúp Tinh Không toàn cầu.
Người phụ trách tạm thời được quyết định là Bạch Tố, sau đó điều động từ tập đoàn sang vài quản lý có kinh nghiệm đến giúp đỡ, coi như đã dựng xong khung xương của tập đoàn, còn những cái khác đều trống rỗng. Công việc tuyển dụng của Cúp Tinh Không không giống với các công ty khác, trước tiên, đối tượng tuyển dụng chính là những người chơi game lâu năm, đặc biệt là những người chơi có thể đảm nhiệm vai trò bình luận viên cho các tựa game đơn lẻ. Họ không cần bằng cấp quá cao, chỉ cần có khả năng bình luận tốt trò chơi đó là được.
Một điểm nữa là toàn bộ công việc tuyển dụng được hướng tới các quốc gia trên toàn cầu cùng lúc, bởi vì đến lúc đó giải đấu của mỗi nước chắc chắn cũng cần bình luận viên riêng, chưa kể mỗi nước cũng cần nhân viên làm việc riêng. Trương Dương ném việc tuyển dụng cho Bạch Tố và Trần Hiểu Vi phụ trách, kỳ thực là tận dụng bộ phận nhân sự khổng lồ hiện tại của tập đoàn Tinh Không. Nếu chỉ dựa vào một mình Bạch Tố, e là đến cuối năm nay cũng chưa chắc tuyển xong, chưa nói đến việc triển khai các công việc khác.
"Không được, tôi không làm nữa, cậu muốn làm tôi mệt chết à?" Trên đường cùng GOD đi đón hai anh em nhà Khảo Kim Dương, Trương Dương lại nhận được điện thoại của Bạch Tố.
"Tôi nói này, chẳng phải chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi sao, cậu không thể nửa đường bỏ gánh được. Bây giờ cậu không làm nữa thì ai phụ trách đây?" Trương Dương có chút bất lực.
"Không phải, ý tôi là, chúng ta phải nghĩ cách khác. Việc tôi mệt là thứ yếu, nhưng những việc khác căn bản là không đáng tin. Mấy ngày nay tôi không quản lý việc tuyển dụng nữa, toàn bộ đều do mấy quản lý cấp dưới phụ trách. Cậu có biết mấy ngày nay tôi đã nhận được bao nhiêu cuộc gọi không? Chỉ tính riêng điện thoại từ các quốc gia, đã có hơn sáu mươi quốc gia lớn gọi đến." Bạch Tố cười khổ nói.
"Hả? Nhiều thế sao?" Trương Dương có chút ngạc nhiên. Kiếp trước hình như WCG về sau cũng có sức ảnh hưởng khá lớn, nhưng phải mất vài năm sau mới có hơn sáu mươi quốc gia tham gia WCG. Mặc dù những quốc gia này chiếm gần tám mươi phần trăm diện tích đất đai toàn thế giới và cũng là những nền kinh tế chủ chốt, nhưng hiện tại tập đoàn Tinh Không không có lý do gì để nhận được sự ủng hộ của nhiều quốc gia cùng một lúc như vậy.
"Cậu suy nghĩ vấn đề đơn giản quá rồi. Mấy ngày nay tôi đã yêu cầu bộ phận tài chính tính toán lại thông báo của cậu. Chỉ riêng đầu tư giai đoạn đầu đã cần gần bốn tỷ đô la Mỹ. Mặc dù bốn tỷ đô la này chia cho hơn sáu mươi quốc gia, nhưng không quốc gia nào chê đầu tư vào nước mình ít cả. Hơn nữa, khoản đầu tư này của cậu không hề nhỏ, đặc biệt là nó không giống như các ngành công nghiệp khác cần chi phí cơ sở hạ tầng quá lớn." Bạch Tố đại khái giải thích cho Trương Dương nghe một lượt.
"Hóa ra là vậy, tôi hiểu rồi. Ý của cậu là?" Sau khi Bạch Tố nói như vậy, Trương Dương liền biết mình đã bỏ sót vài điều. Khi làm việc này, Trương Dương luôn so sánh với WCG của kiếp trước, nhưng lại quên mất một điều cốt lõi, đó là WCG thuộc về Samsung, nhưng mức đầu tư của nó quá nhỏ. Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng số tiền thưởng điên rồ dành cho tuyển thủ đã có thể kéo theo một lượng lớn người tham gia.
Bất kỳ ngành công nghiệp nào chỉ cần có người quan tâm, nó sẽ có giá trị. Huống chi, tập đoàn Tinh Không không chỉ đầu tư vào số tiền thưởng đó, mà việc tổ chức giải đấu tại mỗi quốc gia, địa điểm, nhân sự cần thiết, v.v., đều đang cung cấp cơ hội việc làm cho các quốc gia, cũng coi như cung cấp một hình thức đầu tư, hơn nữa còn là miễn phí. Những chuyện như vậy thì chính phủ các nước sao có thể từ chối?
Nghĩ thông suốt điểm này, Trương Dương liền biết ý của Bạch Tố là gì. "Ý của tôi rất đơn giản, đó là liên hệ trực tiếp với các quốc gia tham gia, để họ giúp cung cấp nhân viên, địa điểm, v.v. Chúng ta có thể thanh toán theo giá thị trường. Như vậy, địa điểm của chúng ta có thể nhanh chóng được mở rộng, hơn nữa chúng ta chỉ cần cử nhân viên quản lý đến các nước là được." Bạch Tố nhanh chóng nói.
"Nhưng như vậy có một vấn đề, đó là chất lượng nhân sự chắc chắn khó tránh khỏi có vấn đề." Bạch Tố bổ sung thêm một câu. Vấn đề này Trương Dương căn bản không nghĩ tới, trực tiếp nói: "Cứ làm theo ý cậu đi. Còn về vấn đề cuối cùng này, bây giờ đừng nói là Cúp Tinh Không của cậu, ngay cả toàn bộ tập đoàn Tinh Không hiện tại cũng đang tồn tại tình trạng này. Đây là cái giá của việc mở rộng quá nhanh, nhưng bây giờ chúng ta không có thời gian để xử lý những tình huống đó. Đợi sau khi trụ sở công ty chúng ta xây xong, chúng ta sẽ bắt đầu tập trung chấn chỉnh vấn đề này."
Vấn đề mà Bạch Tố nhắc đến không chỉ tồn tại ở Cúp Tinh Không, mà toàn bộ nội bộ tập đoàn Tinh Không đều gặp phải. Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, sự phát triển tốc độ cao của tập đoàn chính là mang lại hậu quả này. May mắn là hiện tại bộ phận kỹ thuật của tập đoàn Tinh Không vì có Triệu Phi và những người khác phụ trách nên tạm thời không xuất hiện vấn đề lớn, hơn nữa những thứ bộ phận kỹ thuật nghiên cứu thực ra cũng không có gì quan trọng.
Ngoài ra còn có viện nghiên cứu phía La Cái, đó là trọng điểm của trọng điểm. Trương Dương đã giao La Cái cho phía La Thiên Thư. Trong số các công ty con mà tập đoàn Tinh Không thu mua từ tập đoàn Công nghiệp Phương Bắc có rất nhiều viện nghiên cứu cơ mật, chỉ cần cải tạo một chút là có thể dùng để nghiên cứu, hơn nữa tính bảo mật cũng rất cao. Ngay cả khi có vấn đề gì thì Trương Dương cũng không còn cách nào, chủ yếu là thời gian của La Cái quá ngắn. Mấy ngày trước La Thiên Thư còn gọi điện cho Trương Dương, cơ thể La Cái đã xuất hiện phản ứng không thích hợp rõ rệt, đã có bác sĩ của tập đoàn túc trực bất cứ lúc nào.
"Được, không vấn đề gì, vậy tôi cứ làm như thế. Ngoài ra, trong nước cũng đã liên hệ với tôi, về lý thuyết thì đồng ý với việc của chúng ta, nói là những vấn đề khác còn cần nghiên cứu thêm." Bạch Tố lại nói riêng về chuyện trong nước. Tình hình nước ngoài tốt hơn nhiều so với trong nước, chủ yếu vẫn là tình hình trong nước phức tạp. Vấn đề nhận thức này, đặc biệt là thế hệ cha mẹ của Trương Dương, nghe đến game cũng như nghe đến hồng thủy mãnh thú, việc giải quyết trong nước chậm chạp cũng là chuyện nằm trong dự đoán.
Thời gian này trên diễn đàn Cúp Tinh Không xuất hiện không ít tranh luận về khía cạnh này, trong đó không thiếu những người có lời lẽ gay gắt, nhưng những bài viết này Trương Dương đều không cho xóa. Cửa ải này là bắt buộc phải vượt qua. Ngược lại, thế hệ trẻ sau này nhìn chung đều có thể chấp nhận, hơn nữa rất nhiều người đều ôm thái độ hoan nghênh, ủng hộ tập đoàn Tinh Không thực hiện việc này.
Còn một bên khác chính là phụ huynh của thế hệ này, tuy nhiên phong hướng chính vẫn là quốc gia. Nếu phía trên có thể dứt khoát đồng ý thành lập đội tuyển quốc gia, và coi thể thao điện tử này là một hạng mục thể thao, thì loại phong hướng này sẽ dần dần thay đổi. Sau khi cúp điện thoại của Bạch Tố, Trương Dương kể lại tình hình cụ thể cho GOD nghe.
Tên GOD này cực kỳ hứng thú với việc thành lập liên minh game, nên hiện tại hắn cũng coi như là một trong những người phụ trách chính của Cúp Tinh Không, tuy nhiên hắn phụ trách về khía cạnh kỹ thuật. "Đây chỉ có thể là kế sách tạm thời, nhưng việc quản lý tôi không hiểu, mấu chốt nhất vẫn là chuyện kỹ thuật. Đúng rồi, phía Pháp đã gọi điện cho cậu chưa?" GOD hỏi.
"Chưa." Trương Dương bất lực trả lời. Sau khi GOD nghe nói Trương Dương chuẩn bị mua lại Blizzard, cả người như rơi vào trạng thái điên cuồng, mỗi ngày đều phải hỏi Trương Dương mấy lần xem phía Pháp đã gọi điện cho cậu chưa. Trương Dương không ngờ, tên GOD này lại là một game thủ.
"Mẹ nó, đám ngu ngốc Vivendi này, chẳng lẽ họ không biết tập đoàn chúng ta có tiền à? Mẹ nó, bán nhanh lên chứ. Nếu hôm nay nó không gọi cho cậu, tôi nguyền rủa nó sinh con không..." GOD bực bội kêu lên. Lời của GOD vừa dứt, điện thoại của Trương Dương liền vang lên.
Cầm điện thoại lên nhìn một cái, Trương Dương liền dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn GOD: "Được, cậu giỏi, là điện thoại của Fortu." GOD sững người một chút, lập tức căng thẳng nói: "Thật à? Mẹ nó, thế cậu còn lái xe cái nỗi gì, tấp vào lề nhanh lên, tôi lái."
Trương Dương có chút cạn lời, vừa tiện tay nghe điện thoại, vừa tấp xe vào lề đường. Xuống ghế lái, bên kia điện thoại cũng truyền đến giọng của Fortu: "Chào ông Trương, tôi là Fortu. Về đề nghị của ông Trương, tập đoàn Vivendi đã triệu tập hội đồng quản trị. Trong hội đồng quản trị, về lý thuyết là tán thành đề nghị muốn mua Blizzard của ông Trương, tuy nhiên chúng tôi chỉ có một điều kiện."
"Ông cứ nói." Trương Dương ra hiệu cho GOD, sau đó hai người đổi chỗ, Trương Dương lên ghế phụ. Trương Dương không ngờ Vivendi lại đồng ý sảng khoái như vậy. Trương Dương đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu tập đoàn Vivendi không đồng ý, Trương Dương sẽ chuẩn bị thu mua vài công ty con quan trọng nhất dưới quyền Vivendi trên thị trường chứng khoán để uy hiếp hoán đổi cổ phiếu. Dù sao tập đoàn Tinh Không hiện tại có đủ vốn, và nói thật, Blizzard ở dưới danh nghĩa Vivendi, thực sự không có sự phát triển tốt, nhưng ở tập đoàn Tinh Không thì lại khác.
Một số công nghệ nếu kết hợp với công nghệ game thì không chỉ đơn giản là một cộng một bằng hai. Tuy nhiên đối với hội đồng quản trị Vivendi, Blizzard chẳng qua chỉ là một công ty con kiếm ra tiền dưới quyền họ, họ cũng chẳng có tình cảm đặc biệt gì với Blizzard, tất nhiên không giống như Trương Dương và GOD những người này có một thứ tình cảm đặc biệt trong lòng với Blizzard.
Đối với họ, chỉ cần có lợi ích lớn hơn, việc từ bỏ Blizzard không phải là chuyện gì không thể tưởng tượng nổi. "Là thế này, chúng tôi không có yêu cầu gì khác, chỉ có một điểm, đó là vào thời điểm cần thiết, hy vọng cô Lý Khả Tình của tập đoàn Tinh Không có thể công khai tổ chức họp báo tuyên bố rót vốn vào tập đoàn Vivendi. Chúng tôi hy vọng số tiền rót vốn ít nhất là năm mươi tỷ đô la Mỹ, còn về điều kiện thì chúng tôi hy vọng cô Lý Khả Tình không công bố ra bên ngoài, chỉ cần nói là không phải góp vốn là được." Fortu trực tiếp nói ra điều kiện.
"Khoan đã, tôi không hiểu thế nào gọi là thời điểm cần thiết, công khai tuyên bố? Tôi nghe ý ông Fortu, hình như chuyện này chỉ là tuyên bố ra bên ngoài, chứ không phải thực sự hy vọng tập đoàn Tinh Không rót vốn?" Trương Dương cau mày hỏi. Chuyện này nhất định phải làm rõ, giá trị thị trường của tập đoàn Vivendi hiện tại chỉ khoảng vài chục tỷ đô la, năm mươi tỷ đô la gần như là một nửa cổ phần của tập đoàn Vivendi rồi.
"Đúng! Chỉ là tuyên bố ra bên ngoài, đây là thỏa thuận bí mật của chúng ta, giữa chúng ta sẽ không có bất kỳ giao dịch thực tế nào. Nếu đồng ý, tập đoàn Vivendi đồng ý bán Blizzard cho tập đoàn Tinh Không với giá hai tỷ đô la." Fortu rất nhanh cũng nói ra điều kiện.
Hai tỷ đô la không tính là quá cao, cao hơn giá trị thị trường của Blizzard khoảng hai trăm triệu đô la, cái giá này Trương Dương có thể chấp nhận được.
"Chuyện này là đương nhiên, hợp tác càng nhanh càng tốt." Fortu rất sảng khoái đáp ứng.