Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 124
phiên ngoại : chap 21 : không làm họ mất hứng thú

❊ ❊ ❊

Ngôn Di thấy con bé cũng ngủi lòng nên nhìn sang Khiết Thần nói: Dẫn con bé lên phòng đi, phòng nó cạnh phòng con.

Thiệt ra cũng không cần dẫn nhưng thiết kế của nhà được thay đổi trong bảy năm nên ít nhiều số phòng cũng tăng, cấu trúc nhà thay đổi phức tạp hơn, sợ cô muốn lên tìm phòng cũng khó.

Khiết Thần nghe thế mới nói: Nào, đi theo anh.

Ninh Hi đi theo Khiết Thần lên phòng, Khiết Thần cũng kiên quyết giúp cô mang vali nên giữa đường cô lại thấy trống trải, cô cứ tưởng Ngôn Di sẽ đi với cô nhưng không bà ấy cũng để cô đi một mình với anh.

Phòng của cô cách nhà chính một gian phòng lớn ở giữa được gọi là phòng chiêu đãi khách, căn phòng được xây thêm cách đây hai năm, nó rất to, chiếm khá nhiều diện tích cũng vì thế mà chỗ cô ở cũng rất xa so với phòng của mẹ Ngôn, chính vì điều này mà cô có chút lo sợ, sao lại có thể xếp phòng cô gần phòng anh được cơ chứ.

Khiết Thần dẫn cô lên lầu, cầu thang được làm bằng cô rất mát, không khí tưởng rất ngột ngạt nhưng lại hết sức thoảng mái, khoáng đảng, đặc biệt hơn là ở tầng này duy nhất chỉ có hai phòng ngủ, một là của Khiết Thần rồi đương nhiên phòng còn lại là của cô.

Khiết Thần mở cửa rồi đưa chìa khoá giao lại cho cô, lúc đó trong đầu cô cũng loé lên một suy nghĩ, " Vậy nhà còn chìa khoá phòng nào khác của phòng tôi không?". Lí do này khiến cô hết sức hoang mang.

" Sẽ có, nó sẽ ở chỗ mẹ anh " nói chậm một chút rồi Khiết Thần bổ sung " Anh sẽ không vào được ", câu này anh đặc biệt nhấn mạnh hơn bình thường khiến Ninh Hi có chút an tâm hơn.

Khiết Thần đi vào trong phòng, đặt vali của cô xuống gần giường rồi đi qua gần cửa sổ, mở toang nó ra, không khí mát mẻ chợt ùa về. Đây cũng là tháng năm, trời oi bức, nhà lúc nào cũng nên mở cửa sổ, vì cửa sổ này thiết kế khó mở và đóng nên anh nhìn Ninh Hi rồi nói: Lại đây.

Ninh Hi có chút khựng lại, ai biết Khiết Thần làm gì nên cô vẫn đứng đực đó, không nhúc nhích cho đến khi Khiết Thần nói: Lại đây, anh chỉ em cách mở và đóng cửa sổ.

Ninh Hi nhếch mép, cô nhàm chán nói: Không cần, chỉ là cái cửa sổ thôi mà, tôi tự biết làm.

Khiết Thần hình như hơi bực với cái thái độ này của cô, một phen đi về phía cô, kéo tay cô đến bên cửa sổ, rồi nhìn cô như ra hiệu bảo cô làm thử đi còn nói: Nếu em làm được thì anh ra ngoài.

Ninh Hi thấy buồn cười thật chứ, lạ lùng, cái nhà này chỉ có cái cửa sổ thôi mà cũng tính làm khó cô à, đừng có đùa, để xem cô sẽ dễ dàng mở nó ra cho anh ta thấy rõ hơn.

Nhưng loay hoay một hồi, Ninh Hi mới chợt nhận ra đóng nó vào rất khó, thậm chí kéo mãi mà nó không vào, đến lúc cô bất lực chẳng muốn làm nữa mới buông ra rồi bực tức nhìn qua Khiết Thần nói: Rồi, coi như tôi thua, nói đi, cách đóng nó làm sao?

Đến lúc này Khiết Thần không quan tâm đến cửa sổ thế nào nữa, từ nãy anh quan sát cô cố gắng kéo cửa sổ vào, chiếc váy cổ vuông của cô liên tục bị xộc xệch, thứ bên trong cũng như bị đà mà bếp bênh hơi lộ ra bên ngoài, đối với người bị cấm dục từ nhỏ, nhìn thấy cảnh này, vốn chẳng thể chịu đựng được.

Khiết Thần đột nhiên tiến lại gần Ninh Hi, khiến cô lùi một rồi hai rồi ba buóc, cuối cùng là lưng cô áp tường, tư thế này có trốn cũng không được. Cô lấy tay đẩy mạnh Khiết Thần rồi nói: Tránh ra, đừng có lại gần tôi đấy.

Vì bị cướp mất nụ hôn đầu nên không thể không đề phòng lần hai, nên lần này thật sự Ninh Hi đã vùng vẫy hơn trước nhưng tiếc là Khiết Thần lần này mạnh bạo hơn lần trước, anh nhanh tay nắm lấy hai tay cô đang đẩy anh để lên đầu, cúi đầu hôn ngấu nghiến môi cô, như thể miếng thịt, chuẩn bị cần cấu xé.

Nụ hôn ban đầu chỉ là ngấu nghiến ngoài miệng nhưng tưởng chừng đến lúc Khiết Thần dừng lại, cô đã nói: Anh bị điên à, buông tôi ra, anh còn dám làm nữa, tôi kiện anh, tôi kiện anh tội.....

Chưa kịp nói hết câu thì Khiết Thần tiếp tục hôn môi cô nhưng lần này lại thâm nhập vào bên trong miệng cô, chiếc lưỡi quấy rối chiếc lưỡi cô, bắt nó phải quấn chặt lưỡi anh, sau đó chiếc lưỡi cũng nhẹ nhàng lướt qua hết mọi ngóc ngách nơi môi cô, liếm hết mật ngọt trong đó. Chỉ đến khi thấy mặt Ninh Hi đỏ lên dần, anh mới buông môi cô ra nhưng tay vẫn không buông tay cô.

Môi Khiết Thần len lỏi dần xuống xương quai xanh của cô, anh cắn nhẹ một cái khiến Ninh Hi giật nảy mình, hét lên: Tên bệnh hoạn này, buông tôi ra, anh còn giở trò là tôi hét lên đấy.

Khiết Thần vẫn thiết tha giỡn đùa với cô, anh men lên dần vành tai nóng hổi của cô, phả vào đó hơi thở của anh rồi mê hoặc nói: Nếu em hét lên tôi lập tức sẽ đem em lên giường, ăn em ngay bây giờ. Cũng quên nói cho em biết, cách âm nhà anh rất tốt, tốt đến mức dù anh có khiến em hét đến ngất đi, bên ngoài cũng chẳng nghe gì.

Dứt lời Khiết Thần cắn mạnh vào vành tai cô rồi buông tay cô ra, rời khỏi cơ thể cô anh mới nói: Hét chỉ làm đàn ông thêm hứng thứ, không làm họ mất hứng.

Ninh Hi nghe thế mới cao tay, giơ lên trước mặt Khiết Thần, định cho anh một bạt tai nhưng Khiết Thần nhanh tay hơn cô, nhắm chặt bàn tay cô rồi tự dùng tay cô áp vào má anh, nhẹ nói: Khuôn mặt này, em yêu thương còn không hết, sao lại đánh nó.

Ninh Hi rút tay lại, nước mắt ép ra, cô hét lên với Khiết Thần, " Anh bị điên à, chơi đùa tôi còn chưa đủ à, bảy năm qua anh giỡn cợt với tôi còn chưa đủ à, bây giờ còn định giở trò gì với tôi, tôi nói anh biết trước, Ninh Hi này sẽ chỉ bị lười một lần, không có lần thứ hai, còn bây giờ anh cút ra khỏi phòng tôi, tôi ghét phải gặp cái bản mặt của anh lần nữa, cút ngay "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla