Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 139
đón năm mới (thượng).

❊ ❊ ❊

Đi theo đệ tử Mặc Ngân Cốc đến phòng làm việc xem thử, ta thoáng chốc liền sững sờ tại cửa. Chỉ thấy Lạc Thần, Vũ Lâm Hanh, Hoa Tích Nhan, ba người ngồi vây quanh một bàn cái bàn gỗ khắc hoa phủ sơn đen, chính là đang nhỏ giọng nói gì đó. Khi vừa nhìn thấy ta bước vào, các nàng liền lập tức im lặng ngay, ánh mắt nhất thời đồng loạt hướng về phía ta.

Ta bởi vì đến muộn, thật có chút quẫn bách. Đặc biệt khi trông thấy Lạc Thần đang chăm chú nhìn đưa tay ngoắc ngoắc mình, ta lập tức càng ngượng ngùng hơn, xấu hổ cười cười, đơn giản hướng bọn họ chào một cái, sau đó đi đến ngồi bên cạnh bàn.

Sắc mặt Vũ Lâm Hanh trông vô cùng khó coi. Bình thường mỗi khi ta thấy nàng, cặp mắt hoa đào kia luôn hàm chứa ý cười, trong suốt như nước. Thế nhưng lúc này trong mắt nàng lại dồn nén mấy phần u ám, thậm chí có thể nói là ẩn chứa vài tia tức giận khinh thường. Nàng cúi đầu, ngón tay nhè nhẹ vân vê mép tách trà, thoạt nhìn qua có vẻ như không để tâm đến xung quanh, nhưng trêи thực tế toàn thân lại tản ra một loại khí tức nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.

Nhìn thấy bộ dáng Vũ Lâm Hanh như vậy, trong lòng ta lập tức cũng liền thông suốt. Lạc Thần nhất định là đã đem toàn bộ chuyện tối hôm qua báo lại cho Vũ Lâm Hanh biết, thế nên Vũ Lâm Hanh mới có thể giận thành như vậy. Rồi Hoa Tích Nhan ngồi kế bên tay trái của ta cũng chứng thực suy nghĩ của ta, nàng thấy ta đến trễ, quan tâm khẽ giọng tóm lượt chuyện ban nãy kể lại. Ta gật gật đầu, tỏ ý minh bạch.

Lúc này, Lạc Thần mở miệng nói:”Lâm Hanh, ngươi tính thế nào?”

Vũ Lâm Hanh trầm mặc một hồi, ngẩng đầu lên, khóe miệng kéo lên một tia cười lạnh:”Làm thế nào sao? Cho tìm hết từ trong ra ngoài. Trong cốc nhiều huynh đệ như vậy. Ba tên trộm kia nếu là còn ẩn trốn trong cốc, ta không tin sẽ không lôi được bọn chúng ra. Không phải chỉ là ba tên trộm vặt thôi sao, cũng không khuấy đảo ra sóng to gió lớn gì được. Ta thật muốn xem thử bọn chúng rốt cuộc là mượn mấy lá gan mà dám vào trong mộ thất của cha ta.”

Nói xong, nàng một mạch đứng lên, gọi một đệ tử đang đứng hầu ở cửa, phân phó:

” Đi gọi A Khước cùng Phong Tuấn ở từ đường về đây, nói ta có chuyện quan trọng cần tìm bọn họ thương lượng.”

Đệ tử kia khom người cúi đầu, dạ một tiếng, sau đó xoay người nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc.

Lạc Thần bưng trà nóng lên nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: “Nếu như ba người kia không phải ở trong Mặc Ngân Cốc mà trốn trêи núi thì sao ? Trong cốc đa nhân nhãn tạp, chỉ cần có chút vô ý sẽ xuất hiện bất trắc. Nếu đổi là ta, ta tuyệt sẽ không ẩn trốn trong cốc. Ngươi lúc trước không phải nói Bạch Mã tuyết sơn này có nhiều hang ngầm sao ? Trong hang ngầm rất ấm áp. Trêи núi này lại có nhiều chim chóc thú rừng quý hiếm, bọn họ công phu tốt như vậy, chuyện ăn uống căn bản không thành vấn đề. Bọn họ có lẽ ẩn mình tại những nơi như vậy cũng không biết chừng. Mà nếu như điều này là thật, ngươi lục soát cả núi không phải sẽ gặp khó khăn hay sao ??”

Vũ Lâm Hanh ngồi trở lại bên cạnh bàn, nghe lời Lạc Thần nói xong, bất chấp nói: Lục soát núi thì lục soát núi, có cái gì không được chứ??”

Ta lắc lắc đầu, nói với Vũ Lâm Hanh:”Ngươi trước bình tĩnh lại một chút, đừng nóng giận. Ngươi cứ như vậy gióng trống khua chiêng tìm kiếm, ngược lại sẽ càng làm bọn hắn thận trọng cảnh giác hơn, nói không chừng sẽ trốn luôn không ra ngoài. Hiện tại mục đích của bọn hắn chẳng qua chính là mộ thất sau từ đường. Hôm qua ra tay thất bại; nếu vẫn còn giữ ý định, khẳng định sẽ lại đến. Theo ta việc khẩn cấp trước mắt chính là gia tăng số lượng nhân thủ ở phụ cận xung quanh từ đường, ngày đêm canh giữ mới ổn. Bọn hắn nếu thấy canh phòng cẩn mật như vậy sẽ không dám tùy tiện xông vào. Chúng ta cứ thường xuyên qua, không thể hành động được cuối cùng bọn hắn không thể hành động được, đành bất đắc dĩ mà rút lui rời núi, không tổn thương một binh một tốt, như vậy chính là cách tốt nhất. Còn nếu như bọn hắn tức giận, hung hãn mà trực tiếp tấn công, thì cũng là hợp với ý muốn của chúng ta, như vậy sẽ không tốn công đã có thể dẫn dụ bọn chúng tới.”

Vũ Lâm Hanh khi nãy vô cùng tức giận, một lòng muốn đem ba kẻ kia moi ra cho được; nếu không nháo loạn cho gà bay chó sủa thì nhất định là sẽ không từ bỏ ý định, nên mới có xúc động muốn nhanh chóng thúc đẩy mọi việc. Sau khi nghe ta và Lạc Thần ngăn cản cùng khuyên giải, nàng cuối cùng là bình tĩnh trở lại, sắc mặt cũng dịu xuống rất nhiều, lẩm bẩm nói:”…… Các ngươi nói cũng phải, bọn hắn đợt này mục đích chính là muốn vào mộ thất của cha ta. Ta chỉ cần ôm cây đợi thỏ chính là tốt nhất. Nếu bọn hắn mở mắt ra, thấy bổn cô nương ta phái người chờ sẵn, không dám có tà tâm, biết khó mà lui, thế cũng được. Dù sao năm mới Tết đến, mưu cầu cát lợi, bổn cô nương sẽ phóng cho bọn hắn một con đường sống, không truy cứu nữa.”

Nói đến đây, nàng lại chợt cười lạnh một tiếng, chuyển giọng nói: “Còn nếu đến cùng bọn hắn vẫn là không nhìn ra được, thì ta đây cũng có thể năm mới cầu cát lợi……”

Ta xem nét cười âm úc trêи mặt nàng, môi đỏ răng trắng, trêи cổ không hiểu sao bất giác toát ra một tầng mồ hôi lạnh, trong lòng thầm than thở: “Yêu nữ quả nhiên tàn nhẫn, về sau vẫn là ít trêu chọc nàng mới tốt……

Nhưng rồi Vũ Lâm Hanh sau một lúc nghĩ kỹ lại, đột nhiên nhíu mi nói: “Ban ngày thì rất tốt, nhưng vào ban đêm việc trông chừng từ đường vào ban đêm lại không phải chuyện dễ dàng.”

Ta nói:”Làm sao vậy?”

Hoa Tích Nhan kề sát lại ta, mỉm cười:”Sư Sư, ngươi nghĩ quá đơn giản. Ban đêm canh gác từ đường, nói nghe rất nhẹ, trêи thực tế lại rất khó làm được. Trực đêm canh gác trêи núi tuyết rất lạnh, người cũng không phải làm bằng sắt, làm thế nào vượt qua được? Cao nhất chỉ có thể chịu đến nửa đêm, rồi phải về phòng tạm nghỉ.”

Ta nghe vậy, mặt đỏ lên, lúng túng nói:”Quả thật như vậy, làm sao có thể xem nhẹ điểm này được. Xác thực, nhiệt độ ban đêm trêи núi tuyết này ta cũng đã trải qua, người bình thường khó chống đỡ lâu trong giá lạnh như vậy. Bởi vì chuyện từ đường bị phá hôm qua, hơn mười đệ tử Mặc Ngân Cốc bị phái đi canh gác, thủ một lần liền thủ đến giờ Tý nửa đêm, cũng thật khổ cho những thanh niên này.”

Thủ đến giờ tý còn như thế, canh giữ suốt đêm càng không cần nói tới, lại không thể chợp mắt nghỉ ngơi. Đây quả thật không phải là chuyện người có thể làm.

Trong lòng ta có chút lo lắng, rầu rĩ. Lúc này Lạc Thần vuốt vuốt cằm, nói: “Kỳ thật cũng không phải không có cách…Chúng ta chỉ cần tìm ai có khả năng chịu lạnh đến trấn thủ từ đường là được rồi.”

Vũ Lâm Hanh quét mắt về phía nàng, nói:”Ma quỷ, ngươi nói nghe thật dễ dàng a, ngươi làm sao có thể tìm ra người như vậy ? Trong cốc của ta cũng không người nào có tài cán như thế. Ai, ngươi chịu được lạnh, nếu không thì ngươi đi được không?”

Lạc Thần im lặng nhàn nhạt cười, nhè nhẹ lướt mắt về phía ta một cái, nói:”Trước mắt không phải là có một người sao? Người này ban đêm có thể chịu rét, trêи người lại mang theo tuyệt kỹ. Là một người mà cho dù đến cả trăm huynh đệ của Vũ Lâm Hanh cũng địch không lại, nói bắt liền có thể bắt. Nhưng là, có điều tính tình…hơi khó chìu, cần phải chiêu đãi thật tốt mới được, bằng không lão nhân gia ngài sẽ không muốn làm việc khổ sai cực nhọc như vậy.”

Vũ Lâm Hanh cùng Hoa Tích Nhan hiển là không hiểu được, mà ta nhìn ánh mắt Lạc Thần, trong mắt có ý cười, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, mắt sáng rỡ, nhịn không được vỗ tay, nói:”Nếu ngươi không nói, ta còn quên mất người tuyển chọn tuyệt hảo như vậy. Chịu được rét, chịu được khổ, cho dù băng tuyết ngập trời cũng có thể ngủ suốt một tháng ròng không có gì đáng ngại, từ cổ chí kim, ngoài người này ra thì còn ai.”

Vũ Lâm Hanh cùng Hoa Tích Nhan nhìn về phía ta, có chút không thể tin được, đồng thời kinh ngạc nói:”…… Bên cạnh chúng ta quả thật có nhân vật thần kỳ như vậy hay sao?”

Ta cười hì hì:”Có, có, ánh mắt của hai người các ngươi thật kém nha. Bất quá kia cũng không phải người, mà là một con sói trắng lớn.”

Vì vậy, trọng trách canh trộm này liền tự nhiên rơi xuống người của Ngạo Nguyệt.

Chính là lúc đầu mới phân phó, Ngạo Nguyệt có vẻ rất không vui. Mặc cho ta hướng chỉ về phía từ đường, khoa chân múa tay như thế nào, nó cũng chỉ ngẩng đầu nhìn về phía bậc thang đá uốn lượn xa xa, khẽ hừ mũi một tiếng, nhưng sắc mặt lại không cho ta lấy nửa phần vui vẻ dễ chịu.

Ta có hao tốn tâm tư dụ nó đến từ đường như thế nào, nó cũng chỉ một mực sấp người nắm tại chỗ dành riêng của mình trong sân nhà Vũ Lâm Hanh, híp híp cặp mắt đỏ tươi như máu của mình, không có mảy may có ý định nhúc nhích một chút..

Cũng bởi vì nó cùng Cửu Vĩ bất hòa, mấy đợt cùng phân tranh cao thấp với Cửu Vĩ. Tuy rằng Cửu Vĩ tốc độ mau lẹ nhưng là nếu so với thân hình mạnh mẽ và móng vuốt sắc bén của nó thì vẫn là kém hơn rất nhiều, chung quy sẽ rơi xuống hạ phong. Chính vì vậy, ta có khi tội nghiệp Cửu Vĩ chịu thiệt, cũng không có về phe của nó, mà ngược lại giúp đỡ Cửu Vĩ. Không nghĩ bề ngoài nó nhìn uy phong cao lớn lẫm lẫm như vậy, thế nhưng tâm nhãn lòng dạ lại chỉ nhỏ như một cây kim mà oán giận ta.

Tốt xấu gì ta cũng là chủ nhân của nó, rốt cuộc thật xấu hổ cho thân phận chủ nhân như ta đây, ngược lại phải giơ mặt tươi cười, thấy kém mà đi cầu cạnh nó. Chỉ vì dỗ dành đại lão gia khó tính này mà ta thậm chí còn đặc biệt hứa hẹn khẩu phần thịt cho nó mỗi ngày sẽ tăng lên gấp đôi.

Lấy lòng bằng mọi cách như thế, xem như thế nào đều cảm thấy mất mặt, đây là chuyện gì chứ.

Bất quá tuy rằng mất mặt, nhưng sau khi dụ dỗ bằng việc cung ứng thịt, nó cuối cùng ngoan ngoãn đồng ý.

Kể từ đó, tình hình ban ngày là Vũ Lâm Hanh phái hai mươi danh đệ tử canh giữ ở cửa từ đường, ban đêm thì có Ngạo Nguyệt một tấc cũng không rời nằm phục ở phụ cận từ đường. Cho dù chút biến động nhỏ đến như gió thổi cỏ lay, cũng không qua được cặp mắt sắt bén lợi hại của nó. Cứ như vậy, ngày cũng như đêm, canh gác phòng thủ kỹ càng, đến ngay cả một con thiêu thân cũng bay qua không lọt.

Ngày hai mươi tám tháng chạp, sóng êm gió lặng.

Đến hai mươi chín tháng chạp, vẫn sóng êm gió lặng như trước.

Cho tới ba mươi tháng chạp, ngày cuối cùng của năm. Bên phía từ đường vẫn không xảy ra chút rắc rối nào. Tuy rằng trong lòng ân ẩn có vài phần lo lắng kiêng dè, nhưng rõ ràng là phòng bị của mọi người đã dần lơi lỏng đi nhiều.

Ba mươi tháng chạp là ngày cuối cùng của năm, còn gọi là đêm giao thừa, trong dân gian vô cùng coi trọng, là ngày thân bằng quyến thuộc đoàn tụ với nhau. Trong cốc mọi người đang tất bật chuẩn bị Tết, chuyện trộm nháo từ đường cũng vì thế mà tạm thời để ra phía sau, không khí khẩn trương cảnh giác hoàn toàn bị không khí vui vẻ chuẩn bị tất niên thay thế.

Thời điểm sáng sớm, ta, Lạc Thần, Vũ Lâm Hanh, Hoa Tích Nhan, Đoan Yến, A Khước sáu người tụ ở thư phòng viết câu đối, mỗi người viết ước chừng hai ba đôi, rồi sau đó phân cho đệ tử trong cốc cầm ra ngoài, đem đến dán trêи các cửa trong sân.

Trường Sinh trông thấy cũng đâm ra ngứa ngày, liền ầm ĩ đòi viết chữ. Ta cho nàng cầm lấy một cây bút nhỏ bằng lông sói. Nàng nắm bút lông, nhanh tay viết viết xoay xoay rất nhiều chữ trêи giấy đỏ thẫm, đều là đồng dạng một tuồng chữ như gà bới.

Vũ Lâm Hanh vui vẻ, nói:”Ôi, cặp đối này có thể dán làm môn thần(1) được đấy.” Nói xong, đối với một gã đệ tử bên cạnh cười phân phó:”Đem cặp câu đồi này dán ở đại môn, buổi tối quỷ cũng không dám tới cửa.”

Trường Sinh tưởng Vũ Lâm Hanh đang khích lệ nàng, cười đến ngọt ngào vui sướиɠ. Nàng rất thường cọ cọ trêи mặt, trêи tay dính mực nước, này vừa cọ xong, trêи mặt liền xuất hiện mấy vết ấn ký màu đen tựa như đồng tiền.

Ta vội không ngừng dùng khăn lụa giúp nàng lau khô mặt, nhưng mà càng lau càng không hết, kết quả gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng bị dây mực, lại còn khiến cho mọi người nhìn trêu chọc cười haha. Trong khoảng thời gian ngắn, mà cả thư phòng tràn đầy không khí hòa thuận, vui vẻ.

Tới giữa trưa, Phong Tuấn dẫn theo vài tên đệ tử săn được mấy con gà rừng bạch linh trở về, liền mang vào bếp chuẩn bị cơm tối. Cả buổi chiều, ta cùng Hoa Tích Nhan đều ở phòng bếp bận bịu công việc chuẩn bị tiệc đêm giao thừa.

Lạc Thần đang ở trong phòng đọc sách, nghe ta ở chuẩn bị tiệc tối, liền cũng đi vào phòng bếp hỗ trợ. Chính là vừa vào không bao lâu, trong lúc giúp ta chuẩn bị đồ ăn, đã sơ xẩy liền loảng xoảng một cái làm rơi hai cái đĩa cùng một cái chén.

Nhờ nàng đi gọt mấy cái cây củ cải, nàng liền đem cây củ cải làm tấm bia luyện kiếm. Cây củ cải mập mạp tội nghiệp rơi vào tay nàng, đảo mắt đã ốm như cây trúc, khiến cho ta nửa ngày không nhịn được cười.

Nàng là người thông cổ bác kim, võ nghệ cùng học thức đều là thế gian hiếm có, chỉ trừ một khuyết điểm , đó là xuống bếp, cũng không biết mấy năm trước nàng sống thế nào, có lẽ trước kia đều giải quyết chuyện cơm nước ở các quán rượu.

Ta không đành lòng nhìn nàng như vậy, liền đẩy nàng ra ngoài nhẹ giọng nói: “Nhìn ngươi ăn mặc một thân áo trắng, liều lĩnh tiến vào, dính khói dầu dơ bẩn làm sao được. Mau quay về đi.”

Nàng đứng trước mặt ta lộ ra biểu tình xấu hổ, bộ dạng nghe theo liếc ta một cái, trêи gương mặt trắng ngần lộ ra vài tia hồng hồng như hoa đào, cực kỳ khiến người ta muốn yêu mến, thấp giọng nói: “Trước giờ ta chưa từng xuống bếp, ngươi đừng trách ta không biết nấu cơm….kỳ thật, ta có thể học”.

Ta buồn cười: “Sau này sẽ học lại, ta dạy cho ngươi. Còn bây giờ đừng thêm phiền, bằng không tối không có cơm tất niên để ăn.”

Nàng không thèm đáp lại, chỉ rầu rĩ gật đầu, xoay người một cái, bóng dáng hòa trong tuyết trắng, nhanh nhẹn đi về.

Chính là Lạc Thần vừa mới đi không lâu, Vũ lâm Hanh lại lén lút chạy vào. Nàng trái ngược trông thanh thản nhàn hạ, tiến tới bên ta , huých huých, giảo hoạt cười nói: “Nghe nói ma quỷ vừa chạy đến đã phải xám xịt chạy trở về?”

Ta đang lựa cây quế hương liệu, thình lình bị nàng hỏi một câu như vậy, tiện thế nói: “Không chừng ngươi cũng muốn xám xịt trở về”.

Vũ Lâm Hanh giận dữ: “Ta….Ta đến giúp mà sao có thể so với nàng? Nàng tay chân cứng đơ, không biết chuẩn bị đồ ăn, nên lúng túng ngay đến chén đĩa cũng làm bể. Nàng một tay quỷ kiến sầu công phu đi nơi nào rồi? Tống tử có thể chém đứt cổ, mà chén đĩa lại tiếp không được? Rõ ràng là không có trù nghệ trời cho!”.

Nói xong, nàng rất có vài phần khí thế chỉa vào người ta nói: “Sư Sư, phòng bếp này có việc gì cần, ngươi nói với ta”.

Ta bĩu môi, điệu bộ nàng không giống như đến giúp, rõ ràng là tới phá hoại.

Hoa Tích Nhan nguyên bản là đang chuẩn bị sủi cảo cho đêm tất niên, nàng bỗng dừng lại, nhìn về phía Vũ Lâm Hanh khẽ cười nói: “Lạc cô nương mới vừa rồi làm vỡ hai cái đĩa cùng một cái bát, Vũ cô nương tính đập vỡ thêm mấy cái?”

——-

(1) Môn thần : Tranh thần hộ pháp dán trêи cánh cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola