Trương Dương hơi khựng lại, cậu không ngờ đối phương vừa lên tiếng đã lôi chuyện này ra nói. Thú thật, cho đến khi tên thiếu úy kia nhắc đến, Trương Dương mới nhớ ra chuyện đó. Nhưng nhớ ra thì đã sao, đằng nào cũng thế rồi, Trương Dương đương nhiên sẽ không thèm để tâm. Cậu lạnh lùng liếc nhìn tên thiếu úy một cái rồi bình thản nói: "Đã nhắc đến vấn đề này, chắc hẳn anh phải hiểu rất sâu sắc nhỉ. Tôi thấy cấp trên không chào, nhưng anh đã chỉ ra vấn đề này, vậy tại sao anh không chào? Chẳng lẽ quân hàm của tôi là giả? Hay là mắt anh bị mù?"
Nói đến cuối, Trương Dương gần như đang quát lớn chất vấn. Khó khăn lắm mới có cơ hội "cáo mượn oai hùm", những cảnh tương tự thế này Trương Dương từng xem trong phim quân đội không ít, cậu cũng từng mơ mộng mình là người cấp trên đang huấn thị, chỉ cần nhíu mày một cái là uy nghiêm vô cùng, mà đối phương lại chẳng dám cãi nửa lời. Chớp lấy cơ hội này, Trương Dương đương nhiên sẽ không bỏ qua. Cũng tại tên thiếu úy kia xui xẻo, thường ngày đi theo đại tá ở quân phân khu nên đã quen thói cậy thế, thấy Trương Dương chỉ lo cãi lý nên quên khuấy mất, bản thân hắn chỉ là một thiếu úy nhỏ nhoi, trong khi trên vai đối phương lại đeo hàm thiếu tá. Một chữ "thiếu" khác biệt, nhưng lại cách nhau tận ba cấp bậc.
“Đủ rồi!” Thấy mặt tên thiếu úy đỏ gay như gan lợn, Khang Căn Lượng thầm lắc đầu trong lòng. Không trưởng thành, đồng chí này về mặt chính trị thật không trưởng thành chút nào, nếu không sao lại để lộ sơ hở rõ ràng như vậy cho người ta nắm thóp chứ? Dù sao tên thiếu úy này cũng là người của mình, hơn nữa hắn đã phạm sai lầm lớn như thế, khiến Khang Căn Lượng vốn đang định vịn vào chuyện này để gây khó dễ cho Trương Dương cũng đành phải lựa chọn “lờ” đi.
“Cậu là lính đơn vị nào? Hôm nay không phải ngày nghỉ, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây? Còn nữa, lời nói tục tĩu liên miên, chẳng lẽ cậu không biết như vậy là vi phạm quân kỷ sao? Với lại, xảy ra mâu thuẫn với đồng chí địa phương, "Ba kỷ luật, tám chú ý" cậu còn nhớ được mấy điều? Tôi thấy không gọi quân kỷ kiểm tra đến thì e là cậu chẳng nhận ra sai lầm đâu!” Khang Căn Lượng vừa lên tiếng đã tung ra một tràng chất vấn.
Trương Dương thầm tán thưởng trong lòng, chính ủy trong quân đội này chắc cũng chẳng khác mấy lão quan chức trên quan trường là bao. Nhìn cái cách kiếm cớ kìa, vừa mở miệng đã chụp mấy cái mũ to đùng xuống đầu. Phải nói là nếu người ta thực sự lấy quân kỷ ra để nói chuyện, Trương Dương đúng là không có chỗ để phản bác. Nhưng bây giờ, dù sao sự việc cũng đã rồi, Trương Dương đương nhiên sẽ không sợ mấy chiêu này.
“Tôi là lính đơn vị nào, ông không có quyền biết. Nhưng nói thật cho ông hay, lý do tôi không chào ông là vì bộ đội của tôi trong trường hợp đặc biệt có quyền vượt ba cấp trở lên để quản lý quyền chỉ huy của toàn bộ đơn vị! Cho nên tôi ngang hàng với ông!” Trương Dương bình thản nói. Đương nhiên, đây hoàn toàn là lời nói dối, Triệu Phi chưa từng nói với cậu chuyện này, nhưng tình huống kiểu này quốc gia nào mà chẳng có. Trong nước đương nhiên không ngoại lệ, đây là điều Trương Dương từng thấy trong một tài liệu nội bộ ở kiếp trước, nếu không thì cậu cũng chẳng biết trong quân đội còn có những đơn vị cấp bậc như vậy.
Lời của Trương Dương khiến tim Khang Căn Lượng đập thịch một cái. Nếu thật sự là vậy thì hôm nay đúng là đá phải tấm sắt rồi. Những đơn vị có quyền hạn như thế này cơ bản đều là đơn vị trực thuộc Tổng tham mưu, Tổng chính trị hoặc Quân ủy. Cũng giống như khâm sai đại thần thời cổ đại vậy, đừng nói là một chính ủy nhỏ của quân phân khu trực thuộc quân khu, ngay cả tư lệnh Quân khu Nội Mông e là cũng chẳng dám lơ là. Dẫu sao Quân khu Nội Mông cũng không phải đại quân khu, chỉ thuộc quyền quản lý của Quân khu Bắc Kinh mà thôi.
“Vậy sao? Dù thế nào đi nữa, bây giờ tôi nghi ngờ cậu mạo danh quân nhân trái phép. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi, chắc chỉ vừa ngoài hai mươi thôi nhỉ? Cậu có thể lên được thiếu tá? Tôi thật sự chưa từng nghe nói. Đưa giấy chứng nhận sĩ quan của cậu ra đây xem nào.” Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Khang Căn Lượng lập tức đưa ra lựa chọn.
Trương Dương bất lực lắc đầu. Khang Căn Lượng muốn làm vậy thì Trương Dương cũng chẳng có cách nào phản bác, dù sao người ta cũng đang đứng trên lý lẽ. Hơn nữa từ đầu đến cuối, Khang Căn Lượng dù có đang gây khó dễ cũng không hề đụng đến chuyện của gã đàn ông kia, điều này khiến Trương Dương dù có tìm người tố cáo cũng chẳng có lý do, vì người ta đâu có "thẳng thừng" nói là đến chống lưng cho ai đâu.
Giấy chứng nhận sĩ quan Triệu Phi đã chuẩn bị sẵn cho Trương Dương từ lâu, tuy là giả nhưng trừ khi vị chính ủy này thực sự đi tra cứu, nếu không thì ông ta căn bản không nhìn ra được gì. Phải nói là Triệu Phi và đồng đội cân nhắc vấn đề rất chu đáo, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn cho Trương Dương.
Lấy giấy chứng nhận sĩ quan trong túi áo ra, Trương Dương đưa thẳng qua, thản nhiên nói: “Đây là giấy chứng nhận sĩ quan của tôi, ông xem đi.”
Khang Căn Lượng nhận lấy, mở ra xem một cái, mí mắt ông ta giật giật. Độ thật giả của giấy chứng nhận này đương nhiên không cần bàn cãi, Khang Căn Lượng nhìn qua là biết ngay đây là đồ thật, quan trọng hơn là nội dung bên trong khiến Khang Căn Lượng cảm thấy có chút hoảng sợ.
Tuy ông ta là đại tá, nhưng ở trong nước, bộ phận thực quyền và các bộ phận vùng sâu vùng xa, bên nào quan trọng hơn thì khỏi cần bàn cãi. Chuyện kiểu này ngay cả trong hệ thống quân đội cũng tồn tại. Người ta thường nói chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy, Khang Căn Lượng tuy lần đầu thấy loại giấy chứng nhận này nhưng ông ta đã biết rõ ý nghĩa của nó. Mỗi quân khu đều có những tài liệu tương tự, nói về những bộ phận đặc biệt này và tính chất đặc thù trong giấy tờ của họ. Nếu Khang Căn Lượng không nhớ nhầm, những người này còn có một loại giấy tờ khác, nhưng loại đó không thể tùy tiện xuất trình, một khi đã xuất trình nghĩa là muốn quản lý quyền chỉ huy bộ đội của đối phương, biểu thị đã xảy ra chuyện lớn. Bình thường, có giấy chứng nhận sĩ quan này là đã đủ giải quyết vấn đề rồi.
Thế nhưng Khang Căn Lượng vẫn không quá tin. Trong quân đội, thời chiến thì sĩ quan lên chức nhanh, chỉ cần vận may tốt một chút, mạng lớn một chút, đụng phải trận đánh ác liệt, có khi sau một trận chiến, một đại đội trưởng, tiểu đội trưởng có khả năng vượt cấp chỉ huy trở thành tiểu đoàn trưởng, đoàn đoàn trưởng. Chuyện này thường xuyên xảy ra trên chiến trường. Nhưng trong thời bình, muốn thăng quan tiến chức thì không phải ở đơn vị tiền tuyến, mà là bộ tham mưu! Nếu có thiên phú chỉ huy cực mạnh, trong thời bình, có khi cậu diễn tập sa bàn vài lần, được các tướng quân cấp trên để mắt tới, điều vào Tổng tham mưu thì thăng quan sẽ nhanh hơn đơn vị tiền tuyến nhiều.
Nhưng Trương Dương mới bao nhiêu tuổi chứ? Cho dù học giỏi, đầu óc thông minh thì cũng phải tốt nghiệp đại học mới vào được Tổng tham mưu hoặc bộ tham mưu các quân khu chứ? Ở độ tuổi này mà đã là thiếu tá thì quá hiếm. Tất nhiên không phải không có, nhưng tuyệt đối không nhiều. Quan trọng hơn là giấy chứng nhận sĩ quan của các quân khu hay Tổng tham mưu đâu phải là giấy tờ cơ mật?
Vì vậy, do dự một chút, Khang Căn Lượng nghiến răng, dứt khoát lấy điện thoại ra, trực tiếp bấm một dãy số. Sau khi kết nối, ông ta bắt đầu nói chuyện, hình như là gọi cho người trong quân phân khu, chắc là chuẩn bị kiểm tra thật giả giấy chứng nhận quân nhân của Trương Dương.
Nói thật, Trương Dương cũng giật mình, không ngờ Khang Căn Lượng lại dám kiểm tra thật. Nhỡ đâu bị lộ thì xong đời, mạo danh quân nhân không phải tội nhỏ. Tuy trong lòng không ngừng lo lắng, nhưng vẻ mặt Trương Dương vẫn giữ sự thản nhiên. Dù sao lúc này cũng phải đâm lao thì phải theo lao, nếu cậu tỏ ra chột dạ, đối phương tra xuống thì có khi sẽ lộ ra vấn đề thật.
Trương Dương thực ra đã đoán đúng, Khang Căn Lượng vừa gọi điện vừa cố tình nói thật to, chính là để quan sát thần sắc Trương Dương, xem cậu có hoảng sợ hay không. Thế nhưng sự bình tĩnh của Trương Dương khiến tia hy vọng cuối cùng trong lòng Khang Căn Lượng cũng tan biến. Khang Căn Lượng đương nhiên không thể ngờ rằng, Trương Dương lúc này cũng chỉ đang "cưỡi hổ khó xuống", cố tỏ ra cứng rắn mà thôi.
Rất nhanh, trong điện thoại truyền đến tiếng hỏi han. Khang Căn Lượng nhanh chóng đọc một dãy tên người dùng và mật mã, chắc là tài khoản cá nhân của ông ta. Muốn tra cứu giấy chứng nhận quân nhân thì phải tra trong hệ thống quân đội, cũng giống như hệ thống mà Trương Dương dùng để tra cứu Bạch Tố lúc trước vậy. Rất nhanh, Khang Căn Lượng bắt đầu nhập số quân tịch của Trương Dương vào. Khoảng vài phút sau, sắc mặt Khang Căn Lượng hơi thay đổi, ông ta nói một câu với đầu dây bên kia rồi cúp máy. Trương Dương không nghe thấy tiếng trong điện thoại nên đương nhiên không biết họ nói gì, nhưng thấy Khang Căn Lượng không có động thái gì khác, Trương Dương đoán chừng giấy chứng nhận của mình đã vượt qua cửa ải này.
Tuy nhiên, Trương Dương không biết rằng, lòng Khang Căn Lượng lúc này đã đảo lộn hoàn toàn. Dù ông ta chỉ là đại tá, nhưng dù sao cũng là chính ủy quân phân khu, quyền hạn trong hệ thống quân đội không tính là quá cao nhưng cũng không thấp. Không ngờ tài khoản của ông ta cuối cùng chỉ nhận được một kết quả: Quyền hạn không đủ!
Ổn định lại cảm xúc, Khang Căn Lượng khựng lại một chút rồi đưa trả giấy chứng nhận cho Trương Dương: "Ừm, giấy tờ là thật. Thiếu tá, không biết cậu đến Nội Mông là công vụ hay việc tư? Có chỗ nào cần quân phân khu giúp đỡ không?" Câu này vừa thốt ra, sắc mặt gã đàn ông đứng sau chính ủy liền thay đổi, chỉ có người phụ nữ kia là vẫn chưa nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Còn Trương Dương thì hoàn toàn trút được gánh nặng. Nghe câu này là biết vị chính ủy đã xuống nước rồi. Dù sao sự xuất hiện của ông ta ở đây cũng không chịu nổi sự tra xét, mặc dù từ đầu đến cuối ông ta không nói gì khác, đây chính là sự khôn khéo của Khang Căn Lượng.
“Ồ, tôi có việc tư thôi. Đây là mẹ của bạn gái tôi, vì chúng tôi ở khá xa nơi này nên lần này tôi về thăm bà ấy.” Trương Dương thản nhiên nói.
Khang Căn Lượng lập tức nhìn kỹ Lý Thục Phương. Trương Dương biết đây là ông ta đang cố ghi nhớ diện mạo của bà, tránh sau này xảy ra hiểu lầm hay những chuyện tương tự.
“Đã vậy thì nếu có gì cần giúp đỡ, cứ trực tiếp đến quân phân khu. Nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây, sáng nay tôi còn có cuộc họp phải chủ trì.” Khang Căn Lượng vội vàng nói.
“Không có gì đâu, vậy cảm ơn chính ủy.” Trương Dương nói một cách không mặn không nhạt. Lần này Trương Dương không quên chào Khang Căn Lượng một cái, dù sao người ta cũng đã xuống nước, cho một bậc thang để xuống cũng được, hơn nữa Khang Căn Lượng cũng không nói gì quá đáng. Khang Căn Lượng chào lại một cái, sau đó mới nói lời tạm biệt với Trương Dương, cuối cùng còn đích thân xin lỗi Lý Thục Phương vì đã làm chậm trễ việc buôn bán của bà.
Thái độ của Khang Căn Lượng khiến Lý Thục Phương ngẩn người, nhưng bà vẫn nhanh chóng xua tay nói không sao. Khang Căn Lượng đến nhanh, đi cũng nhanh, từ đầu đến cuối ông ta không nói thêm câu nào với cặp nam nữ kia, nhất là lúc đi còn chẳng thèm liếc lấy một cái.
Gã đàn ông kia cũng là kẻ tinh ranh, thấy Khang Căn Lượng đi rồi liền nhanh chóng kéo tay áo người phụ nữ, vội vã đi về phía xe của mình. Trương Dương cười lạnh một tiếng, sải bước đi tới trước đầu xe Mercedes, chặn đường đối phương, lạnh lùng hỏi: "Sao thế? Không cần chúng tôi đền tiền nữa à?"
“Không cần, không cần, đều là hiểu lầm cả thôi, chúng tôi còn có việc gấp nên đi trước đây.” Gã đàn ông vội vàng cười trừ nói.
Trương Dương nhấc một chân giẫm thẳng lên nắp ca-pô xe Mercedes, mỉm cười nói: "Đã không có việc gì rồi, vậy có nên nói chuyện của mẹ bạn gái tôi không? Vừa rồi mẹ bạn gái tôi bị các người đẩy một cái, giờ vẫn còn đau lưng đây này, chúng ta có nên bàn về tiền thuốc men, tiền bồi thường tổn thất tinh thần không?"
“Cậu muốn thế nào?” Sắc mặt gã đàn ông lập tức thay đổi. Trương Dương nở nụ cười rạng rỡ trên mặt, vừa rồi không phải hống hách lắm sao? Người ta thường nói, lượng nhỏ không phải quân tử, nhưng Trương Dương lại tin vào một câu khác: Không độc không trượng phu!
“Không thế nào cả, chẳng lẽ cho phép các người đòi bồi thường, mà không cho phép chúng tôi đòi lại sao?” Trương Dương mỉm cười, rồi rút từ trong túi ra một tờ chi phiếu. Tờ chi phiếu này là Trương Dương tiện tay lấy ở ngân hàng khi đi dạo phố cùng Đàm Ngữ Điệp. Dù sao có những lúc số tiền chi tiêu lớn thì dùng chi phiếu vẫn tiện hơn.
Trương Dương viết xoẹt xoẹt một tờ chi phiếu ba vạn tệ đặt lên nắp ca-pô, cười tủm tỉm nói tiếp: "Tôi là người biết lý lẽ, dù sao tính mạng con người là trên hết, mạng người luôn quan trọng hơn quần áo đúng không? Áo của anh trị giá ba vạn, được, chúng tôi đền. Đây là tiền, nhưng sức khỏe của mẹ bạn gái tôi, cùng với tổn thất tinh thần, và cả việc kinh doanh bị trì hoãn hôm nay, tôi cũng không đòi thêm nhiều, tròn sáu vạn tệ thôi."
Lời vừa dứt, sắc mặt gã đàn ông lập tức trở nên vô cùng khó coi. Người phụ nữ kia há miệng định nói gì đó nhưng bị gã đàn ông ngắt lời. Gã này phản ứng khá nhanh, trừng mắt nhìn người phụ nữ: "Câm miệng, cút vào trong đi, chuyện này để tôi xử lý." Người phụ nữ sững sờ, rồi ấm ức ngậm miệng, bực bội mở cửa xe chui vào.
“Bạn à, chuyện hôm nay là chúng tôi không đúng, mọi người lùi một bước, biển rộng trời cao, thế nào?” Sau khi người phụ nữ lên xe, gã đàn ông mới vội vàng nói.
Trương Dương khẽ gật đầu: "Được thôi, không thành vấn đề, tôi cũng đâu có làm khó anh, tôi đã lùi một bước rồi đấy. Ban đầu tôi định đòi mười vạn, sức khỏe của mẹ vợ tương lai của tôi quý giá thế nào chứ, mười vạn không nhiều đâu nhỉ? Tôi đã giảm xuống còn sáu vạn rồi, tôi đủ nhân nghĩa rồi đấy."
Gã đàn ông muốn chửi thề một tiếng, có quý giá đến mấy thì ngã một cái cũng không đáng mười vạn chứ! Mặt hắn lúc đỏ lúc xanh, nhìn chân Trương Dương đang giẫm trên xe mình, gã đàn ông biết ngay hôm nay Trương Dương không định bỏ qua dễ dàng rồi.