"Được rồi, người già không sao là tốt rồi." Trương Dương là người đầu tiên lái sang chuyện khác. "Ừm, chuyện hôm nay phải cảm ơn các bạn, chỉ là cái đó... để mình tự giới thiệu một chút, mình tên là Lâm Nặc Tuyết." Cô gái ngập ngừng một chút, sau đó mỉm cười giới thiệu bản thân, đoạn đưa bàn tay trắng nõn của mình ra, chỉ là tay cô đang hướng về phía Lý Khả Tình.
"Mình tên là Lý Khả Tình." Khả Tình khựng lại một lát, cũng đưa tay ra bắt lấy tay cô. Lúc này Trương Dương mới nhớ ra còn một chuyện chưa xử lý. Trên đời này liệu có thể có hai người xa lạ trông giống hệt nhau không? Nhưng sự việc trước mắt lại buộc người ta phải tin. Lý Khả Tình là con một, điểm này không cần bàn cãi, hơn nữa Lý Thục Phương cũng chưa từng tái giá, không thể nào sinh thêm con, chuyện này...
"Cậu..." Lâm Nặc Tuyết nói được một chữ thì khựng lại, không biết phải tiếp tục thế nào. Lý Khả Tình cũng há miệng, nhất thời không biết mở lời ra sao. Đàm Ngữ Điệp và mấy người bên cạnh cũng lộ vẻ mặt vô cùng kỳ quái. Đang yên đang lành đón lễ Giáng sinh, lại xuất hiện một cặp song sinh xa lạ, chuyện này cũng quá quỷ dị rồi.
"Cái đó, vừa rồi là bố mẹ cậu phải không? Nếu họ ở đây, hỏi một chút là rõ ngay thôi." Trương Dương ngập ngừng một chút rồi đưa ra một gợi ý nhỏ. Dù sao thì bố mẹ Lâm Nặc Tuyết cũng ở đây, chỉ cần xác nhận với họ là biết ngay chuyện này rốt cuộc là thế nào.
Tuy nhiên, Trương Dương cảm thấy khả năng trùng hợp là cao hơn. Lý Khả Tình là con một, gia cảnh nhà Lâm Nặc Tuyết tốt như vậy, dù không phải con một thì đứa trẻ sinh ra năm đó cũng không thể nào lưu lạc bên ngoài. Hơn nữa, Lý Khả Tình lại không phải người miền Nam, khoảng cách giữa hai bên quá xa. "À đúng rồi, cậu chờ chút nhé." Lâm Nặc Tuyết sững sờ một lúc, sau đó mới chợt nhớ ra, vội vàng gật đầu nói.
Lý Khả Tình nắm chặt tay Trương Dương lúc nào không hay. Trương Dương ngoái đầu nhìn lại, thấy trên mặt Lý Khả Tình đầy vẻ căng thẳng và cả một chút sợ hãi. Trương Dương gõ nhẹ vào trán mình, chỉ là người trông giống nhau thôi mà, xác nhận cái gì chứ? Nghĩ đến hoàn cảnh gia đình của Lý Khả Tình, Trương Dương thầm mắng một tiếng đáng chết. Khả Tình không sợ mới là lạ, dù sao từ nhỏ đã thiếu vắng tình thương của cha, gặp phải chuyện này sao có thể không căng thẳng cho được?
Tuy nhiên, trong lòng Trương Dương mơ hồ biết trước kết quả. Lý Thục Phương từng nói với anh, bố của Lý Khả Tình tên là Lý Kiến Quốc, còn cô gái này lại họ Lâm. Không đợi Lâm Nặc Tuyết gọi bố mẹ, sau khi an bài cho người già xong, bố mẹ cô đã từ trên xe bước xuống đi về phía này, chắc là đến để đích thân cảm ơn.
Khi họ đi tới, Trương Dương vẫn luôn quan sát cặp vợ chồng này. Nhìn qua là Trương Dương hiểu ngay, Lâm Nặc Tuyết có lẽ giống mẹ mình, người phụ nữ trung niên quý phái kia trông giống Lâm Nặc Tuyết đến bảy tám phần. "Chào các cháu! Cháu..." Cặp trung niên đi tới, người đàn ông vừa cười chào hỏi xong thì nhìn thấy Lý Khả Tình đang đứng cạnh Trương Dương, đoạn sững sờ tại chỗ.
Lúc này, người phụ nữ quý phái đi cùng cũng nhìn thấy Lý Khả Tình. Hai người như bị trúng phép hóa đá, đứng ngây ra tại chỗ. Mấy thư ký và vệ sĩ đi theo sau cặp vợ chồng này rõ ràng cũng nhìn thấy tình cảnh đó, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ như vừa gặp ma.
Hồi lâu sau, cặp vợ chồng này mới bừng tỉnh, lập tức nhìn về phía con gái mình. Lâm Nặc Tuyết đang đứng cạnh họ, bốn ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Lâm Nặc Tuyết và Lý Khả Tình. Một lúc lâu sau, cặp trung niên mới nhìn nhau, người phụ nữ quý phái kia lên tiếng: "Cô... cô bé này, cho hỏi cháu tên gì?"
"Cháu tên là Lý Khả Tình." Lý Khả Tình nhỏ giọng trả lời, thân hình vô thức nép sát vào người Trương Dương. Trong đầu Trương Dương lúc này đang quay cuồng đủ loại suy nghĩ.
"Nhà cháu... nhà cháu ở đâu? Cháu trông giống con gái Tuyết nhi nhà bác quá, nếu không phải bác chỉ có mỗi đứa con gái này, bác đã tưởng năm đó mình sinh đôi rồi chứ." Người phụ nữ quý phái ngạc nhiên cười nói.
Trương Dương vẫn luôn chú ý đến biểu cảm của họ. Từ đầu đến cuối, trên mặt cặp vợ chồng này ngoài sự kinh ngạc ra thì không còn biểu cảm nào khác. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, Trương Dương vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ánh mắt của mẹ Lâm Nặc Tuyết, từ đầu đến cuối ánh mắt bà ta và chồng bà ta chỉ có sự kinh ngạc, không có sắc thái nào khác. Rõ ràng chuyện này không có ẩn tình gì cả.
"Đúng vậy, nếu không phải hôm nay tình cờ gặp được, chúng cháu cũng không dám tin trên đời lại có người xa lạ trông giống nhau đến thế." Đàm Ngữ Điệp và mấy cô gái cũng hào hứng nói. Lúc này, bố mẹ Lâm Nặc Tuyết mới phát hiện ra mấy cô gái bên cạnh Trương Dương. Sau khi nhìn rõ dung mạo của Đàm Ngữ Điệp và những người khác, ánh mắt của họ không tự chủ được mà tập trung vào người Trương Dương.
Bị họ nhìn như vậy, Trương Dương không nhịn được mà sờ mũi. Mẹ kiếp, trông quá nổi bật cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Không còn cách nào khác, ai bảo mình quá phô trương, dẫn theo sáu mỹ nhân tuyệt sắc đi đón Giáng sinh, mà lại chỉ có mỗi mình là nam giới, chắc đây là trường hợp độc nhất vô nhị rồi? Nhất là những cô gái này khí chất, dung mạo, vóc dáng đều thuộc hàng thượng phẩm. Bố mẹ Lâm Nặc Tuyết đương nhiên không phải người thường, chỉ cần nhìn khí chất của mấy cô gái này là biết họ đều là những người ưu tú hiếm có. Một chàng trai có thể dẫn theo những cô gái như vậy...
Ánh mắt bố mẹ Lâm Nặc Tuyết có chút kỳ lạ, còn ánh mắt Trương Dương lại dừng trên khuôn mặt mẹ Lâm Nặc Tuyết. Trong đầu Trương Dương chợt lóe lên một ý nghĩ, nghĩ đến đây, anh không nhịn được mà hỏi: "Dì ơi... dì có phải là trẻ mồ côi không?" Câu hỏi của Trương Dương rất đột ngột, nhưng bố mẹ Lâm Nặc Tuyết lại sững sờ, sau đó trong mắt mẹ cô thoáng qua vẻ kinh ngạc.
"Tại sao cháu lại hỏi vậy? Dì không phải trẻ mồ côi." Mẹ Lâm Nặc Tuyết kỳ lạ đáp.
Trương Dương kỳ quái kéo tay Lý Khả Tình, lên tiếng: "Khả Tình, em nhìn dì này xem, có phải rất giống mẹ em không?" Lúc nãy Trương Dương chưa nhìn ra, nhưng anh vẫn luôn quan sát bố mẹ Lâm Nặc Tuyết, càng nhìn anh càng thấy mẹ Lâm Nặc Tuyết và mẹ Lý Khả Tình càng giống nhau.
Mẹ của Lý Khả Tình vì nuôi nấng cô mà vất vả cả nửa đời, khuôn mặt đã hằn sâu dấu vết của thời gian, đương nhiên không thể so với người phụ nữ trước mắt. Nhưng chỉ cần nhìn kỹ, không tính đến nếp nhăn hay tóc tai, có thể nhận ra đôi mày, cái mũi giống nhau đến lạ kỳ, thậm chí còn giống hơn cả Lâm Nặc Tuyết và Lý Khả Tình.
"Ơ, anh nói vậy... nhìn kỹ lại thì đúng là giống thật, chỉ là trẻ hơn mẹ em nhiều." Lý Khả Tình nhìn kỹ một hồi rồi mới nhỏ giọng nói. Câu nói của Lý Khả Tình khiến bố mẹ Lâm Nặc Tuyết nhìn nhau trân trối. Hồi lâu sau, mẹ Lâm Nặc Tuyết như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng hỏi: "Khả Tình, mẹ cháu cũng họ Lý sao?"
"Vâng, từ nhỏ cháu đã theo họ mẹ." Lý Khả Tình gật đầu.
"Dì tên là Lý Thục Cầm, mẹ cháu tên là gì?" Mẹ Lâm Nặc Tuyết nóng lòng hỏi. Ngay khi bà vừa dứt lời, Trương Dương lập tức biết mình đã đoán đúng hoàn toàn. Người có vấn đề không phải Lâm Nặc Tuyết và Lý Khả Tình, mà là mẹ của họ. Lý Thục Phương từng nói Lý Khả Tình hồi nhỏ giống hệt bà, lúc nãy nhìn Lâm Nặc Tuyết và mẹ cô, hai người cũng giống nhau đến mấy phần. Quan trọng hơn, Lý Thục Phương từng nói bà là trẻ mồ côi từ nhỏ.
Lý do Trương Dương lúc đó không phản ứng kịp là vì Lý Thục Phương giờ đây đã già nua vất vả, dung mạo khác xa với Lý Thục Cầm, nên lúc đó anh mới không nhận ra.
Lý Khả Tình cũng hiểu ra, ngẩng đầu nhìn Trương Dương. Thấy ánh mắt khẳng định của anh, Khả Tình mới nói: "Mẹ cháu tên là Lý Thục Phương."
"Trời ơi!" Mẹ Lâm Nặc Tuyết là Lý Thục Cầm lấy tay che miệng thốt lên. Những người xung quanh đều không phải kẻ ngốc, phản ứng này của Lý Thục Cầm khiến họ đều hiểu đã xảy ra chuyện gì.
"Cháu... cháu nhớ ra rồi, trong tủ của bà ngoại..." Lâm Nặc Tuyết đột nhiên như nhớ ra điều gì, cũng thốt lên kinh ngạc, sau đó vội vàng hạ thấp giọng xuống, chỉ là nói được một nửa thì bị mẹ cô cắt ngang.
"Khả Tình, cháu có thể đưa dì đi gặp mẹ cháu không?" Lý Thục Cầm nóng lòng hỏi.
"Cái này... có thể là có thể, chỉ là..." Lý Khả Tình do dự một chút rồi nhìn về phía Trương Dương. Trương Dương ngập ngừng rồi nói: "Dì ơi, hay là thế này, chúng cháu gọi điện thoại trước được không ạ?" Lý Thục Cầm suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Chỉ là người đàn ông trung niên kia vẫn luôn nhíu mày không nói câu nào, vì Trương Dương vẫn luôn nói chuyện với Lý Thục Cầm nên không để ý đến biểu cảm của ông ta.
Để họ ở lại đó, Trương Dương và Lý Khả Tình cùng những người khác bước ra xa vài bước. Trương Dương lấy điện thoại ra định gọi, Đàm Ngữ Điệp bên cạnh đột nhiên kéo tay áo anh. "Sao thế?" Trương Dương quay lại nhìn Đàm Ngữ Điệp đầy khó hiểu.
"Gia đình họ không đơn giản đâu, chuyện này cậu phải đề phòng một chút." Đàm Ngữ Điệp ngập ngừng rồi nói.
"Ừm? Ý cậu là sao? Tớ biết họ không đơn giản, nhưng chúng ta đâu có gì để họ mưu tính." Trương Dương cảm thấy lạ.
Đàm Ngữ Điệp dở khóc dở cười, Trần Hiểu Vi bên cạnh lên tiếng: "Ý của Ngữ Điệp không phải là chúng ta bị mưu tính gì, cậu không thấy chuyện hôm nay quá trùng hợp sao? Ngay cả chúng ta còn thấy quá trùng hợp, họ đương nhiên cũng nghĩ vậy. Hơn nữa, thân phận địa vị của họ không tầm thường, họ sẽ cho rằng tất cả những thứ này là do chúng ta dàn dựng. Xã hội hiện đại, kỹ thuật thẩm mỹ phát triển như vậy, nếu là người có ý đồ thì dàn dựng chuyện này không khó."
Đàm Ngữ Điệp không nói gì, rõ ràng ý của Trần Hiểu Vi cũng là ý của cô. Trương Dương sững sờ, anh thực sự không nghĩ đến khía cạnh này, nhưng ngẫm lại thì đúng là có khả năng đó. "Hai người vừa rồi có lẽ không để ý, nhưng tớ đã để ý, biểu cảm của người đàn ông trung niên kia không hề vui mừng như vợ ông ta. Hơn nữa, nếu tớ không nhầm thì người này chính là Tư lệnh Không quân Quân khu Nam Kinh - Lâm Tòng Quân! Thiếu tướng." Đàm Ngữ Điệp bổ sung.
"Ừm..." Trương Dương nghẹn lời, anh chợt nhận ra một chuyện khác: "Vậy nói cách khác..." Đàm Ngữ Điệp nhún vai: "Cậu đoán không sai, người già đó chắc cũng không đơn giản. Dù không phải hàng ngũ khai quốc công thần, nhưng tuyệt đối là vị tướng đi ra từ thời đại đó."
Trương Dương hít một hơi lạnh. Một vị tướng đi ra từ thời đại đó, không hề nói quá khi khẳng định sức ảnh hưởng trong quân đội là không thể bàn cãi. Ngay cả khi người già đó hiện đang mắc bệnh Alzheimer, sức ảnh hưởng này cũng không hề giảm bớt cho đến khi ông mất đi. Nhưng con trai ông hiện đã là Tư lệnh Không quân, lại là Thiếu tướng, e rằng thế lực trong nhà cũng không nhỏ chút nào.
Thảo nào sau lưng cặp vợ chồng này lại có nhiều người đi theo như vậy. "Ngữ Điệp sao cậu biết?" Âu Dương Tâm không nhịn được hỏi, trên mặt Trần Hiểu Vi và những người khác cũng đầy vẻ tò mò. Đàm Ngữ Điệp cười khổ: "Các cậu quên bố tớ làm gì sao? Tuy nói quân chính phân gia, nhưng các cậu nghĩ có thể phân được sao? Tớ từ nhỏ trí nhớ đã tốt, trong một dịp tình cờ đã từng gặp qua."
"Vậy ý các cậu là sao? Dù họ nghĩ thế nào, nếu chuyện này là thật, tớ nghĩ dì ấy hẳn rất muốn gặp lại bố mẹ mình." Trương Dương do dự, người ta nghĩ như vậy là bình thường, nhưng Lý Thục Phương đã hơn bốn mươi tuổi rồi, kéo dài thêm nữa, ai biết được liệu bà còn có thể gặp lại bố mẹ mình không.
"Cứ chờ xem sao đã." Đàm Ngữ Điệp nhún vai rồi hất hàm về phía đó. Trương Dương và mọi người nhìn theo hướng đó, lập tức phát hiện Lý Thục Cầm đang tranh cãi gì đó với người đàn ông trung niên kia, cả hai đều đỏ mặt tía tai. Trương Dương khẽ lắc đầu, xem ra Đàm Ngữ Điệp đoán không sai.
Vài phút sau, người đàn ông trung niên kia sải bước đi về phía này, còn Lý Thục Cầm và Lâm Nặc Tuyết thì vội vàng theo sau. Những người đi theo sau họ, những kẻ trông như cảnh vệ, không để lại dấu vết mà tản ra xung quanh, bắt đầu cách ly đám đông.
"Chàng trai, chuyện hôm nay cảm ơn cậu." Lâm Tòng Quân đi tới, nhìn chằm chằm Trương Dương thản nhiên nói. Vốn dĩ Trương Dương còn có chút thiện cảm với gia đình này, nhưng sau chuyện này, thiện cảm đó lập tức tan biến, nhất là với Lâm Tòng Quân thì hoàn toàn không có.
"Không cần cảm ơn, kính già yêu trẻ là mỹ đức của dân tộc Trung Hoa." Trương Dương gật đầu một cách lạnh nhạt. Mấy cô gái đứng sau lưng Trương Dương nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, ở độ tuổi này, khi biết rõ đối phương là Thiếu tướng mà vẫn không hề run sợ, phong thái điềm tĩnh như vậy, e rằng chẳng có mấy thanh niên làm được.
"Hôm nay quá muộn, thời gian cũng không thích hợp, chuyện vừa rồi chúng ta để hôm khác bàn, cậu thấy thế nào?" Lâm Tòng Quân trầm giọng nói. Chắc là sau khi về, ông ta sẽ điều tra thân phận của Trương Dương.
Nhìn Lý Thục Cầm bên cạnh Lâm Tòng Quân, mắt bà hơi đỏ, nhìn Trương Dương muốn nói lại thôi, rõ ràng vừa rồi đã bị Lâm Tòng Quân thuyết phục.
"E là không cần bàn nữa đâu, chúng tôi không có ý trèo cao. Ông Lâm, ông có thể đi được rồi, chúng tôi còn phải đón Giáng sinh." Đã bắt đầu nghi ngờ nhau rồi, Trương Dương lười phải lấy mặt nóng dán vào mông lạnh. Dù sao chuyện đã mấy chục năm rồi, ngay cả Lý Thục Phương có gặp được chuyện này, liệu có muốn gặp họ hay không còn là một ẩn số. Mấy chục năm không chút tình cảm, chẳng khác nào người dưng, dù có gặp lại, tình cảm cũng đã nhạt nhòa.
"Xem ra cậu biết thân phận của tôi nhỉ?" Lâm Tòng Quân cười lạnh, hỏi đầy ẩn ý.