Đối với mâu thuẫn giữa Hắc Ưng và God, sau khi khuyên nhủ God vài câu, Trương Dương nhún vai trước máy tính. Mặc dù chuyện này nghe có vẻ dính dáng mật thiết đến cậu, nhưng Trương Dương chẳng cảm thấy áp lực chút nào, liên quan quái gì tới cậu đâu. Kể cả không có sự tồn tại của Trương Dương, mối quan hệ kiểu này giữa Hắc Ưng và God cũng không thể duy trì lâu dài, mâu thuẫn cốt lõi không phải thứ có thể giải quyết bằng mối quan hệ phe phái tạm thời.
Điều khiến Trương Dương hơi bất lực là, mất đi God làm người liên lạc, sau này nếu có nồi nào cần Hắc Ưng gánh, thì lại khó mà kết nối. Chẳng lẽ cứ bắt cậu phải tự gọi điện cho Hắc Ưng mãi sao? Cứ thế này, lâu dần, địa vị của cậu trong mắt Hắc Ưng chắc chắn sẽ bị đẩy lên cao.
Trương Dương không muốn bị Hắc Ưng coi là công cụ để liên lạc với Gscsd, dù Gscsd chính là bản thân cậu. Nhưng chuyện này cũng chẳng phải do Trương Dương quyết định, cậu lắc đầu rồi vứt nó ra sau đầu. Dù sao không liên lạc được với cậu, Hắc Ưng chắc chắn sẽ tìm cách khác. Hơn nữa nếu Trương Dương đoán không lầm, e là điện thoại của Hắc Ưng sẽ gọi tới ngay thôi.
Ý nghĩ của Trương Dương còn chưa dứt thì điện thoại đã reo vang. Cậu nhanh chóng cầm lên xem, quả nhiên là số của Hắc Ưng. Trương Dương bắt máy: "Alo, ai đấy?"
Cuộc gọi từ Hắc Ưng không hiển thị số, là một số đã được mã hóa. Vì vậy dù biết rõ là Hắc Ưng, Trương Dương vẫn cố tình trả lời mơ hồ.
"Là tôi, Hắc Ưng đây. Chuyện vừa rồi có chút vấn đề, phòng chat của God không dùng được nữa. Cậu đã liên lạc được với Gscsd chưa?" Sau khi trở mặt với God, Hắc Ưng chỉ còn biết đặt hy vọng vào Gscsd. Chuyện này nếu Gscsd đã phát hiện ra, thì nếu hắn muốn làm gì, Hắc Ưng căn bản không thể ngăn cản. Thay vì không ngăn được, chi bằng tìm Gscsd giúp đỡ, ít nhất là khi hắn đã mở lời, Gscsd có lẽ cũng sẽ nể mặt đôi chút.
Nếu không gọi cuộc này, nhỡ đâu Gscsd lại tự bày ra trò gì khác thì phiền.
"Tôi có để lại lời nhắn, nhưng hắn không phản hồi, chắc là đi ăn cơm hoặc ngủ trưa rồi." Trương Dương đáp nhanh.
"Ngủ trưa?" Hắc Ưng thấy hơi chóng mặt. Hắn không tài nào đoán nổi trong đầu tên Gscsd này đang nghĩ gì. Nếu là người bình thường, gặp chuyện lớn thế này, dù bản thân không hứng thú thì e cũng chẳng thể ngủ ngon được chứ đừng nói là ngủ trưa... Nhưng Gscsd nói ngủ là ngủ thật... Đối với lời của Trương Dương, Hắc Ưng vẫn tin tưởng, dù sao từ hiện tại mà nhìn, mối quan hệ giữa Gscsd và tên sư phụ hờ này quả thực rất tốt.
"Được rồi, dù sao thì tôi cũng gửi cậu một trang web liên lạc mới, cậu cứ bảo Gscsd vào thẳng trang này là được." Hắc Ưng ngập ngừng một chút rồi đành bất lực để lại một đường dẫn cho Trương Dương, sau đó cúp máy. Sau khi Hắc Ưng cúp máy, Trương Dương ném điện thoại sang một bên, bắt đầu bắt tay vào việc bẻ khóa loại virus này. Tuy chưa nghĩ ra sẽ để Hắc Ưng làm gì, nhưng chỉ cần cậu có ý tưởng, việc bẻ khóa quả bom tài chính này là bắt buộc.
Hơn nữa, dù không có mối quan hệ với Hắc Ưng, Trương Dương cũng không thể để mặc hacker nước khác chạy vào hệ thống tài chính nước mình đặt bom. Đến lúc đó không chỉ mất mặt quốc gia, mà mặt mũi của Trương Dương cũng chẳng còn. Ít nhất trong giới hacker, mọi người đều phân chia địa bàn theo quốc gia. Dù sao địa bàn trong nước hiện tại cũng là của ta, bị người ta chạy vào sân nhà muốn làm gì thì làm, thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Vừa mới động thủ không lâu, một âm thanh thông báo giòn giã vang lên. Trương Dương khựng lại rồi nhanh chóng chuyển trang. Đây là âm thanh thông báo của U Linh Virus, báo hiệu nó đã truy vết được kẻ địch. Chuyển sang bảng điều khiển của U Linh Virus, nhìn thấy thông tin, Trương Dương ngẩn người. Đây chẳng phải là thông tin về "thịt" (máy chủ trung gian) của kẻ mà U Linh Virus đang truy vết lúc nãy sao? Sao lại có thông báo mới?
Nhìn kỹ lại, Trương Dương dở khóc dở cười. Chẳng lẽ tên này là đồ ngốc? Thông qua thông báo của U Linh Virus, Trương Dương kỳ lạ phát hiện ra tên hacker vừa thoát khỏi sự truy đuổi của cao thủ Cục Giám sát mạng Quốc an, cũng chính là kẻ đặt quả bom tài chính, đã quay lại. Chẳng lẽ hắn vẫn chưa từ bỏ ý định? Hay là hắn thực sự chưa kích hoạt quả bom này?
Chắc không phải chứ? Trương Dương cũng không chắc chắn. Giờ thì chính chủ đã quay lại, Trương Dương dừng việc bẻ khóa, lén lút bám theo. Rất nhanh, Trương Dương đã bám sát được hắn, nhưng lần này cậu không truy tìm IP thực của đối phương. Dù có tìm ra thì Trương Dương cũng chẳng làm gì được hắn, cậu muốn xem thử rốt cuộc hắn định làm trò gì.
Người này rõ ràng không phát hiện ra mình đã bị theo dõi. Điều khiến Trương Dương câm nín là tên này đúng là nghệ cao gan lớn, chẳng thèm tìm một con "thịt" mới, cứ dùng lại con cũ mà quay về. Chẳng lẽ hắn không sợ bị người ta "ôm cây đợi thỏ" sao? Sự tự tin của tên này đúng là không bình thường.
Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, hôm nay ông đây cho ngươi nếm thử mùi vị đó. Bám theo một lúc, sắc mặt Trương Dương ngày càng kỳ lạ. Mẹ kiếp, đúng là tàn nhẫn thật đấy! Tên này không chỉ dùng lại con "thịt" cũ, mà còn định mò ngược lại máy chủ của trường Đại học S. Đây là định quyết ăn thua đủ với Trương Dương sao? Hay là thấy không phục khi vừa bị truy vết nên quay lại đòi lại công bằng?
Dù là lý do nào, cũng khiến Trương Dương không thể nhịn nổi nữa. Từng thấy kẻ kiêu ngạo, nhưng chưa thấy ai kiêu ngạo đến mức này. Ông đây còn chưa tính sổ với ngươi, ngươi lại còn dám mò tới mò lui mấy lần, mẹ kiếp. "Đm, làm ngươi," Trương Dương chửi thề một tiếng rồi trực tiếp ra tay. Hổ không phát uy, ngươi thực sự tưởng ông đây là Hello Kitty sao?
Tuy nhiên, Trương Dương ra tay nhưng không làm kinh động đến hắn. Cậu chỉ kích hoạt lại U Linh Virus, lần theo luồng dữ liệu của hắn mà mò lên. Lần này, động tác của Trương Dương cực kỳ cẩn thận. Mặc dù U Linh Virus rất lợi hại, nhưng dù sao nó cũng chỉ là virus, khả năng phán đoán không thể chuẩn xác bằng con người. Giờ Trương Dương đích thân ra trận, bức tường lửa của các con "thịt" này đối với cậu chẳng khác nào rác rưởi!
Trương Dương vừa giám sát hành động của kẻ này, vừa nhanh chóng lần ngược lại qua các con "thịt" của hắn. Khoảng hơn nửa tiếng sau, Trương Dương không nhịn được mà lau mồ hôi trên trán. Mẹ nó, tên này không nên gọi là hacker tài chính, mà phải gọi là "Đế vương thịt" mới đúng! Vãi thật, hơn nửa tiếng này, với tốc độ xâm nhập của Trương Dương, ít nhất đã hạ gục hơn 70 con "thịt" của tên này.
Ngay cả số máy chủ trung gian của bản thân Trương Dương hiện tại cũng chưa tới 20 con. Thông thường, với hơn 20 con "thịt" trung gian, xen kẽ 7-8 con cấp 1, khả năng bị người ta truy vết gần như bằng không. Trừ khi thực lực của ngươi quá kém cỏi, nếu không thì dù có dùng bao nhiêu con "thịt" cũng vô ích. Thế nên Trương Dương có hơn 20 con là đủ dùng rồi, nhưng đánh chết cậu cũng không ngờ, tên này lại có thể tạo ra gần trăm con "thịt" sống.
Chỉ không biết, lúc đăng nhập qua chừng ấy con "thịt", hắn có thấy phiền đến phát điên không? Cả trăm con "thịt", chỉ riêng việc đăng nhập thôi, mỗi con mất hơn mười giây thì cũng phải mất mấy chục phút rồi? Điều này chỉ có thể dùng từ "bệnh hoạn" để hình dung! Tuy nhiên, dù nhiều "thịt" đến đâu cũng chỉ là phù du. Trong số những con "thịt" này, nhiều cái chỉ là máy tính cá nhân, đối với Trương Dương, chưa chắc đã tốn đến một phút để phá giải, hơn nữa U Linh Virus vẫn đang không ngừng hành động.
Có hiệu suất của U Linh Virus, Trương Dương lười tự mình bẻ khóa những máy tính đó. Hơn 70 con "thịt", nếu còn tiếp tục dây dưa, tên kia chưa bị thần kinh thì Trương Dương cũng sắp điên theo rồi. Nhưng trình độ ẩn mình của người này đúng là không tệ. Những con "thịt" cấp 1 của hắn rất xảo quyệt, Trương Dương không biết làm thế nào hắn tìm được những con này.
Các biện pháp phòng ngự của những con "thịt" cấp 1 này đều rất mạnh, và chúng không phải là máy chủ của công ty, trông giống như máy chủ của cá nhân sử dụng. Điều này khiến Trương Dương từng nghĩ đây chính là địa chỉ thực của hắn. Nếu không phải U Linh Virus phân tích luồng dữ liệu một cách tỉ mỉ, e là Trương Dương chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bỏ lỡ chúng, nhầm tưởng đó là vị trí thực của tên này.
Đúng là dân chơi tài chính, toàn là những con cáo già. Kiếp trước Trương Dương từng nghe vài hacker nói, những hacker tài chính đó trong việc truy vết và phản truy vết đúng là cáo già chính hiệu. Kẻ nào có thể truy vết được những tay hacker tài chính có tên tuổi đó, chắc chắn có thể trở thành thợ săn nổi tiếng thế giới.
Lúc đó Trương Dương còn không tin lắm, nhưng giờ thì cậu phục rồi, thực sự phục. Nhiều "thịt" thế này, đúng là không phải người thường có thể chơi được. Giờ chỉ không biết Phan Văn Long đã bỏ ra bao nhiêu cái giá để mời tên này ra tay, e là vài chục triệu đối phương cũng chưa chắc đã nhận.
Hàng trăm triệu? Cũng có thể. Phan Hổ những năm qua không ít lần tích góp cho Phan Văn Long. Dù việc đàm phán với Ma Trận An Toàn đã tiêu tốn rất nhiều vốn của Bách Ảnh An Toàn, nhưng số tiền Phan Hổ kiếm được những năm qua không nằm trong công ty. Chi phí đàm phán với Ma Trận An Toàn chỉ là vốn lưu động của công ty Bách Ảnh An Toàn, không liên quan gì đến tài sản cá nhân của Phan Hổ.
Khi một máy chủ mạnh mẽ nữa xuất hiện trước mặt, sau khi quét xong, Trương Dương thở phào nhẹ nhõm. Lần này chắc chắn không sai nữa rồi. Máy chủ này tuyệt đối là nơi có phòng thủ nghiêm ngặt nhất mà Trương Dương từng thấy. Chỉ nhìn qua các biện pháp phòng thủ của nó là biết trình độ kỹ thuật của người này rất khá. Hơn nữa, nhìn từ kết quả quét các cổng, máy chủ này còn đặt rất nhiều "hũ mật" (honeypot).
Cuối cùng cũng tới nơi, cũng nên tới nơi rồi. Trương Dương đã quên mất mình hạ gục bao nhiêu con "thịt" lớn nhỏ. Nếu đếm sơ qua, dù không tới con số trăm thì cũng gần bằng rồi. Đăng nhập qua chừng ấy con "thịt", tên này đúng là biến thái, hắn không thấy độ trễ mạng khó chịu sao? Đăng nhập nhiều "thịt" như vậy, có thể không ảnh hưởng đến tốc độ tính toán, nhưng chắc chắn ảnh hưởng tới tốc độ mạng.