Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 137
ngoại truyện : chap 34 : đi thôi

❊ ❊ ❊

Đi về phía bàn làm việc Ninh Hi cũng không ngừng than ngắn thở dài: Đúng là tên keo kiệt, bủn xỉn.

Khiết Thần đằng sau cũng đang cười, từ lúc làm việc anh chưa được cười lần nào mà cô chỉ mới tới làm một ngày, Khiết Thần lúc nào cũng mỉm cười, anh lẩm bẩm: Cô đúng là nguồn sống của anh.

Bản thân Khiết Thần chưa từng thừa nhận mối quan hệ của Ninh Hi với mình và tầm quan trọng của cô đối với cuộc sống của anh. Khiết Thần từ nhỏ đã luôn cảm thấy bản thân mình rất khác biệt, không thích gần gũi cô gái nào, ngay cả chị mình cũng không nhưng lại đặc biệt thích Ninh Hi, ngay từ nhỏ anh đã ở bên Ninh Hi, lúc nào cũng có cô, thậm chí đi tắm cũng có lúc anh và cô từng tắm chung, chỉ sợ quá nhỏ nên cả hai không để ý, phải đến khi mẹ anh cho thấy tấm hình năm đó chụp lại cô và anh, hai thân thể trần truồng nằm trong bồn tắm đầy xà phòng khiến Khiết Thần nhìn thấy cũng phải đỏ mặt. Bây giờ anh cũng đang giữ tấm ảnh đó, chỉ đợi lúc cho Ninh Hi nhìn thấy và ngắm nhìn biểu cảm của cô.

Chỉ đến khi cô rời xa anh, anh mới biết bản thân mình thiệt hại biết bao nhiêu, sống đau khổ biết bao nhiêu, nhiều lúc cũng muốn tự sát. Vậy nên anh dám khẳng định với bản thân rằng mình thật sự yêu Ninh Hi, không phải là thích hay rung động bình thường mà là yêu thương như người đàn ông với một người phụ nữ, không phải sự yêu thương của anh trai dành cho em gái.

Chữ ba chữ "Anh yêu em" Khiết Thần thật sự muốn tìm cơ hội để nói với Ninh Hi, khiến cô lần nữa lại yêu anh như thuở ban đầu.

.............

Chiều hôm đó, Ninh Hi phải làm việc bù lại đúng số thời gian mà cô đã đi trễ. Đúng là như lời đồn, Tứ Lam làm việc rất tốt và nghiêm chỉnh, tưởng chừng vì tin đồn của cô mà họ xa lánh cô, không ngờ họ rất tốt bụng, và họ cũng nói là nhờ vào sự lãnh đạo tốt của tổng giám đốc. Đúng giờ là họ tan ca, đặc biệt rất ít trường hợp phải làm thêm giờ, chỉ có Ninh Hi là ngoại lệ vì chẳng có ai như cô cả, đến công ty còn tám chuyện với thư kí của tổng giám đốc, nếu gặp người mới thì sớm đã bị đuổi việc. Và đó cũng là ước mơ của Ninh Hi, mong được Khiết Thần đuổi việc, chứ kiểu này cô sống không nổi.

Hôm nay không chỉ có Ninh Hi tăng ca mà Khiết Thần cũng vậy, theo lời Hải Phồn Tinh nói thì sếp lúc nào cũng là người ra trễ nhất, thậm chí có lúc còn trễ hơn cả bảo vệ, nói thế mới nói Khiết Thần sao lại tận tuỵ đến mức này, hèn gì nhìn anh gầy trong thấy ra hẳn, đặc biệt là gò má, sao mà hốc hác thế không biết.

"Ôi chết". Nãy giờ Ninh Hi cứ ngẩn ngơ trong đây miết quên mất mình phải về nhà, cô mong chóng dọn đồ đạc rồi chào tạm biệt Khiết Thần: Chào tổng giám đốc, tôi về đây.

Khiết Thần hình như cũng chuẩn bị về, anh đứng dậy rồi nói: Ninh Hi này, tối nay ăn cơm chung đi.

Ninh Hi lập tức lấy cớ: Không phải tối nay mẹ Ngôn có nấu cơm sao? Sao có thể để mẹ ăn cơm một mình được, tôi phải về. Dù chỉ là một giây thôi, Ninh Hi cũng cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ về sự ác động mà là hành động kì quái của Khiết Thần từ lúc cô gặp anh ở Bắc Kinh.

Khiết Thần giơ điện thoại lên cho Ninh Hi xem gì đó, tin nhắn một ai đó gửi đến cho anh với nội dung là: Hôm nay mẹ bận, cha con đi tiếp khách, chị con thì đi tụ họp với bạn bè rồi nên con và Ninh Hi tự ăn uống đi nhé. Nhớ về nhà đúng giờ và đặc biệt chăm sóc Ninh Hi cho mẹ.

Đâu phải tự nhiên Ngôn Di cứ bận đột xuất thế này, chỉ qua mẹ anh muốn cho anh và Ninh Hi không gian riêng. Khiết Thần đương nhiên không thể từ chối.

Ninh Hi đành chịu thua, cô dù không muốn cũng đáp: Được rồi nhưng tôi không muốn ăn sang trọng gì đâu, ăn tàm tạm mấy món bình dân là được. Ninh Hi biết tính Khiết Thần sẽ dẫn cô đi ăn như là beefsteak, salad, tôm hùm,.... Nhưng đấy không phải mấy món cô thích nên cô cũng chẳng ham, vậy nên cô đưa yêu cầu ăn cơm nhà làm.

Khiết Thần lập tức đồng ý: Được thôi, anh dẫn em đi ăn món này rất ngon.

Thấy Ninh Hi vẫn còn đứng đó, Khiết Thần mới nắm lấy tay cô rồi đầy hưng phấn nói: Nào, đi thôi.

..........

Xe Ninh Hi vẫn còn trong công ty vì Khiết Thần đề nghị là anh sẽ chở mà Ninh Hi thì cũng chẳng có ý kiến gì, đồng ý theo Khiết Thần. Chẳng qua chỉ là đi cùng xe, có gì đâu mà sợ nhưng thật ra Ninh Hi vẫn luôn cầu nguyện là Khiết Thần sẽ không lên cơn điên giữa chừng rồi làm mấy thứ điên rồ với cô.

Xe đi được một lúc rồi dừng trước một tiệm mì. Ban đầu cũng không có gì, Khiết Thần kêu dẫn cô đi ăn mì, cô cũng không có ý kiến nhưng sao đứng trước tiệm mì này, nước mắt Ninh Hi lại có cơ hội để tuôn trào ra.

Bảy năm trước vẫn vậy và bảy năm sau vẫn vậy, nó vẫn đông đúc như thế, mùi thơm bốc ta xung quanh vẫn thế khiến Ninh Hi hoài niệm đến những kỉ niệm xưa, cái mà cô từng sống chết để quên đi nó nhưng rốt cuộc lại không được.

Khiết Thần cũng nhận ra được sự e ngại trong ánh mắt đó của Ninh Hi khi đứng trước tiệm mì này. Bản thân Khiết Thần cũng suy nghĩ rất kĩ trước khi tới đây, sợ cô sẽ buồn nhưng rồi anh cũng quyết định là vẫn sẽ đi như ban đầu.

Ninh Hi đứng đó một hồi sau thì cũng lên tiếng: Vào thôi, anh định đứng đây đến khi nào, tôi đói rồi đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla