Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 178
cuồng hóa.

❊ ❊ ❊

Nhị… Bá…?

Ta buông Đoan Yến ra, nhìn lại kẻ điên đầu tóc bù xù, trêи người mặc hắc rách tung tóe, bị Lạc Thần áp chế quỳ trêи mặt đất, lưng hơi còng. Khi còn bé, ta ít tiếp xúc với Nhị Bá, căn bản không lưu lại chút ấn tượng gì về ông ấy, hơn nữa người trước mặt bộ dạng không giống người cũng không giống quỷ, ta càng không nhận ra.

Chỉ có điều tay hắn lúc chống xuống đất trắng bệch, ngón tay trương phình gần như trong suốt, căn bản không giống tay của người sống, ngược lại rất giống tay của người chết. Lúc nãy, Thất thúc bắn một tiễn xuyên qua ngực hắn, đổi lại là người thường sớm đã chết, nhưng hắn như dã thú phát cuồng, cực kì giãy dụa khiến người ta sợ hãi.

Thất thúc ném đại đao xuống, đi đến đây, cẩn thận xem kẻ điên quỳ trêи đát vài lần, trêи mặt không có huyết sắc, quay đầu hét lớn với Lạc Thần: “Lạc cô nương, mau thả hắn, hắn… hắn… là nhị ca của ta!”

Lạc Thần giật mình, vừa vặn lúc này, người nọ trêи mặt đất ra sức giãy giụa. Lạc Thần hai vai run rẩy, chân phải dời mượn lực, cố gắng hết sức giữ chặt người nọ, thấp giọng nói: “Mặc kệ hắn có phải là nhị ca của ngươi không cũng không thể thả ra.” Nói xong, ánh mắt lạnh lùng nhìn trêи mặt đất: “Ngươi thấy rõ rành, hắn bị ngươi bắn một tiễn nhưng trêи người lại không có vết máu nào, lúc nãy hắn bị chúng ta đánh mấy chỗ cũng không đổ máu.”

Ta đứng lên giúp Lạc Thần giữ chặt bả vai người nọ, vội la lên: “Thất thúc, đây căn bản không phải người sống, phong huyệt nhằm vào hắn đều không được!” Vũ Lâm Hanh đem Phi Kiếm kề trêи cổ người nọ, cười lạnh một tiếng: “Ai biết đó là thứ bất tử quỷ quái gì , ta thử chém đầu hắn xuống, thứ nhất có thể trị hắn, thứ hai có thể an ủi vong linh của bốn huynh đệ trêи trời.”

Tứ bá nắm vạt áo của Thất thúc giận dữ hét: “Thằng nhóc thanh tỉnh chút đi! Ngươi bắn hắn một tiễn mà hắn vẫn khỏe mạnh, con mẹ nó hắn không phải người! Nhị ca thân thể từ xưa khô gầy như thanh củi đâu to béo như người này!” Nói xong, phun một hơi: “Con mẹ nó, còn béo hơn lão tử!”

Thất thúc không nói lời nào thoát khỏi tứ bá, đi nhanh đến người kia, sờ soạng bên hông một phen, ngay sau đó, lấy ra một quải bài (1) màu đen. Hắn ném quải bài trêи mặt đất bay đến gần chân Tứ bá, hô lớn đến khàn cả giọng: “Đây là quải bài của sư môn, mặt trêи còn khắc tên nhị ca, còn có thể sai sao?! Nhị ca hắn… Hắn tại sao lại biến thành bộ dạng này!”

Tứ bá nhặtquải bài lên, vừa thấy, ánh mắt nhất thời trợn tròn.

Thật sự là…… Nhị bá?

Người mặt ta thật sự không thể là Nhị bá, trong lòng chỉthấy hoảng sợ, thậm chí mâu thuẫn.

Ta cắn chặt răng, lao tới vén mái tóc dài xõa trước mặt người kia, khi tóc rối được vén lên lập tức lộ ra khuôn mặt già nua sưng phù trắng bệch. Ta lần đầu tiên thấy dạ dày đã cồn cào, khuôn mặt này như ngâm nước rất lâu, ngay cả làn da cũng nhăn nheo. Trách không được tại saohắn lại béo như vậy, nhưng không hợp lý lắm làm sao hắn có thể sưng phù lên như thế.

Đích thực hắn đã chết. Trương phình lên như tống tử nhưng hắn làm sao nhúc nhích được?

Đang nghĩ ngợi, người nọ đột nhiên rống lên một tiếng, mạnh bạo tiến về phía ta, thiếu chút nữa cắn lấy tay ta, cũng may Lạc Thần và Vũ Lâm Hanh phản ứng mau lẹ kéo hắn trở về. Ta sợ tới mức rụt tay về, lúc người kia trở tay, trong thoáng chốc ta thấy một vật màu đen như rắn trượt qua trong da hắn.

Ta cảm thấy tình cảnh này hết sức quen mất, chợt giật mình nhớ tới một sự kiện, lập tức hô to với Lạc Thần và Vũ Lâm Hanh: “Mau buông tay!” Đồng thời nói với những người khác: “Tất cả lùi lại, tránh hắn thật xa!”

Lạc Thần nhìn ta: “Thanh Y, làm sao vậy?”

Mồ hôi lạnh ứa ra: “Thứ trong thân thể hắn hẳn là cổ trung linh tinh, tình huống này giống hệt trường hợp của Trần Linh dưới chân núi lần đó. Hắn đã chết, thân thể không thể tự mình điều khiển, hiện tại có thể phát cuồng giết người là do vật trong cơ thể thao túng thôi.” Ta một mặt nói xong, vội vã bắt lấy cánh tay của Lạc Thần: “Thứ đó rất thích máu, lần trước còn muốn chui vào vết thương của ta, Lạc Thần tay ngươi đang bị thương, đừng đứng quá gần hắn!”

Lạc Thần thần sắc khựng lại, nhưng người nọ giãy dụa quá lợi hại nàng cũng không dám tùy tiện buông tay, Vũ Lâm Hanh bắt đầu tức giận: “Căn bản còn có Yêu Nga Tử ở trong đầu này, thôi thôi, một kiếm trảm xuống xem hắn còn có thể động đậy không!”

Khi nói chuyện, Vũ Lâm Hanh một tay nhanh giữ chặt vai người kia, tay phải vung phi kiếm muốn động thủ, ta đang đau đầu chưa biết giải quyết khó khăn vấn đề này như thế nào, còn chưa kịp ngăn lại, bên kia Thất thúc đã run rẩy nói: “Hắn là nhị ca của ta, vạn lần không thể được!”

Vũ Lâm Hanh nhíu mày, thanh âm hơi lạnh: “Nhưng hắn không phải người, nếu cứ như vậy chúng ta đều sẽ chết. Ta và ma quỷ sắp không giữ được hắn rồi!”

Thất thúc sắc mặt đau khổ, tứ bácắn chặt răng, quai hàm phát run. Bọn hắn hiểu nhị bá sớm đã chết, cũng biết thân thể của nhị bá đã trở thành chỗ ở của vật kia, tám chín phần mười là trống rỗng, chỉ còn lại vẻ ngoài yếu ớt, rốt cuộc không sống được, chỉ là anh em gắn bó xảy ra chuyện, bọn hắn căn bản không thể tin sự thật trước mắt.

Qua hồi lâu, Thất thúc hít một hơi, chua chát nói: “Vũ cô nương, ngươi động thủ đi.”

Ta sợ là chém đầu xuống ngược lại không hữu dụng, trong lòng cảm thấy không ổn, chính là lúc đang do dự, thân thể Nhị bá bỗng dưng run rẩy kịch liệt, miệng phát ra vài tiếng khàn khàn gào thét, trong chớp mắt chỉ nghe một tiếng “xích” dạ thịt rách ra, một vật dài màu đen từ vết thương trước ngực của Nhị bá bò ra, đi thẳng đến tay Lạc Thần.

Tay phải của Lạc Thần lúc nãy bị ta cắn, máu tươi đầm đìa, mà thứ kia rất thích máu, ta chính là lo lắng việc này muốn Lạc Thần tránh xa, đáng tiếc nàng lại trì hoãn.

Thân ảnh dài kia chui khỏi cơ thể giống như rắn cuộn người bò đến miệng vết thương của Lạc Thần, ta thấy rõ ràng không chút suy nghĩ, tay phải vươn ra trực tiếp nắm lấy vật kia. Thứ này lạnh lẽo chạm vào khiến tóc gáy dựng thẳng, nó bị ta nắm, nửa thân trêи giãy dụa, chuyển người vọt thẳng đến trước mặt ta.

Loại đối đầu trực tiếp với lực đạo mạnh như vậy, người bình thường không có dịp gặp gỡ.

Ta nhìn thấy nó giống như hắc xà, nhưng không có mắt mũi miệng, đầu to hơi nhô lên, hình tam giác, mặt trêи nhiều mạch máu đỏ ngang dọc, rất xấu xí, không khác vật ở trong cơ thể Trần Linh cho lắm, chỉ khác là thứ này lớn hơn rất nhiều.

Ta vội nghiêng mặt, tay phải giơ cao dùng hết khí lực toàn thân ném nó ra xa.

Thứ này bị ta ném vào bóng đêm không hiểu đã bò đến nơi nào. Mọi chuyện xảy ra cực nhanh, nhưng , ta sợ tới mức cả người nhũn ra, trải qua áp lực vừa rồi, cơ hồ không đứng nổi mà bên kia Lạc Thần đã buông Nhị bá ra, thân thể Nhị bá ngã xuống, từ bên trong một đen bay nhanh tới Lạc Thần, Lạc Thần vội lấy phi thân tránh né, tay nàng cầm kiếm vốn muốn một chiêu chặt bỏ thứ kia, nhưng giữa chừng nàng đột nhiên thay đổi chú ý, một mực tránh né chứ không động kiếm.

Ta hiểu được lo âu của nàng, lần trước ở chân núi tuyết, thứ này bị chém đứt không chết đi mà lập tức phân đôi. Lấy đao chém xuống, càng chém càng nhiều, sự tình càng khó giải quyết hơn.

Bóng đen kia bổ nhào vào khoảng không rơi xuống đất, cuộn người giống rắn, đồng thời nửa thân cuộn lên.

Thất thúc thấy bóng đen kia, lạnh lùng nói: “Đây là tam thi thần cổ, không nên tùy tiện đụng vào nó! Bị nó chui vào người coi như xong!”

Lạc Thần quay đầu như nghe được việc rất khϊế͙p͙ sợ, âm thanh lạnh lùng nói: “Tam thi thần cổ?!”

Ta vừa nghe qua Tam thi thần, liền nhớ đến cuốn sách Luyện Cổ , nhưng lúc đó ta cũng chỉ lướt qua chứ đọc không sâu. Đạo giáo cho rằng cơ thể người có ba đan điền là thượng, trung, hạ. Ba điểm này gọi chung là “Tam thi”. Trong “Tam thi”, thượng được gọi là “Cứ”, trung gọi là “Chí”, hạ gọi là “Tễ”. Ngoài ra còn có một quyển sách thuộc triều đại khác gọi là Dậu dương tạp trở (2), trong sách này có viết về Tam thi thần như sau: ” Một loại sống trong đầu người, khiến cho người ta sinh tư ɖu͙ƈ, yêu thích xe ngựa”, ” một loại sống trong bao tử và tim, khiến cho người ta thích ăn uống, gây nên giận dữ” , “một loại sống trong chân người. nó xúi người ta trở nên háo sắc, không thể cản được nó làm hại sinh mệnh của mình”.

Tam thi đều không phải thực thể, là tượng trưng cho ác ɖu͙ƈ, tham ɖu͙ƈ của con người.

Tam thi thần cổ kia là dựa vào Tam thi thần mà luyện hóa thành sao?

Ta đang sợ hãi thầm than, đầu kia tứ bá mắng to: “Con mẹ nó, thứ đó không phải ở trong Vũ Đế Mậu Lăng sao, làm thế nào lại chạy đến đây?!” Nói xong, nhìn chỉ về phía Nhị bá, nói: “Tránh… Tránh xa di thể của nhị ca ta, tam thi thần cổ có tổng cộng có ba con, đã có hai, khẳng định còn một con trong cơ thế hắn!”

Nhưng đã chậm, Vũ Lâm Hanh đứng cách di thể không xa, xoay lưng về phía Nhị bá.

Chỉ nghe “Xích” một tiếng vang lên, một bóng đen bắn mạnh lên hướng đến phía sau của Vũ Lâm Hanh, nhanh như tia chớp, tiếng quát trong yết hầu của ta còn chưa phát ra thì Phong Tuấn từ phía sau Vũ Lâm Hanh đã nhảy đến đẩy mạnh nàng, Vũ Lâm Hanh ngã xuống đất, bóng đen kia như mũi tên nhọn trong giây lát xuyên thủng bả vai trái của Phong Tuấn.

Phong Tuấn hét lên tiếng tê tâm liệt phế liền nắm lấy vai của mình, đương nhiên tam thi thần cổ thứ ba đã xâm nhập vào cơ thể hắn. Cổ trùng xuyên qua vết thương trêи cơ thể, máu chảy rất nhiều, run rẩy rất lợi hại, trong miệng phát ra vài chữ, rốt cuộc duy trì không được, quỳ xuống đất. Vũ Lâm Hanh nhảy dựng lên, lập tức chạy nhanh ra đằng sau Hoa Tích Nhan.

Hoa Tích Nhan ngăn lại nàng: “Đừng lại gần! Đừng lại gần!” Vũ Lâm Hanh rơi lệ: “Ngươi tránh ra, tránh ra, đừng ngăn ta!”

Hoa Tích Nhan cắn răng nói: “Bộ dạng của hắn đã không cứu được nữa! Ngươi muốn làm người thứ hai sao!”

Ta căn bản không nghĩ sự tình sẽ biến thành như vậy, cả người túa mồ hôi, nói với Thất thúc: “Thất thúc, thứ này sợgì?!”

Thất thúc trả lời: “Sợ lửa, nó sợ lửa! Mang tất cả hỏa chiết ra đây!” Thất thúc vừa dứt lời, Lạc Thần đã từ đằng xa bay tới đây.

Vũ Lâm Hanh trơ mắt nhìn Phong Tuấn giãy giụa trêи mặt đất, không ngừng khóc nói: “A Tuấn! A Tuấn!” Ta không đành lòng nhìn cảnh tượng thê thảm của Phong Tuấn, không biết hai cổ trùng kia đi hướng nào, chỉ đành đem hỏa chiết thổi bay, đồng thởi kéo Vũ Lâm Hanh về hướng này.

Bên kia Phong Tuấn còn sót lại ý thức, không hiểu từ khi nào đã lấy ra hỏa chiết, ta kéo Vũ Lâm Hanh xuống, cùng lúc hắn khom người thổi hỏa chiết tử, ngọn lửa lay động, hắn giơ hỏa chiết lên đốt lên hắc y của chính mình.

Rất nhanh, ánh lửa dần dần bốc cháy, càng ngày càng sáng, trong ánh sáng hắn ngẩng đầu run rẩy nói với Vũ Lâm Hanh nói: “Cốc chủ… Đừng nhìn.”

Thanh âm của hắn đã khàn, đến câu thứ hai: “A Lâm…… Đừng nhìn…………”

Ngay sau đó, thanh âm của hắn đã bị ngọn lửa cắt đứt.

Hoa Tích Nhan đưa tay che mặt Vũ Lâm Hanh, ta gắt gao giữ chặt thắt lưng nàng ta.

Phong Tuấn, xưa nay ôn hòa, luôn yên lặng đi theo Vũ Lâm Hanh, thân thể cuộn tròn ẩn bên trong ánh lửa. Ta cuối cùng nhớ rõ hắn trước mặt người khác, cho tới bây giờ chỉ gọi Vũ Lâm Hanh là “Cốc chủ”, thái độ cung cẩn, vượt quá giới hạn. Có đôi khi ta và hắn nói chuyện với nhau, hắn ngẫu nhiên kiêu ngạo nói một câu: “Tiểu thư nhà ta.”

Tiếng cuối cùng hắn gọiđúng là A Lâm.

Nàng từng là mặt trời của hắn.

Mà hiện giờ, mặt trời trong hắn theo đó đã mất đi.

Chú thích:

(1) quải bài : thẻ ghi tên

(2) Dậu dương tạp trở : tên một cuốn bút ký tiểu thuyết thời Đường, cuốn sách này theo lời tác giả nói thì là một loại chi quái tiểu thuyết. Nội dung phức tạp, có tự nhiên hiện tượng, văn tịch điển cố, xã hội dân tình, điền sản tài nguyên, cỏ cây trùng ngư, phương kỹ y dược, phật gia chuyện xưa, trung ngoại văn hóa, sản vật trao đổi từ từ, có thể nói đủ loại, bao hàm toàn diện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola