Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, buổi phỏng vấn của Trương Dương coi như kết thúc. Điều khiến cậu hơi cạn lời là mấy ông lão trực tiếp giữ lại tác phẩm của cậu, còn tuyên bố thẳng thừng rằng quán quân cuộc thi máy tính lần này chính là cậu, trừ khi có người nào đó giải được vấn đề giống như cậu đã làm. Nhưng liệu chuyện đó có khả thi không? Lúc Trương Dương bước ra, nhìn thấy đám đông thí sinh đang hồi hộp chờ đợi bên ngoài, cậu không khỏi thở dài. Nếu những người này biết quán quân đã được "định trước", e là họ sẽ xông lên bóp chết cậu mất.
Tuy nhiên, Trương Dương cũng chẳng thấy ngại ngùng gì. Cậu dựa vào thực lực, dù có chấm điểm theo quy trình bình thường thì ngôi vị quán quân cũng nằm trong túi cậu rồi. Rời khỏi trường, Trương Dương lấy điện thoại gọi ngay cho Đàm Ngữ Điệp. Cậu không quên rằng ngôi vị quán quân này còn liên quan đến vận mệnh của cô, báo tin này sớm một chút cũng coi như để cô vui mừng trước.
“Alo, Trương Dương à, cậu bắt đầu thi rồi sao?” Đàm Ngữ Điệp cười hỏi, dường như chuyện cậu nói với cô vào buổi sáng không hề gây áp lực gì cho cô cả.
“Tớ thi xong rồi.” Trương Dương bất đắc dĩ nói.
“Thi xong rồi? Không thể nào? Mới có hơn nửa tiếng, chẳng lẽ cậu là người đầu tiên à?” Giọng điệu của Đàm Ngữ Điệp đầy vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy, tớ là người đầu tiên. Hơn nữa tớ nói cho cậu biết, quán quân cuộc thi máy tính lần này là tớ.” Trương Dương nói thẳng đáp án ra. Cậu biết Đàm Ngữ Điệp đã chờ đợi ngày này từ rất lâu. Cậu có thể hiểu tâm trạng của cô, dù là ai đi chăng nữa, khi biết mình phải gả cho một người không thích, thậm chí là ghét bỏ mà không thể phản kháng, thì khi được giải thoát, chắc chắn sẽ vô cùng xúc động.
Khi lời Trương Dương vừa dứt, Đàm Ngữ Điệp không hề quá kích động, chỉ cười nói: “Thôi đi, tuy tớ rất quan tâm chuyện này nhưng cậu cũng không cần phải trêu tớ bây giờ chứ? Cẩn thận tớ đánh cậu đấy, tớ là đai đen Karate đấy nhé.”
“Cái này... cậu đang ở đâu?” Trương Dương nhìn dòng sinh viên đi lại xung quanh. Chuyện này nói qua điện thoại thực sự không tiện, ngộ nhỡ người khác nghe thấy chuyện quán quân đã được định sẵn từ bây giờ thì sẽ gây ra rắc rối không đáng có.
“Tớ đang ở ký túc xá. Cuộc thi của tớ cũng diễn ra hôm nay nhưng được xếp vào buổi chiều, tớ đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng. À, quên chưa nói với cậu, sáng nay Trần Hiểu Vi đã đi thương thảo với công ty Cửu Thành, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu.” Đàm Ngữ Điệp cười nói với Trương Dương.
“Vậy sao? Ha ha, thế thì tốt quá. Hay là thế này, cậu qua ký túc xá của tớ một chuyến đi, tớ có chuyện muốn nói.” Suy nghĩ một chút, Trương Dương quyết định gọi Đàm Ngữ Điệp đến ký túc xá. Để cô biết sớm mà vui mừng cũng coi như đền đáp việc cô đã giúp đỡ cậu rất nhiều.
“Được thôi, cậu đợi chút, tớ qua liền.” Đàm Ngữ Điệp nói rồi cúp máy. Nhìn điện thoại, Trương Dương cảm thấy hơi cạn lời. Nghĩ lại thì mình đâu có giống người tốt gì đâu? Có vẻ như mấy cô nàng liên quan đến cậu đều rất yên tâm về cậu. Lấy Đàm Ngữ Điệp làm ví dụ, trước đây đừng nói là vào ký túc xá nam một mình, ngay cả việc nói chuyện riêng với một nam sinh cũng hầu như chưa từng có, nhưng từ khi gặp Trương Dương, những quy luật đó sớm đã bị phá vỡ.
Cậu gãi đầu, cảm thấy khá tò mò. Chẳng lẽ trên mặt mình có khắc hai chữ "người tốt" hay sao? Nếu không thì tại sao mấy cô nàng này lại tin tưởng mình đến thế? Có nên bộc phát "thú tính" một chút không nhỉ? Vừa miên man suy nghĩ, Trương Dương vừa đi về phía ký túc xá. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bảo cậu làm thế thật thì cậu cũng chịu. Trong mắt Trương Dương, sống hai kiếp rồi mà ngay cả cô bé Khả Tình đáng yêu còn chưa tán đổ, mấy người khác cậu thực sự chưa có hứng thú gì.
Tuy nhiên, điều mà Trương Dương không biết chính là vì cậu chỉ coi những cô nàng này như bạn bè bình thường, trong mắt cậu không có những ý nghĩ tạp nham, nên họ mới tin tưởng cậu như vậy. Thực ra con người rất nhạy cảm, không chỉ phụ nữ mà đàn ông cũng thế, mỗi người trong lòng đang nghĩ gì đều sẽ vô thức bộc lộ qua ánh mắt.
Phương Thiếu Vân vẫn đang đi học, trong ký túc xá không có ai. Đợi một lúc, Đàm Ngữ Điệp đẩy cửa bước vào, đến gõ cửa cũng miễn luôn. Vào phòng Trương Dương, thấy cậu đang chơi Super Mario, Đàm Ngữ Điệp cạn lời: “Này, ông chủ lớn của tôi ơi, cậu đùa à? Chúng tôi ở bên ngoài bận tối mắt tối mũi vì công ty của cậu, còn cậu thì ngồi ký túc xá chơi game? Lại còn là Super Mario, cậu có chút chí tiến thủ nào không đấy?”
“Cậu giỏi thì cậu làm đi.” Trương Dương đang chơi bản Super Mario biến thái. Cậu đã thành thói quen, cứ có thời gian rảnh là lại chơi. Dù Rome không thể xây xong trong một ngày, nhưng nó được xây từ từng viên gạch một. Trương Dương không tin là mình không thể phá giải trò này trong thời gian ngắn, cậu không tin là một hai năm mình không phá đảo được.
“Làm thì làm, tớ cũng đâu phải chưa từng chơi.” Đàm Ngữ Điệp lập tức ngồi xuống bắt đầu chơi. Mới đi được hai bước, Đàm Ngữ Điệp đã không nhịn được kêu lên: “Không phải chứ? Sao chỗ này lại chết? Cái này là bản sửa đổi à?”
“Coi như cậu tinh mắt. Đây là bản Super Mario biến thái, đã bị sửa đổi, tớ còn chưa qua nổi ải ba đây này.” Trương Dương nhún vai.
“Xì, đó là do cậu ngốc thôi, xem tớ đây này.” Nói xong Đàm Ngữ Điệp quay người tiếp tục chơi. Thực ra dùng bàn phím chơi trò này rất thử thách thao tác, nhất là phiên bản này, có những chỗ chỉ cần thao tác hơi thiếu tinh tế một chút là "đăng xuất" ngay. Còn Trương Dương, bảo cậu viết code thì rất kiên nhẫn, nhưng chơi trò này, nếu chết đi sống lại ở một chỗ nhiều lần, cậu sẽ cảm thấy trong lòng như có mèo cào, ngồi không yên chứ đừng nói là chơi tiếp, cậu căn bản không có kiên nhẫn với nó.
Nhưng ngay sau đó, Đàm Ngữ Điệp đã cho Trương Dương thấy rằng chơi game cũng có thiên tài. Ít nhất là trò Super Mario mà Trương Dương thấy khó, qua tay Đàm Ngữ Điệp lại trở nên đơn giản hơn nhiều. Tuy cô vẫn chết, nhưng ở chỗ nào đã chết một lần thì lần thứ hai tuyệt đối không xảy ra vấn đề gì, đi qua một cách suôn sẻ. Dù sao trò này cũng vô hạn mạng, nếu cứ đà này, e là chẳng mấy chốc Đàm Ngữ Điệp sẽ vượt qua hết các ải.
“À đúng rồi, cậu gọi tớ đến không phải bảo có chuyện sao? Chuyện gì thế?” Đàm Ngữ Điệp vừa nhìn màn hình chơi game vừa tiện miệng hỏi.
“À, chuyện đó ấy à, tớ chẳng nói rồi sao, cuộc thi máy tính lần này tớ chắc chắn là quán quân.” Trương Dương nhanh nhảu đáp. “Thôi đi ông ơi, cậu tưởng cậu là giám khảo à? Với lại, không được lấy tớ ra làm trò đùa nữa, cậu biết tớ rất nhạy cảm với chuyện này mà.” Những ngón tay thon dài của Đàm Ngữ Điệp nhảy múa trên bàn phím, vừa chơi game vừa nói.
Cái bản biến thái này, lúc chơi Trương Dương không dám phân tâm chút nào, chỉ cần lơ là là chết ngay. Vậy mà Đàm Ngữ Điệp lại vừa nói chuyện với cậu vừa chơi mà chẳng hề hấn gì.
“Tớ không lừa cậu, là thật đấy. Vừa rồi giáo sư Thường Lạc Sơn trực tiếp nói với tớ, hơn nữa Triệu Hoành và mấy viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc cũng ở đó.” Trương Dương nói nhanh. Mẹ kiếp, chẳng lẽ mình không đáng tin đến thế sao?
Theo lời Trương Dương vừa dứt, cơ thể Đàm Ngữ Điệp bỗng cứng đờ tại chỗ, nhân vật Mario trên màn hình nhanh chóng chết ngỏm. Thế nhưng Đàm Ngữ Điệp vẫn không hề hay biết. “Này, cậu không sao chứ?” Trương Dương giật mình, không phải chứ, tuy nói là kích động nhưng cũng không cần đến mức này chứ? Trương Dương không nhịn được đưa tay vỗ vỗ vai cô.
Cơ thể Đàm Ngữ Điệp bắt đầu run rẩy dữ dội. Một lát sau, cô mới đứng phắt dậy khỏi máy tính, quay người nắm lấy cánh tay Trương Dương. Biểu cảm trên mặt không biết là kích động, hưng phấn hay là ngạc nhiên: “Cậu... cậu nói thật chứ?” Tốc độ nói của Đàm Ngữ Điệp rất chậm, ngay cả môi cô cũng run rẩy. Có thể tưởng tượng áp lực gia đình đã ảnh hưởng đến cô lớn đến mức nào.
Trương Dương cảm thán một tiếng. Xem ra sinh ra trong gia đình như vậy cũng chưa chắc đã là chuyện tốt. Ít nhất nếu đến quyền tự do này cũng không có, thì dù có tiền, có quyền đến đâu thì làm được gì? Có lẽ đây chính là lý do tại sao nhiều người không hiểu được, người bình thường hâm mộ người giàu, còn người giàu lại hâm mộ người bình thường.
Dù có chút cảm khái, nhưng Trương Dương vẫn gật đầu. Hai người giờ cũng coi như bạn tốt, Đàm Ngữ Điệp được giải thoát, Trương Dương đương nhiên cũng vui cho cô. Tuy chỉ là tạm thời, nhưng ít nhất cô không cần phải gánh vác áp lực lớn đến vậy. Nghĩ đến một cô gái trẻ ngày nào cũng sống dưới áp lực này, thật sự không hề dễ dàng chút nào.
Thấy Trương Dương gật đầu, biểu cảm trên mặt Đàm Ngữ Điệp bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Một lúc lâu sau, cô đột ngột hét lên một tiếng, âm thanh chói tai đến mức e là cả tầng ký túc xá đều nghe thấy. Trương Dương đang đứng gần đó suýt nữa thì bị dọa chết khiếp. Chưa kịp hoàn hồn, Đàm Ngữ Điệp đã ôm chầm lấy cậu, hai cánh tay vòng qua cổ Trương Dương, ôm chặt lấy cậu, rồi vùi mặt vào hõm cổ cậu. Rất nhanh, Trương Dương cảm nhận được những giọt nước ấm nóng thấm ướt cổ áo và cổ mình.
Cơ thể Trương Dương cứng lại một lúc, hồi lâu sau cậu mới thở dài, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Đàm Ngữ Điệp, vỗ vỗ lưng cô. Có thể thấy, Đàm Ngữ Điệp đã phải chịu đựng rất nhiều, tính cách bị đè nén lâu ngày khiến cô ngay cả khóc cũng là kiểu khóc lặng lẽ không tiếng động này. Rõ ràng, có lẽ trước đây cô đã không biết bao nhiêu lần lén lút khóc một mình.
“Cảm... cảm ơn cậu, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều, Trương Dương.” Một lúc lâu sau, Đàm Ngữ Điệp mới nghẹn ngào nói.
“Không sao, không sao mà, chúng ta là bạn bè cơ mà, tớ không giúp cậu thì ai giúp. Thôi thôi đừng khóc nữa, khóc nữa người ta lại tưởng tớ làm gì cậu đấy. Thanh danh trong sạch của tớ, tớ không muốn hủy hoại như thế đâu.” Trương Dương nói đùa.
“Phì” một tiếng, Đàm Ngữ Điệp không nhịn được cười, dáng vẻ lệ rơi đầy mặt khiến Trương Dương nhìn mà trong lòng không khỏi lắc đầu, đúng là yêu tinh mà.