Trương Dương có chút không hiểu đầu đuôi, không biết tại sao mình mới rời đi vài ngày mà đã xảy ra chuyện này. Cậu nhìn sang Triệu Phi và những người khác, rõ ràng họ cũng không biết tình hình cụ thể ra sao, nên Trương Dương dứt khoát không hỏi nữa, dù sao thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Những người này gọi là thủ trưởng thì hiển nhiên chỉ có thể là những vị lãnh đạo cấp cao kia, còn những người khác, Trương Dương không cho rằng cấp trên sẽ tùy tiện phái ai đó đến.
Thế nhưng, chuyện gì đáng để mấy người họ cùng lúc tìm đến tận đây? Trương Dương cảm thấy khó hiểu. Sau khi ra khỏi sân bay, cậu mới phát hiện phía trước lại có xe cảnh sát mở đường. Được thôi, không ngờ mình cũng có ngày được hưởng đãi ngộ như vậy. Tuy nhiên, với tình trạng giao thông ở thành phố H, dù có xe cảnh sát mở đường thì e rằng cũng chẳng nhanh hơn được bao nhiêu.
Mất khoảng một tiếng đồng hồ, đoàn xe mới tiến vào bãi đỗ của tập đoàn Tinh Không. Sau khi xuống xe, Trương Dương đi thẳng vào thang máy, lên thẳng tầng làm việc của các lãnh đạo chủ chốt trong tập đoàn. Vừa bước ra khỏi thang máy, Trương Dương đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình. Toàn bộ tầng lớp cao cấp của công ty vậy mà không thiếu một ai, đều đang tập trung ở đây.
"Mọi người đang làm gì vậy?" Trương Dương kinh ngạc hỏi. "Không làm gì cả, tất nhiên là vì cậu rồi." Lý Vũ Huyên liếc nhìn Trương Dương với vẻ mặt kỳ quặc rồi lên tiếng. Trương Dương gãi đầu, hướng ánh mắt về phía Lý Khả Tình. Lý Khả Tình mỉm cười bước tới, chỉnh lại quần áo cho Trương Dương rồi khẽ nói: "Đi thôi, chúng ta vào trong."
Nói xong, cô khoác tay Trương Dương đi về phía phòng họp lớn của tầng này. Trương Dương không nói nên lời, chỉ đành đi theo Lý Khả Tình vào trong. Vừa bước vào phòng họp lớn, Trương Dương lại một lần nữa giật mình: "Mẹ kiếp... chuyện gì thế này?" Trong phòng họp lúc này không có nhiều người, tổng cộng chỉ có bảy người, nhưng trên vai sáu người trong số đó đều đeo quân hàm ba ngôi sao vàng ròng!
Sáu vị thượng tướng! Còn có một người trung niên, nếu Trương Dương không nhìn nhầm, thì đó hình như chính là vị thủ trưởng số một nhiệm kỳ tới! Phản ứng của Trương Dương khiến các vị tướng trong phòng nhìn nhau cười, sau đó vài vị nhịn cười không nổi, Thượng tướng Lục Viễn Hưng là người đầu tiên cười nói: "Thấy chưa, tôi đã bảo chúng ta đến đây chắc chắn sẽ làm cậu ta hoảng sợ mà..."
Trương Dương nắm tay Lý Khả Tình bước vào phòng họp, các lãnh đạo cấp cao khác của tập đoàn Tinh Không cũng lần lượt đi theo vào. Trương Dương kéo Lý Khả Tình ngồi xuống một chiếc ghế, vẻ mặt đầy cảnh giác nói: "Này, mọi người đến đây có chuyện gì vậy? Không phải định tính kế gì tôi đấy chứ? Tôi nói trước, chuyện gì tôi không biết mà các người tự ý quyết định thì tôi không nhận đâu nhé!"
Lời nói của Trương Dương khiến mấy vị thượng tướng lộ vẻ kinh ngạc, cuối cùng vị thủ trưởng số một nhiệm kỳ tới cười khổ nói: "Xem ra lão thủ trưởng hiểu cậu thật, bảo rằng cậu chưa chắc đã thèm khát chuyện chúng tôi đến đây."
"Nhưng cậu nói đúng, chúng tôi đến đây lần này quả thực có việc, nói chính xác hơn là đến để trao quân hàm." Vị thủ trưởng tương lai thẳng thắn nói rõ mục đích.
"Phụt..." Trương Dương bị nước bọt của chính mình làm cho sặc. "Trao quân hàm? Cho tôi? Khoan đã, nói trước nhé, chuyện trao quân hàm gì đó đừng hòng đánh chủ ý lên người tôi. Cái thẻ quân nhân kia chẳng liên quan gì đến tôi cả, tên cũng không phải tên tôi, ừm, dù ảnh đúng là của tôi." Trương Dương nghẹn lời, liên tưởng đến những lời trước đó của Triệu Phi, cậu trực tiếp nói toạc ra.
Đùa gì thế, nếu là trước kia, Trương Dương có lẽ sẽ cười hớn hở, nhưng giờ thì thôi đi. Chơi với mấy con cáo già này, không khéo bị bán lúc nào không hay mà vẫn còn giúp người ta đếm tiền, thế thì thảm lắm.
"Cậu nghĩ chuyện này dễ dàng thế sao? Muốn vào thì vào, muốn rút thì rút, cậu tưởng quân đội là nhà cậu mở à? Tôi thừa nhận cái tên đó không phải của cậu, nhưng hồ sơ là của cậu. Nếu cậu không thừa nhận thân phận này, thì kẻ nào cho phép cậu cầm cái thẻ quân nhân đó, trách nhiệm chính là của kẻ đó." Thượng tướng Lục Viễn Hưng lập tức nghiêm mặt nói.
Trương Dương há miệng, hồi lâu sau mới bất lực lên tiếng: "Ông ác thật!" "Thằng nhóc này, chuyện này 14 tỷ dân cả nước ít nhất có hơn 13 tỷ người mong chờ, vậy mà cậu lại đùn đẩy, cậu nói xem cậu muốn thế nào!" Thượng tướng Lục Viễn Hưng cười mắng một câu rồi hỏi ngược lại.
"Ừm... được rồi, tôi có thể hỏi khẽ một câu không? Các người định trao cho tôi quân hàm gì? Để tôi còn cân nhắc." Thấy phản kháng vô hiệu, Trương Dương đành chấp nhận. Ai bảo lúc trước cậu dở hơi để Triệu Phi làm cho cái thẻ quân nhân đó, không thể để cấp trên tìm Triệu Phi và những người khác gây rắc rối được, lúc đó Triệu Phi cũng là vì muốn giúp cậu, chuyện mình gây ra thì mình phải tự giải quyết.
"Chuyện này cậu tự xem đi." Thượng tướng Lục Viễn Hưng cười quái dị, rồi lớn tiếng gọi ra ngoài cửa: "Vào đi!" Theo tiếng gọi của ông, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tiếp đó ba vị thiếu tá bưng ba chiếc khay đi vào. Trương Dương tò mò đứng dậy, khi nhìn thấy các loại quân hàm đặt trên khay của vị thiếu tá đi đầu, cậu kinh ngạc đến mức cắn phải lưỡi mình.
"Kh... không phải chứ? Mọi người chắc là không nhầm đấy chứ?" Trương Dương lắp bắp hỏi. Đám người trên kia nghĩ gì vậy? Thứ này thật sự không nhầm chứ? Mẹ kiếp! Trương Dương theo bản năng quay đầu lại nói với Lý Khả Tình bên cạnh: "Khả Tình, em véo anh một cái đi."
Dưới ánh mắt dở khóc dở cười của mọi người trong phòng, Lý Khả Tình hơi đỏ mặt, cẩn thận véo nhẹ vào cánh tay Trương Dương. Cảm thấy hơi đau, Trương Dương ngẩn ngơ nói: "Có đau, không phải mơ. Không... tôi nói này, mọi người chắc là lúc họp quyết định chuyện này không bị cảm cúm đấy chứ?"
Nhìn dáng vẻ thận trọng của Trương Dương, Lục Viễn Hưng suýt chút nữa thì tức giận xông lên gõ đầu cậu một cái. Thằng nhóc này, đúng là được voi đòi tiên mà.
"Cái đó... tôi có thể không nhận không?" Thấy mấy vị thượng tướng đều nhìn mình với ánh mắt kỳ quái, Trương Dương ôm trán hỏi ngược lại.
"Cậu nghĩ sao?" Vị thượng tướng nọ nhìn Trương Dương với nụ cười nửa miệng.
"Được rồi, được rồi, tôi nhận là được chứ gì. Có gì đâu, các người dám cho tôi thân phận này, tôi liền dám nhận." Trương Dương dứt khoát buông xuôi, mẹ kiếp, người ta còn dám thăng chức cho mình, tại sao mình không dám nhận? Đám cao tầng tập đoàn Tinh Không lúc này rõ ràng cũng vừa mới phản ứng lại.
"Vậy nghi thức trao quân hàm lát nữa bắt đầu, cậu vẫn nên thay quần áo đi..." Thượng tướng Lục Viễn Hưng cười nói. Trương Dương nhún vai, gật đầu, rồi dứt khoát nắm tay Lý Khả Tình đi ra ngoài. Ba vị thiếu tá bưng quân phục và quân hàm lập tức đi theo.
Ra ngoài, Trương Dương nhìn thấy Triệu Phi và Lý Anh Kiệt đang canh gác ở cửa phòng Lý Khả Tình. Khi ánh mắt họ nhìn qua Trương Dương và Lý Khả Tình để thấy ba người lính đi phía sau cùng những thứ họ đang bưng trên tay, đồng tử của Triệu Phi và Lý Anh Kiệt lập tức co rút lại. Triệu Phi nhìn Trương Dương với vẻ mặt kỳ quặc, rồi làm vài thủ hiệu ý hỏi: Cái đằng sau đó là cho cậu à?
Trương Dương bất lực gật đầu, rồi nhún vai, ra hiệu lại: "Tôi không muốn, nhưng họ ép đưa cho tôi."
Triệu Phi lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt. Sau khi đứng vững, cậu trợn mắt rồi xoay người đi hướng khác, lười quan tâm đến Trương Dương nữa. Lý Anh Kiệt thì mỉm cười giơ ngón tay cái với Trương Dương. Vào văn phòng Lý Khả Tình, Trương Dương nói: "Các anh đặt quần áo xuống đi, à đúng rồi, quân hàm đó là lát nữa mới đeo đúng không?"
"Báo cáo! Thủ trưởng, cấp trên nói nghi thức trao quân hàm lần này mọi thứ đều giản lược, quân phục đã đeo sẵn quân hàm, đây là bộ dự phòng cho ngài."
Ba vị thiếu tá đặt khay quần áo lên bàn trà, một người trong đó chào theo nghi thức quân đội rồi đáp nhanh. "Ừm, tôi biết rồi, các anh ra ngoài trước đi..."
"Rõ!" Cả ba người đứng nghiêm, xoay người rồi đi ra ngoài. Sau khi họ đóng cửa rời đi, Trương Dương mới ôm trán hỏi: "Khả Tình, em nói xem họ đang tính toán gì? Sao tự nhiên lại giở trò này? Hơn nữa vừa lên đã là..." Trương Dương nhìn chiếc khay đặt trên bàn trà.
Lý Khả Tình khẽ lắc đầu, rồi cắn đôi môi mọng nước, vẻ mặt dịu dàng ôm lấy cổ Trương Dương, hôn lên môi cậu một cái rồi nói: "Em không biết, anh còn không hiểu thì em lại càng không. Nhưng em nghĩ chẳng qua là muốn anh có chút trách nhiệm thôi, hoặc là muốn cho anh một thân phận để dễ bề kiểm soát. Nếu anh thật sự không muốn thì từ chối đi, bộ quân phục này không dễ mặc đâu..."
Trương Dương kinh ngạc nhìn Lý Khả Tình, đưa tay sờ nhẹ lên vòng ba căng tròn của cô rồi cười hì hì: "Không nhìn ra nha, Khả Tình của anh cũng nhìn thấu được những chuyện này rồi. Ừm, không tệ. Nhưng mà, thân phận này không dễ từ chối đâu, nếu từ chối, sau này chúng ta có thể sẽ chịu sự kiềm chế rất lớn. Hiện tại những thứ tập đoàn Tinh Không nắm giữ quá quan trọng, cấp trên không dám đánh cược."
Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Khả Tình đỏ lên, cô đưa tay nắm lấy bàn tay đang quấy phá của Trương Dương, rồi hờn dỗi nói: "Anh có từng nghĩ đến chuyện đổi quốc tịch hay gì đó chưa? Nếu chưa từng nghĩ đến thì nhận đi thôi. Dù sao anh nghĩ xem đãi ngộ anh nhận được bây giờ, có thêm thân phận này thì có gì khác biệt không? Em thấy chẳng có gì khác biệt cả, hơn nữa họ cũng không thể bắt anh chịu trách nhiệm cụ thể chuyện gì. Nói cách khác, thân phận này nếu chúng ta không có ý đồ đặc biệt gì, thì đối với anh chỉ có lợi chứ không có hại."
"Cũng phải, được rồi, anh đồng ý. Nào, người đẹp phục vụ đại gia thay đồ đi..." Trương Dương giơ một ngón tay nâng cằm Lý Khả Tình lên, cười đầy vẻ trêu chọc.
"Đại gia, ngài đứng cho vững đấy." Lý Khả Tình cười khúc khích, rồi đi đến bên cửa sổ kéo rèm xuống, bước tới ghế sofa bưng bộ quân phục lại. Trương Dương cởi bỏ âu phục và áo sơ mi trên người, khoác bộ quân phục lên mình. Khi mặc xong, Trương Dương thầm chửi một câu: Đám cáo già. Rõ ràng bộ quân phục này đã được đo ni đóng giày từ trước, cực kỳ vừa vặn, hiển nhiên là đã tính kế cậu từ lâu.
Cài xong chiếc cúc cổ cuối cùng, Lý Khả Tình giúp Trương Dương chỉnh lại áo rồi lùi lại vài bước. "Thế nào? Đẹp không?" Khoác lên mình bộ quân phục này, Trương Dương vô thức đứng thẳng lưng, hóp bụng. Ánh mắt Lý Khả Tình có chút mơ màng, Trương Dương trong bộ quân phục toát lên vẻ khác hẳn với sự tùy ý, phóng khoáng thường ngày, có một nét cương nghị đầy chấn động!
Đặc biệt là khi Trương Dương từng trải qua sự huấn luyện của Lý Anh Kiệt, tư thế đứng, dáng đi của quân nhân không hề thua kém quân nhân chuyên nghiệp. Lúc này, Trương Dương trông như một quân nhân thực thụ, khí thế bừng bừng của người lính được thể hiện rõ nét trên người cậu. "Đẹp." Ngẩn người một lúc, Lý Khả Tình đỏ mặt hoàn hồn, gật đầu khẳng định: "Đẹp."
"Ừm, chất liệu này đúng là không tệ, không biết bộ đồ này có được giữ lại không, thân phận thì tôi không cần đâu." Trương Dương cúi đầu sờ sờ bộ đồ trên người, rồi vuốt cằm trầm ngâm. Lý Khả Tình dở khóc dở cười, bất lực nói: "Chúng ta đi thôi, mấy vị tướng quân còn đang đợi anh đấy, dù sao người ta cũng là thượng tướng, không thể để họ đợi quá lâu được."
"Ừm. Người đâu!" Trương Dương gật đầu, rồi gọi ra ngoài cửa. Ba vị thiếu tá rõ ràng đang đợi bên ngoài, khi họ đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Trương Dương đứng đó, rõ ràng cả ba cũng bị vẻ ngoài này của cậu làm cho chấn động, đến động tác chào cũng chậm nửa nhịp: "Mang đồ theo, chúng ta đi thôi." Trương Dương phất tay rồi bước ra ngoài.
Ba vị thiếu tá lập tức bưng hai chiếc khay không cùng một khay quân hàm, theo sau Trương Dương và Lý Khả Tình đi ra. Khi Trương Dương bước ra khỏi văn phòng, những cảnh vệ đứng ngoài phòng họp, cùng Triệu Phi và những người khác đang đứng gác đều vô thức khép chặt hai chân, tạo thành một tiếng "bộp" vang dội, đồng loạt chào Trương Dương theo nghi thức quân đội.
Trương Dương chào đáp lễ, rồi trong lòng cảm thấy bồi hồi. Hèn gì đàn ông ai cũng thích chiến trường, hóa ra là vì cảm giác này đây. Dù chính mình chưa từng ra trận, nhưng phải nói rằng, cảm giác này... thật... tuyệt! Chào xong, Trương Dương không trò chuyện với Triệu Phi mà sải bước đi thẳng về phía phòng họp.
Nhìn bóng lưng Trương Dương và Lý Khả Tình khuất sau cửa phòng họp, Triệu Phi mới không nhịn được huých tay Lý Anh Kiệt hỏi: "Này, tôi nhìn không nhầm chứ? Thằng nhóc này cũng có uy nghiêm phết đấy chứ?" Lý Anh Kiệt gật đầu: "Chắc là không nhầm đâu, vả lại, cậu ấy có khí chất này cũng chẳng có gì lạ, ở vị trí chủ tịch tập đoàn Tinh Không, cùng với những người cậu ấy tiếp xúc hàng ngày, rèn luyện ra khí chất này cũng không có gì đáng ngạc nhiên."
"Đúng vậy, nghĩ lại đôi khi tôi còn thấy không thể tin nổi, hơn một năm trước khi chúng ta quen cậu ấy, cậu ấy vẫn chỉ là một tân sinh viên mới vào đại học, lại còn là một gã lính mới chịu sự huấn luyện của chúng ta, bây giờ thì..." Triệu Phi có chút ngẩn ngơ, không nói tiếp nữa.