Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3157 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 123
phiên ngoại : chap 20 : ai rồi cũng sẽ khác

❊ ❊ ❊

Trưa hôm sau, đúng như lời hẹn Khiết Thần đến đón Ninh Hi vào lúc mười một giờ.

Cô và anh đợi để lên được máy bay cũng phải mất một tiếng, vì đợt kiểm duyệt khá phức tạp, mất nhiều thời gian, làm cho Ninh Hi uể oải vô cùng, chả có nhã hứng gì.

Lúc lên máy bay thì vui vẻ hơn một chút, chỗ ngồi của cô gần cửa sổ, tiện thể có thể ngắm nhìn bầu trời, đúng là tươi đẹp biết bao.

Ninh Hi cũng mang theo đồ ăn mà Ngọc Anh đã chuẩn bị từ trước, lần này cô đi Thượng Hải chẳng biết bao lâu mới quay về nên ít nhiều cũng cảm thấy rất nhớ mẹ mình.

Đột nhiên đang ăn thì Ninh Hi bị sặc, cô bắt đầu ho loạn lên, lúc này Khiết Thần ngồi bên cạnh mới đưa tay ra sau lưng cô, vuốt vài cái, rồi đưa nước cho cô uống, anh lãnh đạm, cực kì từ tốn thực hiện cái hoạt động của mình, " Em có còn là con gái không vậy, ăn uống từ tốn một chút, suýt chút nữa là nghẹn chết rồi ".

Ninh Hi lườm anh một cái, " Không cần anh lo ". Thiệt ra là cô đâu phải ăn quá nhanh đâu mà trong này tự nhiên lại bỏ hơi nhiều múi tiêu nên cô bị sặc một chút, nào ngờ bị Khiết Thần coi là ham ăn ham uống.

" Anh không lo cho em thì ai lo, lần này đi Thượng Hải, việc chăm lo cho em thuộc về trách nhiệm của anh, nếu có chuyện gì xảy ra, làm sao anh dám nói chuyện với cô Chu ". Cô gái trước mặt còn đang rất hậm hực, nhưng vẻ mặt cô thì lại rất hài hước, khuôn mặt nhỏ gọn nhưng má thì rất mềm, lại còn đỏ, nay vừa bị sặc xong, chiếc mũi cũng theo đó mà ửng lên, nhìn như con tuần lộc không khác gì, cũng đanh đá không kém.

Lúc này cũng từ đâu ra một cô tiếp viên xinh đẹp xuất hiện, vì thấy Ninh Hi bị sặc nên đã đến và quan tâm hỏi hang cô, hỏi cô có cần gì không nhưng Ninh Hi đáp lại: Không sao, tôi cảm ơn.

Nữ tiếp viên cười vui vẻ, " Không sao " rồi đặc biệt nhìn sang người đàn ông bên cạnh cô, " Chồng của cô rất chu đáo " rồi mỉm cười thật tươi nhìn cô, " Nếu có cần gì, cứ gọi chúng tôi "

Thiệt ra anh ấy không phải chồng tôi, đây là câu nói mà Ninh Hi định nói với nữa tiếp viên nhưng ai ngờ cô ấy đi mất rồi. Đột nhiên cô nhìn sang Khiết Thần bên cạnh, anh đang cười tủm tỉm, cô là đang không nhìn lầm chứ, anh lại cười vì lời nói đó à, không thể nào, chắc là anh đang cười vì một việc gì đó, cô cũng không để ý nữa nhưng trong thâm tâm vẫn rất vui vì câu nói ban nãy của nữ tiếp viên rồi lại thấy mình bắt đầu thích cô tiếp viên đó.

Hai tiếng sau thì máy bay cũng hạ cánh an toàn ở sân bây quốc tế Phố Đông.

Cảm giác thân quen đương nhiên sẽ ùa về, cảnh tượng cô gái nhỏ ngồi trên băng ghế dài, khóc thút thít không chịu nít, cảnh người qua cũng có rất nhiều người khuyên ngăn nhưng khóc thì vẫn khóc, không ngừng được. Đến giờ nghĩ lại Ninh Hi chỉ có thể nói ra một câu nói hết sức lạnh lùng: Đúng là yếu đuối.

Sự yếu đuối này đúng miêu tả cảnh tượng của cô ngày hôm đó, thảm thương, yếu đuối, bất lực, tuyệt vọng nhưng giờ thì khác rồi, cảm giác khi nhớ lại, không còn đả thương cô quá nhiều, ít ra nó chỉ có thể làm con tim cô nhói lên trong chốc lát, còn lại thù chẳng khác gì không khí, không thể thiếu nhưng lại chẳng mấy để tâm.

Khiết Thần thấy cô cứ nhìm chằm chằm vào băng ghế đó thì lòng có chút nghẹn ngào, anh chắc chắn rằng cô đang nhớ về quá khứ của bảy năm trước, sợ cô buồn nên anh định nói gì đó nhưng không trái lại, vẻ lo lắng của anh thì cô vui vẻ, tươi tỉnh nói: Đi thôi, ở đây quá ồn ào, tôi muốn về gặp mẹ Di.

Khiết Thần cau chặt ấn đường lại, vẻ khó hiểu nhìn Ninh Hi nhưng rồi cũng lấy lại tinh thần, " Được, cha anh đã kêu người đón chúng ta về "

" Được ". Ninh Hi nói có hơi dứt khoát rồi kéo vali đi thẳng ra cửa sân bay, cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào khung cảnh lúc này của Thượng Hải, " Ai rồi cũng sẽ khác ", Ninh Hi nói thế để tự nhủ bản thân mình sẽ không bao giờ lạc lối nữa, sẽ không để bản thân mình có cơ hội bị người khác chà đạp lần nữa.

Một lúc sau thì Ninh Hi và Khiết Thần cũng tới nhà chính của Mạc gia, đúng là nơi này vẫn khiến cô hớp hồn như ngày nào. Vẻ to đẹp, sang trọng của nó, cô muốn nói rằng: Nó không thuộc về mình, vẻ đẹp của nó luôn lộng lẫy nhưng lại rất bí ẩn, nghe từ Ngọc Anh thì cô đã thấy nó rất sâu xa từ khu biệt thự cho tới các căn nhà sau lưng biệt thự, ngay cả bờ biển phía sau biệt thự, quá đỗi là xinh đẹp, diễm lệ.

Ngôn Di từ trong nhà, nghe thấy tiếng xe của Khiết Thần về, cô chạy nhanh ra, ôm chầm lấy Ninh Hi, " Trời ạ, mẹ nhớ con chết được " rồi hun hít con bé như cục cưng nhỏ xinh năm nào.

" Mẹ làm như mấy năm rồi không gặp á, không phải hôm qua vừa gặp sao? " Ninh Hi bất lực nói đối với lại với Ngôn Di.

" Nào, vào đi, nhà của con chưa được dọn dẹp, phải mấy mấy ngày để người ta dọn dẹp đã, mấy ngày nay con cứ ở đây " Ngôn Di nói rất nhanh, không để cô có cơ hội từ chối.

Nhưng Ninh Hi vẫn cảm thấy không nên, " Không cần đâu, con ở khách sạn cũng được, hay là nhà cũng không cần dọn dẹp đâu, phòng con lúc đi được bảo vệ rất kĩ, không có hạt bụi nào đâu, không cần phải ở đây ". Ít nhiều cô cũng không muốn chạm mặt Khiết Thần quá nhiều, ở Bắc Kinh đã quá đủ, đừng nói bây giờ mỗi sáng đều phải gặp nhau, chỉ nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh.

Ngôn Di chưa kịp mắng con bé vì tội khách sáo thì Khiết Thần đã vọng giọng vào nói: Em cứ ở đây đi, nhà có bảo vệ tốt đến mấy thì cũng bảy năm rồi, không có bụi thì cũng có rắn, rết, em tự tin sẽ không sợ.

Nhắc đến mấy con rắn, rết hay gián, muỗi là cô lại nổi da gà, cô đúng thật là sợ mấy con này nên thôi, ít đành chấp nhận vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla