Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3366 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 113
phiên ngoại : chap 10 : tại sao phải trốn?

❊ ❊ ❊

Khiết Thần quan sát chiếc vòng cổ này rất nhiều lần, nhưng rồi một lát sau, anh nói:

- Thôi, anh xem vậy là được rồi, em có biết ai là người mua chiếc vòng cổ này của em không?

Ninh Hi có không biết ai là người đã mua Thạch Hoa vì đơn giản người đấu giá qua mạng nên mặt cũng chưa từng thấy, giọng.nói cũng chưa nghe nên chẳng biết gì về người mua hàng của mình.

- Chưa từng thấy qua, anh ta đấu giá qua mạng.

Khiết Thần gật gật đầu rồi nói:

- Ừm, khi nào em về?

Ninh Hi ngẩn ngơ, cô hỏi lại anh:

- Về đâu?

Khiết Thần càng đau đầu hơn với cô bé này, anh nói:

- Ăn trưa, cô Chu chưa nói gì với em à?

Rồi xong, chính thức là cô bị lừa. Sáng nay mẹ cô chỉ nói là về nhà ăn cơm trưa, không được bỏ, cô chỉ qua cảm thấy nó bình thường nhưng ai ngờ mẹ cô không nói về sự xuất hiện của Khiết Thần trong bữa ăn.

- Nói rồi. Một lát sau khi kiểm tra sổ sách ở đây.

Khiết Thần đi theo Ninh Hi rồi nói:

- Vậy anh đợi em.

Ninh Hi bực mình, quay đầu lại nhìn anh nhưng đáng tiếc điệu bộ giống như đang trêu đùa của anh khiến cô càng nóng giận, cô nói:

- Anh về đi, tôi chỉ phục vụ khách khi họ có nhu cầu mua đồ ở quán tôi, còn nếu anh không mua hay xem gì thì yêu cầu anh ra về.

- Vậy được, anh đi tham quan rồi đợi em cùng ra về.

Ninh Hi nhún vai, bĩu môi, cô cũng không nói gì. Chẳng qua là cô đang muốn ngắm nhìn khuôn mặt này một lát, cô rất muốn hỏi anh ra sao, như thế nào, sống có tốt không, anh đang làm gì, có đang yêu ai không, một vạn câu hỏi muốn đặt nha nhưng cô lại chẳng thể nói được câu nào.

Phòng làm việc của cô ở tầng trệt, còn hàng trưng bày thì ở các tầng trên, vì thế cô cũng chẳng đi lại nhiều. Nhưng hôm nay cô mới thấy may mắn vì chỉ cần nhìn ra tấm kính trước mặt là cô lại thấy được Khiết Thần, nhưng vì tấm kính này là tấm kính một chiều nên từ ngoài vào sẽ không thấy bên trong.

Mặc dù là muốn nhìn Khiết Thần thật nhiều nhưng Ninh Hi vẫn chưa thể đối mặt với anh, nên cô vẫn muốn anh ra về.

Đợi một lát thật lâu, cũng đã đến giờ phải về. Cô cũng chẳng còn việc gì phải làm, cùng lúc đó Khiết Thần cũng đứng lên đi ra. Ninh Hi mới thở nhẹ nhõm, cô đợi mấy phút sau thì cũng ra ngoài. Trong lòng cô đang không ngừng than:

- Không phải nói đợi sao, sao lại về sớm vậy.

- Em còn muốn nhìn anh thêm chút nữa.

Nhưng cô vừa ra khỏi cửa, cô nhắc con bé Mây là:

- Em tiếp khách cho đàng hoàng, đừng có nhanh nhảu nữa.

Nói rồi con bé cũng gật đầu, cô nhìn nó mà nhớ tới mấy năm trước. Ba năm trước cô cũng chỉ đứng ở đây, làm bán hàng như nó nhưng bây giờ thì tốt rồi, cô cũng có cửa hàng riêng, cũng có thiết kế riêng, nhiều lúc cảm thấy rất sung sướng nhưng chỉ có tình yêu là cô vẫn chưa có.

Nghĩ lại thì không thể tồn tại song song tiền tài và tình yêu. Trong lúc đang suy nghĩ, thì cô nghe thấy giọng của ai nói:

- Em đang trốn anh à?

Chết rồi, chết thiệt rồi. Ninh Hi đúng là nghi ngờ khả năng của anh, cô nghĩ anh về rồi nhưng anh lại ở đây, anh cũng nói trúng tim đen của cô, bây giờ chỉ có nước cao chạy thiệt nhanh nhưng nghĩ lại về nhà cũng phải gặp nên cô nhẹ nhành quay đầu lại, nhìn anh rồi nói:

- Tại sao tôi phải trốn, anh là khách hàng của tiệm tôi, anh là vinh hạnh của tôi, tại sao tôi lại phải trốn.

Khiết Thần đi gần lại, đầu gật gật tỏ vẻ rất hiểu nhưng rồi anh lại liếc nhìn cố nói:

- Vậy được, lấy nhân danh là khách hàng cũng là anh trai, anh đưa em về.

Ninh Hi nhanh chóng đáp:

- Khỏi cần, em tự đi.

Nói rôi Ninh Hi lấy chìa khoá ra, bấm xe, đi nhanh về phía chiếc Ferrari nhưng cũng rất nhanh cô bị nâng lên, lúc này cũng nhận thức được là anh đang vác cô lên trên vai anh. Giống như một bao gạo vậy, đúng là đáng cười.

- Anh thả tôi xuống, anh bị điên à?

- Cô Chu bảo anh đưa em về, nếu không anh về tay không thì cũng không được.

Nhớ lại cuộc điện thoại lúc nãy, thì ra là mẹ cô, mấy người này đã sớm thông đồng nhau, đã vậy còn hại cô.

Khiết Thần cũng đặt cô xuống xe nhưng trùng hợp hơn là chiếc của anh cũng là chiếc Ferrari màu đỏ, phải nói là y đúc của cô.

Anh thắt dây an toàn vào, đóng cửa như không cho cô đường thoát, rồi đi vòng qua bên kia, cũng rất nhanh lên xe.

Không gian trong xe đúng là không còn gì tệ hơn, nhưng Ninh Hi đã nhanh chóng phá ngay bầu không khí đó.

- Nếu xe tôi có bị gì thì anh sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm chứ anh Mạc?

Khiết Thần cười mỉm hình chữ V, anh đáp:

- Nếu em muốn không chỉ trách nhiệm xe mà anh còn chịu trách nhiệm luôn cả chủ xe đấy.

- Vô sỉ.

Bảy năm không gặp, Ninh Hi đúng là khinh thường anh, cô cũng nghĩ anh sẽ trở nên lạnh lùng hơn, kiêu ngạo hơn, ai ngờ cái cô thấy chỉ là sự mặt dày hơn của anh. Đây cũng là kiểu hình đầu tiên cô được thấy ở anh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla