Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 110
phiên ngoại : chap 7 : loại người giống đỉa

❊ ❊ ❊

- Yêu anh mãi là điều em chưa bao giờ hối hận, nếu cho em một cơ hội, em vẫn sẽ yêu anh như ngày đầu chúng ta gặp nhau khi bé.

Lúc đó anh có chút ngẫn ngơ, có chút áy náy, có chút vui vẻ vì cô nói sẽ luôn yêu anh nhưng anh vẫn chỉ đứng nhìn dáng người xa xa kia đang mất dần. Ninh Hi đúng là rất khác ngày xưa, cô không còn hình dáng mũm mĩm nữa, thay vào đó là dáng người cao ráo, đẹp đẽ, vẻ đẹp của thiếu nữ 18 tuổi. Trước khi ra đi, anh cũng thấy nước mắt cô rơi, và đó cũng là lần cuối anh được thấy nước mắt cô rơi cho đến nhiều năm sau.

Sau khi nghĩ về hai lần anh từ chối, đương nhiên anh đã bỏ lỡ thứ quan trọng nhất đời mình. Lúc đó anh cũng chưa có ý định hẹn hò gì với Dung Tiên, chỉ vì cô ta luôn theo anh, anh ít nhiều cũng rung động nhưng bây giờ lại cảm thấy nó như trò đùa, anh lại chẳng còn tí rung động nào với Dung Tiên nữa.

Đặc biệt là sau khi nghe cô nói chuyện với bạn của mình trong lớp học, cô ta nói:

- Dương Ninh Hi, cậu xem trong cô ta quá rồi, cô ta chỉ vừa mở miệng nói thanh minh thì liền bị Thần mắng, bắt phải xin lỗi mình, lần này chắc là không chịu được nên mới chuyển trường.

- Tớ chỉ vừa mới giả vờ té nhẹ xuống đất mà Thần đã lo lắng đến vậy, xem ra chức Mạc phu nhân cũng dễ lấy thiệt.

Vừa nói xong thì va ngay ánh mắt sắc lạnh của Khiết Thần, anh không hành động gì, trước khi ra khỏi cửa chỉ nói một câu:

- Tôi và cô coi như không còn quan hệ gì hết, từ nay cũng đừng đeo bám tôi nữa, tôi không thích đỉa, cũng không thích loại người giống đỉa.

Dung Tiên cũng chạy theo, cô ta níu lấy tay của Khiết Thần, cô ta với chất giọng mềm mại, uyển chuyển nhưng chẳng khác nào một con lẳng lơ nhỏ.

- Em.....em, không phải em cố tình, không phải anh thích em sao?

Khiết Thần mạnh tay gạt cô ta rồi chỉ thờ ơ nói một câu:

- Cô nghĩ mình có đủ trình độ à, nằm mơ.

Một câu nói khiến cô ta chết sững, bóng hình anh đã xa, cô ta khuỵ xuống, cô ta cũng nghĩ anh thích cô ta nhưng nào ngờ, chỉ là trò đùa.

Khiết Thần cũng chưa từng coi Dung Tiên là bạn gái, đơn giản là chút rung động thời thanh xuân, nhưng chẳng nhiều đến trở thành bạn gái.

Nếu như anh làm việc này, nghe việc cô ta đã làm sớm hơn thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Trong mắt anh, cô rất đáng thương nhưng Khiết Thần nào biết trong mắt cô, cô lại càng đáng thương hơn.

Yêu một người, dẫu biết không có kết quả nhưng vẫn cắm đầu.

Yêu một người mà chỉ có thể đứng đằng sau người đó, chờ đợi người ta nói câu:" Anh thích em ".

Nhưng mãi chẳng được, Ninh Hi dù có đứng cạnh anh, cũng chỉ với tư cách là em gái. Mặc dù Ninh Hi có học giỏi, nhảy lớp để học cùng anh nhưng anh vẫn chỉ xem cô như em gái. Đối với Ninh Hi, dẫu biết không thể vẫn yêu còn đối với Khiết Thần dẫu biết có thể nhưng vẫn không yêu.

Đến hôm nay, người con gái cùng anh nay đã biến mất, hay nói cách khác cô sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, anh đã đánh mất cô thiệt rồi.

Chiều hôm đó, anh không học ở trường, anh đi ra công viên. Nơi đây vắng không chút người, dù là buổi xế tà cũng không có nhiều người, bỗng từ đâu xuất hiện người ngồi bên cạnh Khiết Thần, anh quay lại thì thấy ba mình.

- Ba...

- Ừm.

- Hôm nay cúp học à?

- Vâng.

Khiết Thần chỉ nhẹ đáp vì trước giờ hai ba con cũng rất ít khi nói chuyện, dù nói cũng chỉ vài câu.

- Thấy thế nào?

Anh chau mi tâm lại nhìn về phía Thần Phong. Thần Phong đã chạc tuổi nhưng vẫn còn khí chất ngời ngời, vẻ đẹp chưa bao giờ rời khỏi ba anh.

- Ý ba là sao?

Thần Phong tay vẫn xé từng mảnh bánh mì, rải xuống đất, bồ câu cũng xuất hiện rất nhiều, hắn nói:

- Nghe nói Ninh Hi quay về Bắc Kinh rồi à?

- Vâng.

Thần Phong đột nhiên yên lặng một lát, xé hết mẩu bánh mì trên tay, hắn mới nói tiếp:

- Con bé là người tốt, đừng để đánh mất nó. Ba biết bây giờ quá sớm để nói nhưng đừng để như ba năm xưa, nếu như thời gian quay lại, ba sẽ không làm vậy để cưới mẹ con. Thích một ai đó mất rất nhiều thời gian nhưng yêu một ai đó chỉ cần một giây là đủ. Nhưng để hết thích cũng rất nhanh, nhưng để hết yêu thì mất cả đời. Nếu con bé chỉ thích con thì nó hoàn toàn rất dễ gỡ bỏ nhưng nó đã nói yêu con thì nó sẽ phải dùng cả đời để khống chế tình yêu đó khi con nói không yêu nó, nhưng không có nghĩa nó hết yêu con.

- Tình yêu không khó như con nghĩ đâu, nó rất nhanh, năm đó ba chưa hề thích mẹ nhưng sau đó nó chuyển thành yêu mẹ con, từ đó ba cảm thấy yêu mẹ con là điều không bỏ được, vậy là ba và mẹ con yêu nhau cho tới bây giờ. Nhưng nếu con không yêu nó thì nó rời đi là tốt cho con, đừng suy nghĩ nhiều, sống tốt là được. Còn ngược lại thì con phải nghĩ xem mình nên làm gì.

- Đây là kinh nghiệm của ba trong tình yêu, một khi con yêu ai đó, con sẽ hiểu.

- Được rồi chúng ta về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla