Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4289 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 166
năm năm trước (thượng).

❊ ❊ ❊

Ta cúi đầu nhìn xem, trêи cổ người kia đeo một cái ấn bài nhỏ màu đen, không biết từ khi nào đã theo vạt áo lộ ra bên ngoài. Lúc này mới hiểu ra tại sao khi nãy hắn hành động như vậy, nguyên lai chính là do nhìn thấy khối Thiên quan phương ấn của ta.

Thiên quan phương ấn này chính là di vật mẫu thân lưu lại cho ta, ta cũng thiện tiện nói cho hắn biết: “Là mẫu thân ta để lại.”

Tuy nói là di vật của mẫu thân, nhưng là nếu thật sự xét nguồn gốc, ấn bài này vốn thuộc về Côn Luân, có thể xem như một dạng dấu ấn ký hiệu của nàng. Về sau Côn Luân mang ấn bài này tặng cho mẫu thân của ta, bảo hộ phúc trạch cho nàng. Qua lại cuối củng chuyển giao, đeo trêи cổ ta.

Bất quá Lão Thất rõ ràng bị kinh hoảng, run run giọng nói: “Nàng cuối cùng lại lấy chồng…Nàng cuối cùng lại lấy chồng…”

Ta lập tức bị phản ứng của hắn khiến cho ʍôиɠ lung mơ hồ: “Vậy là sao ? Ngươi biết mẫu thân ta sao ?” Nam nhân bên kia cũng lầu bầu nói với Lão Thất: “Thằng nhỏ này, ngươi bị ma chụp hay sao ? Ngươi có ý tứ gì ? Ngươi còn biết mẫu thân của nha đầu kia hay sao ?”

Lão Thất kia thế nhưng không đáp, chỉ quay sang tiếp tục hỏi ta: “Mẫu thân ngơi hiện giờ có tốt không ? Thân thể vẫn mạnh khỏe chứ ?”

Ta tuy cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn nhè nhẹ thở dài đáp lời hắn:”Mẫu thân ta sớm đã qua đời từ nhiều năm trước, làm sao có thể vẫn khỏe mạnh được đây.”

Lão Thất kia vừa nghe vậy, thân mình chấn động, đôi mắt liền đỏ, hai gối quỳ xuống trêи mặt đất:”Nàng…… Nàng đã chết ?!”

Ta cùng Lạc Thần liếc mắt với nhau một cái, rồi lại nhìn thử Vũ Lâm Hanh đang khoanh tay đứng ở một bên. Vũ Lâm Hanh xem chừng đã muốn mất hết kiên nhẫn, trỏ ngòn tay về phía Lão Thất nói: “Ngươi không phải lo đến phụ thân mẫu thân nàng, cũng không phải lo sống hay không sống. Ta hỏi ngươi, ba người bọn ngươi ke61y bè kết đảng đến Mặc Ngân Cốc của ta rốt cuộc có mục đích gì ?”

Lão Thất kia suy sụp nói:”Mục đích gì, còn mục đích gì a…… Ngũ tỷ nàng đã chết rồi, đã chết. Ta còn có thể có mục đích như thế nào?”

A, mẫu thân ta lại là Ngũ tỷ của hắn ? Nam nhân này thoạt nhìn phong thái nhã nhặn, tuấn dật thanh tú. Như thế nào cả lời nói và việc làm của hắn đều mơ mơ hồ hồ, tùy tiện nhận thân ? Thật là khiến người ta không thể lần ra được manh mối.

Mà nam nhân ục ịch kia nghe Lão Thất nói xong cũng trở nên thật kinh ngạc, lập tức tiến lại bên này ngồi xuống hỏi: “Lão Ngũ đã chết sao? Mẫu thân của nha đầu kia chính là Lão Ngũ ? Thằng nhỏ, ngươi rống cái gì vậy ? Điên rồi sao? Ngươi xem lại tuổi tác của nha đầu kia, việc này căn bản là không có khả năng !”

Lão Thất kia nhìn chằm chằm ta một lúc, đột nhiên gục đầu xuống, đến khi ngẩng đầu lên, sắc mặt đã trở nên bình tĩnh rất nhiều. Hắn nghiêm mặt nói:”Không sai, quả thật không có khả năng, là ta nhất thời hồ đồ. Dựa theo tuổi tác, Ngũ tỷ mười năm trước còn chưa có lập gia đình, như thế nào chỉ chớp mắt một cái liền có thể sinh ra nữ nhi lớn đến như vậy đây?”

Nam nhân kia hung hăng gõ lên đầu Lão Thất một cái, mắng: “Đồ ngốc, thông suốt hết chưa ?! Ngươi chuyện gì cũng cực kỳ thông minh. Sao cứ đụng đến chuyện của Lão Ngũ liền lập tức biến thành ngốc tử vậy hả ?!”

Lão Thất bị đau đến kêu lên một tiếng, sau đó xấu hổ xoa đầu.

Hai huynh đệ này, thật đúng là……

Khóe miệng ta giật mấy cái. Vũ Lâm Hanh thì đang cắn răng, cố gắng áp chế lửa giận, kiềm chế không ra tay đánh người. Lạc Thần lại kín đáo thở dài, đồng thời thả tay đang bắt tại mạch môn(*) của Lão Thất ra.

Chỉ là Lão Thất kia thật sự rất cố chấp, vẫn tiếp tục hướng ta hỏi tìm hiểu căn nguyên:”Mẫu thân ngươi không phải Ngũ Tỷ. Vậy khối ấn bài của mẫu thân ngươi là từ đâu mà có?”

Ta liền lập tức cảm thấy đau đầu:”Ngươi nói Ngũ tỷ là ai ? Ta không rõ. Cũng trách ta một phần, không nói rõ cho ngươi hiểu. Ấn bài này nguyên thuộc sở hữu của sư phụ đồng thời là dưỡng mẫu của ta, trêи đời này là độc nhất vô nhị, chính là ký hiệu của nàng. Về sau nàng mang ấn bài này đem tặng cho mẫu thân ta. Mẫu thân ta tên Sư Cẩm Niệm, còn sư phụ tên gị Côn Luân. Các người có biết họ không ?”

Ta vừa dứt lời, sắc mặt Lão Thất liền trở nên ngưng đọng.

Mà nam nhân ục ịch kia cũng mở lớn miệng, cằm cơ hồ đều muốn rơi xuống đất. Mất cả buổi sau hắn mới thốt ra được ba chữ: “Mẹ-nó-a”.

Trong lòng ta thầm nói: Hai người các ngươi, đường đường hai đại nam nhân to lớn đều đã trưởng thành cả rồi lại rốt cuộc là đang muốn làm gì a? Từ lúc bắt đầu thì giả tống tử dọa người, đến giờ lại chuyển sắc mặt diễn tuồng. Khả năng lăn lộn cũng thật cao đi.

Vũ Lâm Hanh vỗ vai ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sư Sư, ta thật sự…thật sự muốn đập hai người kia một trận.”

Lạc Thần lách thân người ra phía ngoài, trực tiếp xem như hai người kia không tồn tại. Nàng nâng túi nước đưa cho ta: “Nãy giờ nói nhiều rồi, uống chút nước a.”

Ta vẫn còn bị cảm giác khát khô vây lấy, liền vội tiếp nhận túi nước đưa lên miệng uống. Đang lúc cúi đầu, ta lại chợt nghe thấy Lão Thất dùng âm thanh khẽ khàng ý chừng muốn hỏi : “Tiểu Sư Sư?”

Ta liền lập tức phun ra một ngụm nước.

Vội cuống quít lấy ống tay áo lau loạn một phen, sau đó lại giương mắt nhìn Lão Thất. Chỉ thấy khóe môi hắn cong cong, cứ như vậy nhìn ta, cặp mắt như lấp lánh phát sáng: “Ngươi là tiểu Sư Sư, có phải thế không?”

Ta sửng sốt hồi lau. Sau đó trong ký ức chợt nhoáng lên một cái, từ nhỏ đến lớn, chỉ có một người gọi ta là ‘Tiểu Sư Sư’.

Đó là một thiếu niên trêи mặt lúc nào cũng nhàn nhạt một nụ cười ấm áp, người kia luôn xem lời của Côn Luân giống như ý chỉ cao nhất. Ta cùng với Côn Luân mười năm trước dưới sự trợ giúp của các sư bá sư thúc thoát khỏi hoàng cung chạy đến Thục, là hắn cẩn thận chăm sóc chiếu cố cho ta cùng Côn Luân. Ta khi đó bị mất mẫu thân, chịu đả kϊƈɦ quá lớn, thân thể vừa khỏi bệnh xong liền cả ngày lầm lầm lì lì, giống như một cái hũ nút, không nói chuyện với ai cũng không để ý tới ai.

Hắn thế nhưng không để tâm đến việc ta lãnh đạm, luôn cùng ta nói chuyện, lại còn kể chuyện xưa cho ta nghe, cũng thường thường dẫn ta đi dạo quanh. Khinh công hắn rất tốt, có dôi khi sẽ ôm ta bay nhảy qua các gốc cây đại thụ, rồi lại ở trêи cây hái quả ăn, hái được cả một đống to, bỏ vào trong y bào, lấy y phục lau qua một cái liền tạm xem như sạch sẽ, cả hai ngồi ở trêи cây vừa đong đưa chân vừa sảng khoài ăn quả.

Những chuyện trong quá khứ cứ cuốn theo gió rồi biến mất. Mười năm trôi qua, diện mạo hắn đối với ta mà nói đã trở nên phai nhạt rất nhiều. Lại không nghĩ tới tại lăng mộ dưới núi tuyết đây ta còn có thể nghe thấy tiếng gọi trầm thấp như khi xưa.

Chẳng trách tại sao nam nhân kia gọi hắn là Lão Thất, càng dễ hiểu hắn dùng Ngũ tỷ để chỉ Côn Luân. Còn ta thì lại cảm thấy hắn cùng với nam nhân kia trông rất quen, nhưng là lại không biết đã gặp qua ở nơi nào.

Hóa ra là thế.

Ta hạ túi nước xuống, hỏi hắn: “Ngươi là Thất thúc sao?”

Hắn vui sướиɠ gật gật đầu, lôi kéo nam nhân đang sững sờ ngây ngốc bên kia lại nói: “Đây là Chu Tứ bá của ngươi. Hồi trước hắn đối với ngươi rất hung dữ, cứ luôn thích nắm áo của ngươi xách lên. Ngươi khi đó rất là tức giận, liền há miệng cắn tay hắn, ngươi còn nhớ không ?”

Nam nhân kia xấu hổ ho khan: “Chậc chậc, tiểu nha đầu chớp mắt đã lớn thế này. Tính tình cũng nhu hòa hơn nhiều, cũng không cắn người nữa. Thật là tốt.”

Ta cũng xấu hổ cười cười. Tuy rằng rốt cục biết được thân phận của bọn họ, nhưng là nhiều năm không gặp, nay đột nhiên nhận thân, cảm giác sẽ không giống như trước đâythân thiết mà tựa như có một lớp màn mỏng ngăn cách, có vài phần vui mừng cùng ngạc nhiên a.

Bốn phía đều im lặng như tờ. Trong mắt của Lạc Thần chính là có chút ngạc nhiên, còn sắc mặt Vũ Lâm Hanh lại trở nên vô cùng khó coi.

Ta đương nhiên hiểu được điểm khó xử của Vũ Lâm Hanh. Ba tên trộm mạo phạm Mặc Ngân Cốc cư nhiên lại đều là sư thúc sư bá của ta. Nàng nên bắt hay là không bắt, nên tra khảo hay là không tra khảo ?

Bên này Thất thúc tỏ ra thập phần kinh hỉ. Ngồi trêи mặt đất, hắn bắt đầu hướng ta hỏi một số việc, không cần phải nói, đương nhiên đều là những chuyện có liên quan đến Côn Luân.

Ánh mắt hắn rạng rỡ, tỉ mỉ hỏi thăm tình hình gần đây của Côn Luân. Ta hiểu hắn trước đến nay rất thương nhớ Côn Luân, vì không muốn hắn đau buồn nên mọi chuyện đều theo hướng tốt mà kể, đến cả chuyện Côn Luân bị tàn phế hai chân ta cũng không có nói cho hắn biết.

Nói xong hết, đến lúc này thì Vũ Lâm Hanh nhịn không nổi nữa hừ giọng nói: ” Các ngươi là sư thúc sư bá của Sư Sư thì thế nào ? Xông vào Mặc Ngân Cốc của ta, phá hủy từ đường Vũ Gia ta, lần này chúng ta phải tính toán cho thất rõ ràng. Tính từ trêи tính xuống !”

Thất thúc ngẩng đầu nhìn về hướng Vũ Lâm Hanh, cười hỏi:”Ngươi là con gái của Vũ ca ?”

Vũ Lâm Hanh cười lạnh:”Cái gì Vũ ca, đừng gọi cha ta thân thiết như vậy.”

Thất thúc hòa nhã nói:”Ba sư huynh đệ chúng ta xâm nhập Mặc Ngân cốc đúng là không phải. Ta biết lệnh cấm của Vũ ca: ngoại nhân không được xâm nhập cốc, điểm này chất định sẽ bồi lỗi với ngươi. Còn về phần phá hủy từ đường Vũ gia, lại không phải do chúng ta gây ra. Nếu chúng ta làm, đương nhiên sẽ dám đứng ra nhận phạt, tuyệt không nói gian..”

Tứ bá cũng hòa theo nói: “Đúng vậy. Bất quá ta chỉ là đập bài vị của Vũ rùa đen thôi, ăn mấy trái cây, cộng với vẽ con rùa cho hắn. Đó cũng là hắn đáng nhận. Dù sao cũng không có phá cho từ đường kia bị chướng khí vây mù mịch. Tiểu yêu tinh, ngươi chính là nên tự hỏi năm năm trước lão cha ma quỷ của ngươi rốt cuộc đã gây chuyện gì đi !?”

Vũ Lâm Hanh đỏ mắt, cắn răng nói:”Cha ta năm năm trước đã làm ra chuyện gì ?!”

Tứ bá hậm hực gầm gừ trả lời:”Chúng ta lần này lên núi này chính là để đòi nợ! Cha ngươi âm mưu chiếm đoạt tuyệt thế kì trân của mộ Hán Vũ Đế một mình. Đó là thứ sư huynh đệ chúng ta phải dốc hết sức, thậm chí dùng xương máu sinh mệnh để đổi lấy. Thế mà hắn lòng dạ xấu xa, đem một cái dị bản thế vào lừa gạt chúng ta. Tên đại bịp bợm ! Nếu không phải mấy ngày trước đây sư phụ xuất quan nói cho chúng ta biết thì chúng ta còn bị tên hỗn đản kia lừa gạt đến cuối đời!”

Ta không rõ năm năm rước giữa bọn họ có ân oán gì, nhưng là đột nhiên Lạc Thần đang ngồi một bên nghỉ ngơi lại đột nhiên thẳng thắt lưng ngồi dậy, cặp mắt băng lãnh quét qua Tứ Bá, cất tiếng hỏi : “Ngươi nói sao ? Lưu Triệt ?”

Ẩn chứa trong mắt của nàng tựa chính là trậm trọng nộ hỏa. Ta rất hiếm khi trông thấy nàng như vậy, thật không khỏi có chút hoảng sợ.

Nàng vì cái gì lại tức giận như vậy, mà lại còn gọi thẳng tục danh của Vũ đế: Lưu Triệt ?

Chú thích

(*) mạch môn: là một trong những huyệt lớn của cơ thể, nằm ở cổ tay, nơi có thể bắt được mạch. Trong Đông y, đây là vị trí thầy thuốc luôn ấn để xem mạch cho người bệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola