Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 115
phiên ngoại : chap 12 : vẫn còn yêu người ấy rất nhiều

❊ ❊ ❊

Lúc về đến biệt thự thì mọi người coi như đã có mặt. Khung cảnh rất giống mấy năm trước, chỉ có điều tình cảm của anh và Ninh Hi dường như thay đổi rất nhiều.

Anh ngồi xuống bên cạnh Ninh Hi, cô đương nhiên cũng không nói gì, càng không dám làm càn.

Lúc mới về, Ngọc Anh đã hỏi cô:

- Khiết Thần đâu? Mẹ kêu nó đón con về mà?

Ngôn Di cũng tiếp lời:

- Đúng vậy, nó đâu rồi?

Ninh Hi để túi xuống ghế rồi đi qua giúp Ngôn Di và Ngọc Anh, cô nói:

- Đột nhiên anh ấy bận nên con về trước.

Ngọc Anh và Ngôn Di nhìn nhau không nói gì nhưng thật chất Ngôn Di muốn chửi cái thằng này.

Quay lại bàn ăn, mọi người cũng bắt đầu ăn uống, cô cũng rất bình thường. Hoàn toàn mất đi vẻ mặt lúc nãy tức giận với Khiết Thần.

Thần Phong đột nhiên dừng tay, mắt hắn hướng sang Ngôn Di rồi Ngôn Di nhìn sang Tuấn Kiên và Ngọc Anh như ra hiệu điều gì đấy, hôm nay chỉ thiếu sự góp mặt của Di Tâm, nếu không thì Di Tâm cũng se gia nhập hội bốn người giúp hàn gắn mối quan hệ của Khiết Thần và Ninh Hi.

Tuấn Kiên hiểu ngay, hắn nói:

- Hi Hi, cửa hàng con đang phát triển rất tốt. Sẵn đây chú Phong có một công ty đá quý muốn đầu tư, con theo chú ấy về Thượng Hải để khảo sát công ty đó giúp chú Phong đi.

Thần Phong cũng biết điều, hắn tiếp lời của Tuấn Kiên:

- Đúng vậy, vợ chú muốn chú đầu tư vào đá quý nhưng vốn thực là chú không biết gì về đá quý, sẵn đây chú muốn cháu giúp chú một chút, dù sao cháu cũng rất giỏi về lĩnh vực này.

Khiết Thần mở to mắt, anh chưa biết gì về việc này, hay nói cách khác là ba mẹ anh đang nói dối, thậm chí gia đình của Ninh Hi cũng vậy. Khiết Thần cũng đành chịu, họ đúng là lắm chiêu trò. Đã dẫn anh tới Bắc Kinh, giờ còn muốn Ninh Hi quay về lại Thượng Hải.

Nhưng dù họ có làm gì chắc chắn Ninh Hi cũng sẽ không quay lại Thượng Hải, anh chắc rằng Ninh Hi phải ghét Thượng Hải đến dường nào, anh nghĩ cô có chết cũng không quay lại đó. Nhưng anh đã sai, câu trả lời của cô khiến anh bật ngửa.

- Vậy cũng được, con cũng muốn tìm hiểu thêm nhiều công ty đá quý khác để học hỏi một chút. Khi nào cô chú đi, con sẽ sắp xếp về theo.

Ninh Hi vốn biết mình không thể nào quay lại đó một lần nữa nhưng cô không thể nào chỉ vì vết sẹo nhỏ mà bỏ đi cả khuôn mặt, cũng không thể vì một quá khứ nhỏ bé mà làm tổn hại đến tương lai cô. Lần này quay về coi như để đối mặt với quá khứ thôi.

- Thôi, con ăn xong rồi, cô chú và ba mẹ cứ tự nhiên, con lên phòng trước.

Nói rồi, cô lấy túi rồi đi thẳng lên phòng. Sau Ninh Hi thì Khiết Thần cũng tương tự, đứng lên, nói vài câu rồi rời đi.

Ngôn Di thấy vậy mới nói:

- Sao em cứ thấy hai đứa này là lạ ấy nhỉ?

Ngọc Anh cũng không biết gì nhưng đúng thiệt là Ninh Hi hôm nay có vấn đề, hay chỉ vì gặp được Khiết Thần, hay vì giận dỗi Ngọc Anh không nói cho cô biết trước.

Ở trên phòng, Ninh Hi lăn qua lăn lại trên giường, tay đang cầm điện thoại nói:

- Chị à, em chuẩn bị đến Thượng Hải.

Người ở đầu dây bên kia là Di Tâm, giờ Di Tâm cũng đang ở lĩnh vực thời trang nên cô qua lại với Di Tâm khá nhiều.

- Nếu như quay lại đó thì đầu tiên em phải chắc là em không còn yêu Khiết Thần, vậy em có còn hay không?

Ninh Hi yên lặng một hồi, cô vẫn không muốn thoát khỏi tình yêu đó nhưng cũng không thể đối mặt với nó.

- Hi Hi, em đừng nói là......

Ninh Hi rốt cuộc cũng bị Di Tâm nắm thóp, cô đáp:

- Em vẫn còn yêu Khiết Thần rất nhiều, em không bỏ được.

Đầu dây bên kia thở dài, Di Tâm đoán đúng không sai, em cô vẫn còn yêu Khiết Thần, Di Tâm nói:

- Vậy em nói với nó chưa?

- Em chưa nói, vì nói lần nữa, sợ sẽ bị từ chối lần nữa.

Di Tâm thật sự muốn bay từ Nga về để giết chết con bé này, cô nói:

- Vậy em đừng yêu nó nữa, chị thấy hàng ngàn đàn ông tốt, sao em cứ phải nhắm trúng mình nó vậy?

Ninh Hi cũng không biết câu trả lời, bảy năm qua số lần Di Tâm khuyên cô quên Khiết Thần nhiều không đếm xuể nhưng không cách nào Ninh Hi quên được Di Tâm.

- Em cũng không biết, nhưng em biết là em không thể ngưng được.

Di Tâm cũng chịu với cô, Di Tâm đáp:

- Chị sẽ đợi câu trả lời của em sau khi em đi Thượng Hải, lúc đó hãy trả lời cho chị biết là em có quyết định dành lại nó hay là vẫn định yêu đương thầm lặng kiểu này.

Sau đó Di Tâm ngắt máy, bên này Ninh Hi vẫn còn đang suy nghĩ mãi câu hỏi hồi này của Di Tâm, cô cũng không biết tại sao bản thân mình phải yêu Khiết Thần nhiều đến vậy, nhiều đến mức muốn ngừng cũng không được. Ninh Hi cảm giác như trong suốt bảy năm qua, cô chưa từng quên được Khiết Thần nhưng cú sốc về bảy năm trước khiến cô không thể quên được anh cũng không thể yêu anh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla

Truyện bạn đang đọc dở dang