Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4355 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 144
phiên ngoại lạc thần – [bốn] cảnh xuân tươi đẹp như nước.

❊ ❊ ❊

Ta trước giờ đều dậy sớm, lần này cũng không ngoại lệ.

Không khí xung quanh nhè nhẹ mùi thuốc nồng đậm, có chút gay mũi. Ban đầu, ta đối với loại hương vị này thực không thích ứng, nhíu mày, rồi đành miễn cưỡng mở mắt ra. Gối đầu lên cánh tay ngủ một đêm, cánh tay sớm đã mỏi nhừ, đang định theo bản năng duỗi ra, không ngờ ống tay áo lại bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, không thể nhúc nhích.

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy trêи giường một nữ hài đang nhắm mắt.

Qua bao nhiêu năm như vậy, mỗi lần ngủ dậy, bốn phía đều là một mảnh yên tĩnh cùng hư vô, có lúc là một phương trướng mạn trong khách điếm, có lúc lại là dây leo cổ thụ nơi rừng già, hay chỉ là bất đắc dĩ một gian âm lãnh cổ tháp.

Mỗi lần mở mắt ra, luôn chỉ có một mình ta, chưa bao giờ thấy người thứ hai, lần này thấy gương mặt nàng, không khỏi thoáng ngẩn ra.

Ta ngồi thẳng người suy nghĩ, mới hồi tưởng sự tình phát sinh đầu tiên thế nào. Hôm qua người nàng bị trọng thương, ta liền đem nàng đến y quán trị liệu, rồi nghỉ lại một đêm.

Trong phòng thực tối, nến đã sớm cháy hết. Ánh sáng lờ mờ trêи giường khiến cho khuôn mặt nữ hài thêm vài phần âm trầm, lông mi dài ẩn sâu trong bóng mờ, rất giống cỏ lau ngược sáng dưới ánh trăng, yên tĩnh thật sự.

Tay nàng vẫn nắm chặt, cầm lấy một góc tay áo của ta, thân mình cuộn lại giống như một con mèo con bị thương.

Ta đem ngón tay nàng gỡ ra, nàng lại trở mình nắm chặt ống tay áo ta hơn, cùng lúc đó, trong lúc ngủ mơ dật ra vài câu mơ hồ vô nghĩa không rõ lời, nhỏ nhọ mềm mềm, nghe không rõ, mà nàng xoay người, lộ ra bên gáy một mảnh da thịt như tuyết.

Ánh mắt ta gáy gao nhìn da thịt trêи gáy nàng, trong lòng bốc lên một tia kinh ngạc cùng nghi hoặc.

Miệng vết thương …..biến mất?

Ta nhớ rõ ràng, phía trước gáy nàng từng có vài miệng vết thương thật nhỏ , cũng không nghiêm trọng bằng trêи thân thể, nên nữ đại phu cũng vốn không có giúp nàng băng bó, chính là chỉ đơn giản bôi ít dược, nay chỉ cần qua một đêm, mà miệng vết thương lại có thể nhanh chóng khép lại?

Ta vươn ngón tay, tại phiến da thịt kia nhẹ nhàng xoa xoa.

Vài phần cảm giác gợn gợn truyền đến đầu ngón tay, nơi đó hiện ra mấy cái dấu vết sẹo, so với da thịt trắng bóc của nàng thì hơi hơi hồng nhạt bất đồng.

Đây không phải ảo giác.

Trong lòng ta đang hồ nghi thì lúc này nghe được tiếng bước chân đến gần, nữ đại phu kia xốc màn đến, tay bưng một cái rổ bện trúc.

Nàng hình như còn chưa tỉnh ngủ hẳn, che miệng ngáp một cái thanh âm khàn khàn nói: “A, ngươi tỉnh rồi?”

Ta hướng nàng gật đầu. Nàng không nhìn ta, đi thẳng đến quầy thuốc ở góc tường, kéo ngăn lấy ra một ít dược liệu, y theo phân lượng mà gói giấy rồi đặt vào rổ trúc, một bên lơ đễnh nói với ta: “Cửa hàng này của ta có hai gian phòng, phỏng chừng ngươi là đại cô nương gia, vậy mà cũng không ngại cùng lão nương ta chen chúc một nhà, càng không nói là lại ở phòng của tiểu tử thỏ đế nhà ta. Nhất thời ủy khất ngươi một đêm, ngươi có phiền không?”

“Không có.”

Ta thản nhiên đáp lại. Nhìn những vết sẹo gần như nhạt hết đi trêи gáy nữ hài, nghĩ một chút, nhịn không được hỏi nàng: “Lúc trước ngươi bôi cho nàng cho nàng loại thuốc gì?”

Đại phu kia quay đầu lại, ngừng tay bốc thuốc, miễn cưỡng nói: “Đó là loại kim sang dược (1) tốt nhất của nhà chúng ta, là phương thuốc gia truyền, cửa hàng khác không có. Như thế nào, ngươi hoài nghi ta bán thuốc giả?”

“Không phải.” Ta thấp giọng nói:”Ta chỉ là tò mò, trêи đời loại linh đan dược liệu gì mà có thể trong một đêm đã xóa đi miệng vết thương, ít lưu lại dấu vết.”

Đại phu kia nghe vậy, sợ run một lát, lập tức mặt đổi màu xám ngắt, đặt mấy giỏ thuốc đông y xuống, vội vàng chỉ vài bước đã đến bên canh giường.

Thân thủ nàng thăm khám cổ nữ hài, trêи mặt không ngừng kinh ngạc, do dự một lát, nhẹ nhàng vạch trần băng vải trêи người nữ hài, liếc mắt một cái liền chặc lưỡi nói : “Lão thiên gia, điều này là không thể, thật kì lạ”.

Ta liếc mắt qua xem một chút, quả nhiên như ta dự đoán.

Da thịt trêи người nữ hài cũng là như thế, chỉ có điều miệng vết thương so với ở cổ màu thâm hơn, chưa kịp khép lại hoàn hảo như ở cổ, có chỗ vẫn để lại vết máu bầm.

Đại phu kia lui lại vài bước, tự trấn định nói: “Muội muội ngươi, muội muội ngươi này…. Từ nhỏ chính là như vậy sao? …. Hay là trước kia…đã uống cái linh dược bồi bổ thể chất gì?”

Ta thấp giọng nói:”Nàng không phải muội muội của ta.”

Nàng ánh mắt càng mở to, hoàn toàn không có khí thế như trước:”Cái gì…… Không phải muội muội của ngươi?”

Ta gật đầu:”Chính là trêи đường gặp được …… Người xa lạ thôi. Ta không quen nàng, cũng không biết tên nàng, cái gì cũng không rõ ràng.”

Nàng nhất thời nghẹn lời, có vẻ vì lần trước vội vàng đã quát lớn ta không biết chiếu cố muội muội ruột, nay mới hiểu rõ đầu đuôi, trêи mặt không tránh khỏi hiện lên một tia xấu hổ.

Ta rồi nói tiếp:”Tình trạng hiện giờ của nàng còn cần trị liệu không?”

Đại phu ngượng ngùng nói:”Được như vậy , còn trị liệu cái gì. Miệng vết thương đã khép lại, chờ nàng tỉnh lại, phỏng chừng có thể đi lại chạy nhảy, ta cùng lắm thì cho thêm ít thuốc bổ để phục hồi nguyên khí. Ngươi thanh toán xong, liền có thể lĩnh nàng đi được.”

Ta lập tức lấy ra một ít bạc đưa cho nàng. Đại phu kia nhận tiền, mắt liếc nhìn nữ hài trêи giường, lắc lắc đầu, cũng không lựa dược liệu nữa mà bưng rổ trúc đi vào phía trong.

Trong phòng lại chìm vào yên lặng.

Ta múc nước rửa mặt, rồi lại đi vào trong, một hồi lâu nữ hài mới bắt đầu tỉnh dậy.

Nàng nhẹ nhàng “ân” một tiếng, hai tay chống giường, ngồi dậy. Đôi mắt màu hổ phách còn lắng đọng lại vài tia tán loạn lẫn mệt mỏi, bộ dáng buồn ngủ. Nếu không biết hôm qua xảy ra chuyện gì, chắc chắn sẽ nghĩ nàng mới tỉnh dậy sau một đêm ngủ say, giờ phút này vẫn còn luyến tiếc giấc mộng.

Nàng nhìn thấy ta, cũng không giật mình, lắc lắc đầu nhìn chằm chằm ta. Trêи mặt thản nhiên, không nói gì, im ắng giống như một con búp bê tinh xảo.

“Thân thể cảm giác thế nào?”. Ta hỏi nàng.

Đôi môi đơn bạc của nàng mấp máy, trong cổ họng phát ra một âm thanh mơ hồ, cũng không trả lời ta.

“Nâng một chút cánh tay thử xem.” Ta nói tiếp.

Nàng nghe lời ta, giật giật cánh tay, song như cũ vẫn không nói lời nào.

Ta cũng không thèm để ý, chỉ muốn xem nàng thật sự hồi phục hay chưa, lại nói thêm: “Xuống giường, thử đi lại xem.”

Lần này nàng lại mở miệng, tiếng có chút khàn: “…..Hảo.”

Ta đi đến một bên lấy đôi hài đã hong khô, cúi người giúp nàng đeo vào. Nàng đeo vào xong, ở trêи mặt đất đạp đạp, vẫn im lặng tới tới lui lui vài bước trước mặt ta.

Tuy rằng có chút tập tễnh, nhưng chung quy cũng không khác người bình thường lắm.

Mà thật ra cũng không phải là bình thường.

Bị thương nghiêm trọng như vậy, người bình thường phỏng chừng phải ở trêи giường triền miên một thời gian. Mà nàng thì chỉ như người mới tỉnh ngủ, hoàn toàn thoát thai hoán cốt, bộ dáng khỏe mạnh như cũ.

Nữ hài kì quái. Tất cả những gì xảy ra hôm qua, đều chỉ như một giấc mộng.

Ta xem xét nàng hồi lâu, vẫn không đoán ra. Nàng ngẩng đầu nhìn ta, một hồi lâu phát ra một tiếng “ùng ục” rất nhỏ.

Nàng theo bản năng xoa bụng, gương mặt xinh đẹp có chút hầu, run run hồi lâu, ngẩng đầu lên, đôi mắt màu xám tro như hổ phách quẫn bách nhìn chằm chằm ta.

Ta nhìn nàng một cái, nhẹ giọng nói :”Đã đói bụng sao? Ta dẫn ngươi đi ăn một chút .”

Nói xong liền đưa nàng đi, nàng thực lanh lợi, đi theo sau ta, dù cái gì cũng không hỏi, không nói. Xốc rèm cửa lên, chỉ thấy đại phu kia đang ở bên quầy viết viết cái gì đó, một thiếu niên mặc áo xanh ngắn đang chống cằm, lặng lặng nhìn nàng mà buông tay xuống.

Đại phu thấy chúng ta đi ra, sắc mặt có chút khó coi. Ta hướng nàng gật đầu, tạm thời coi như cảm tạ. Gần đến lúc ra khỏi cửa, mơ hồ nghe được đứa con của đại phu thấp giọng nói: “Ai, nương. Tiểu muội muội ngày thường trông tốt như vậy, chỉ có điều ánh mắt trống rỗng. Nhưng mà…. Nàng như thế nào lại có thể đi lại được? Nương đúng là hoa đà trêи đời, tài năng không phải là khoác lác, bệnh gì trong một đêm cũng có thể chữa khỏi. Ngươi cho nàng thuốc gì? Qủa đúng là thần!”.

“Câm miệng cho ta, ra ngoài chơi đi, đừng làm phiền ta…. Ranh con”.

Rời khỏi y quán, bên ngoài là một nơi phố xá sầm uất, một mảnh ồn ào. Nắng gắt, chiếu vào mắt có chút khó chịu, ta nhíu mắt , tìm một tiệm cơm yên tĩnh ít người đi vào.

Tiểu nhị nhanh nhẹn liền tới gần phục vụ, ta hướng nàng:”Thích ăn cái gì?”

“Cam nguyệt tô.”

“Cái gì?”

“Cam nguyệt tô, mềm , ngọt. Mẫu thân trước kia thường xuyên làm cho ta ăn , ta thực thích.” Nàng ngẩng đầu, trêи mặt chung quy hiện ra một tia thần thái : “Ngươi nếm qua chưa?”

“…… Chưa từng.”

Ngay cả tên này cũng chưa nghe qua.

Nàng cúi đầu, biểu tình ảm đạm.

Lúc trước nghe nàng nói nương đã qua đời, ngay cả tên cũng không thể nhớ, nhưng tư vị điểm tâm do mẫu thân làm lại nhớ được rõ ràng sao?

Tiểu nhị có chút xấu hổ chen vào nói:”Cô nương, các ngươi hai vị rốt cuộc muốn ăn gì? Cam nguyệt to kia, tiểu điếm không có”.

Ta đối tiểu nhị nói:” Mấy đồ ăn vặt mỗi thứ một ít, phân lượng không cần nhiều lắm.”

Tiểu nhị kia gật đầu đi, không bao lâu điểm tâm liền mang đến.

Nàng gắp mỗi thứ một ít, ngốc nghếch nhìn, rồi lập tức tinh tế cắn từng miếng nhỏ. Theo lý thì nàng đang rất đói bụng, nhưng dù là vậy, giơ tay nhấc chân vẫn như cũ có vẻ rất giáo dưỡng, toàn thân toát ra một vẻ quý khí, không giống trẻ con cùng tuổi – sẽ chẳng chú ý nhiều lễ nghi khi ăn.

Trước đây nàng là tiểu thư con nhà giàu sao?

Ta vừa nghĩ vừa im lặng dùng cơm, lại phát hiện một chuyện thập phần kỳ quái.

Nàng ngay cả sủi cảo và tiểu lung bao cũng không biết, cái này làm ta có chút giật mình. Theo lý thì đây là món đồ ăn vặt phổ thông ở trung nguyên, không có người nào là không biết, hay là nàng trước kia chua từng thấy mấy món này?

Chung quy cảm thấy nàng thật ngây thơ, giống như chưa từng vương vào bụi trần nhân gian.

Ta đưa qua một đĩa dấm chua, thấp giọng nói: “Chấm cái này ăn”.

“Hảo..” Nàng lên tiếng, gắp một cái sủi cảo, bắt chước bộ dáng của ta chấm vào dấm rồi đưa đến miệng cắn, bỗng dưng hơi hơi nhíu mày: “Đây là cái gì? Chua quá….”

Ta buông đũa xuống, im lặng nhìn về phía nàng.

Ngay cả dấm chua cũng không biết sao?

(1) kim sang dược: thuốc dành cho vết thương bị đao kiếm chém (Đông y)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola