Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 194
lạc thần phiên ngoại (bát) – an bày.

❊ ❊ ❊

“Ta không xứng. Như vậy ai mới xứng đây? Ha ha…Lạc đại nhân, chúng ta là đồng loại.” Hắn chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng kéo lên thành một nụ cười: “Tất cả những người năm xưa đều đã chết, chỉ còn lại hai chúng ta. Không già, không chết. Chỉ dựa vào điểm này thôi, chẳng phải chúng ta nên cùng ngồi lại bàn luận chuyện xưa hay sao? Tại sao cứ phải thành như vậy- giương cung bạt kiếm? Hơn nữa vừa rồi trông thấy bức họa khi xưa bệ hạ vẽ cho người, đại nhân có cảm giác thế nào?”

Ta cắn răng, đang muốn ra tay thì lại nghe thấy tiếng gạch ngói bị giẫm ở phía sau. Khẽ đảo mắt liền trông thấy một bóng dáng thấp bé đang đứng sau lưng.

Ta căn bản không ngờ nàng có thể đạp ngói băng tường nên tâm liền có chút loạn, trách mắng: “Đi xuống.”

Nàng lắc lắc đầu, chỉ vào Hoài Dương Từ, nói: “Ngươi không thích hắn sao? Ta đến giúp ngươi.”

Ta sửng sốt. Hoài Dương Tử bên kia cũng đột nhiên tái mặt, thần sắc thể hiện một nỗi khϊế͙p͙ sợ kinh hoảng trước nay chưa từng thấy.

Hắn xưa nay luôn rất kiêu ngạo, tự xem mình cao hơn kẻ khác, đối xử với người ngoài ngạo mạn khinh nhờn, nụ cười chế giễu châm chọc luôn thường trực trêи môi. Thế nhưng hiện giờ lại sợ hãi đến biến sắc: “Làm thế nào…”

Ta quay sang hỏi nàng: “Ngươi quen biết hắn sao?”

Nàng lắc đầu: “Không quen biết.”

Nàng vừa dứt lời, ta liền đạp ngói phi thân, tay rút kiếm thướng thẳng mặt mặt Hoài Dương Tử. Hắn nghiêng đầu sang một bên, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng bị ta chém vài phát. Vội vàng nhảy tránh thật xa, vừa hồng hộc thở vừa hỏi: “Lạc Thần! Ngươi… Ngươi thật sự muốn giết ta sao?”

Ta cười lạnh: “Còn có thể giả sao?”

“Được.” Hoài Dương Tử trái lại cười lớn, đưa mắt nhìn nữ hài phía sau ta. “Được, cuộc chơi như vậy mới lý thú. Có ý nghĩa. Lạc Thần, thời gian này ta sẽ không rời khỏi Thanh Huyên. Ngươi có bản lĩnh thì tìm ta. Chúng ta sau này gặp lại. Còn về ‘ly lung chi điểu-chim sổ khỏi lòng’, ta nhất định sẽ có ngày bắt nó trở về.”

Nói xong hai chân dộng mạnh, mái ngói dưới chân bay ra, dưới thân hắn xuất hiện một cái động lớn. Thân ảnh thoáng chốc mơ hồ, rơi vào phòng bên dưới.

Ta tiến đến miệng lỗ hổng để trông xuống. Bên trong ngói vụn chồng chất, đất bụi mù mịt, chỉ nghe được tiếng mắng chửi của chủ nhân trong phòng, còn nam nhân kia đã biến mất không thấy tăm hơi.

‘Chim sổ khỏi lồng’ là có ý gì?

Trong lòng ta cảm thấy buồn bực, đành đứng dậy phủi vạt áo bám bụi đất.

Trêи mái nhà bây giờ chỉ còn ta và nàng.

Trời cao mây trắng, tiếng gió vi vu.

Trêи đường đạp ngói trở về, nàng theo bên cạnh ta, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi rất ghét hắn sao?”

“…”

“Ta cũng không thích hắn, khí tức trêи người hắn làm cho ta cảm thấy không thoải mái.”

Ta nói: “Mới vừa rồi rất nguy hiểm. Về sau, gặp tình huống giống như vậy không được đuổi theo.”

“Ta không sợ nguy hiểm. Ta sợ…ngươi có việc gì.” Nàng ngẩng đầu, bỗng nhiên ngượng ngùng cười: “Ngươi có còn xuống đường đi không ? Ta…ta vừa rồi trông thấy một thứ, nhìn hay lắm…Ta…”

“Ta mua cho ngươi.”

“Ngươi lúc nãy nói ‘Về sau…’ , ý ngươi nói ta có thể đi theo ngươi sao ?”

“Ta chưa từng nói như vậy.” Ta nói xong, kéo nàng nhảy xuống khỏi mái nhà.

Sau khi đáp xuống đất, nàng cúi đầu có vẻ buồn.

“Làm sao rồi?” Ta vì chuyện Hoài Dương Tử khi nãy nên tâm tình không quá tốt, giọng nói phát ra càng lạnh.

“Ngươi ghét ta sao?”

“Tại sao lại nói như vậy?”

“Ngươi không muốn ta đi theo ngươi là bởi vì ngươi ghét ta sao?”

“Không phải.”

Mặt nàng liển hớn hở: “Vậy là ngươi yêu thích ta? Ta sẽ có thể đi theo ngươi?”

Ta cảm thấy nhức đầu, thu trường kiếm về, cúi lưng xuống nhìn vào tròng mắt màu hổ phách của nàng: “Trêи đời này, không phải chỉ có hai loại tình cảm yêu-ghét. Còn có một loại, chính là cái gì cũng không có, là trống không. Ta và ngươi, không liên quan gì đến nhau.”

“Nhưng mà…ta muốn đi theo ngươi.”

Ta yên lặng đi đằng trước: “Tại sao lại muốn đi theo ta?”

Phía sau trầm mặc không đáp lời.

Đường phố huyên náo.

Ta quay đầu nhìn lại.

Nàng đứng phía sau ta, ngẩng mặt lên, vài sợi tóc mảnh theo gió bay bay. Trong ánh nắng mỏng tan, nàng nhẹ giọng đáp: “Cuộc đời này, ta chỉ còn biết một mình ngươi.”

Ta ngừng cước bộ.

“Tuy…Tuy rằng ta có rất nhiều chỗ không hiểu, cũng không biết. Nhưng ta hiểu được: Ngươi tốt với ta, ta có thể phân biệt được rõ ràng. Ngươi yên tâm, ta sẽ không ồn. Nếu…nếu như ngươi không thích nói chuyện thì ta sẽ không nói, không quấy rầy làm phiền ngươi.”

Ta nhàn nhạt nói: “Cả cuộc đời của ta phiêu bạc. Ngươi đi theo ta chắc chắn sẽ phải chịu khổ. Nếu như ngươi cứ cố chấp muốn đi theo, ta sẽ coi không nhìn thấy ngươi.”

“Ta không sợ khổ. Ngươi…ngươi có thể xem như không trông thấy ta…không sao a…”

Ta không để ý nữa, cất bước tiến về phía trước. Ngoài trừ tiếng ồn ào huyên náo xung quang, có thể nghe thấy được tiếng bước chân nàng theo sát ta không rời.

Nên làm thế nào mới tốt ?

Hoài Dương Tử hiện đang ở Thanh Huyên. Ta chung quy muốn tìm hắn. Hắn lại là một con hồ ly gian trá giảo hoạt, thủ đoạn vô cùng. Tình hình sắp tới nhất định sẽ không thuận lợi.

Giờ lại còn thêm nàng…

Đi đến chỗ yên tĩnh hơn, có một quầy bán sủi cảo. Ta tìm chỗ ngồi xuống, nàng cũng theo ta cùng ngồi. Thấy ta không nói gì, nàng nghiêng đầu trầm mặc một lúc, sau đó mới nhẹ giọng nói với người bán sủi cảo: “Đại thúc, ta…muốn…muốn mua cái giống trong bát bọn họ ăn.”

“Cái giống bọn họ ăn?” Nam tử kia trước tiên ngây ngẩn, sau đó mới hỏi: “Ngươi nói sủi cảo sao? Tiểu muội muội, đừng nói là đến cả tên gọi ‘sủi cảo’ cũng không nhớ nổi đi. Cha mẹ không dạy cho ngươi biết sao?”

Nàng đỏ mặt lên, vươn hai ngón tay: “Sủi…sủi cảo, hai chén.”

Ta nói: “Ta không ăn.”

Nhưng nàng cũng không dặn lại, hán tử kia theo như cũ mang đến hai chén sủi cảo nóng hổi đặt ở trêи bàn, bên trêи rắc một ít hành thái mỏng.

Nàng múc một miếng sủi cảo lớn cho vào miệng, khi nói chuyện vẫn ngắc ngứ không quen: “Chỗ của các người…cái này…ăn ngon.”

Ta thở dài trong lòng, nhìn vào đám khói trắng đang bốc lên.

Ăn xong, nàng lại giống như tìm châu báu trong lòng đất, đưa tay vào áo lần mò một lúc lâu. Sau đó lấy ra một cái gói to đựng số ngân lượng khi trước ta đã cho. Tìm kiếm thật lâu mới lấy một nén bạc vụn, nhìn nhìn, có vẻ hài lòng rồi cẩn thận chạy đến đưa cho hán tử kia: “Cho ngươi.”

Lập tức chạy nhanh về chỗ ngồi.

Hán tử kia thối tiền cho nàng. Tổng cộng có mấy nén bạc nhỏ và một ít tiền đồng. Khi hắn đưa tiền, nàng ngạc nhiên hỏi hắn: “Ngươi…vì…vì sao lại đưa cho ta ? Ta…ta không…không có gì để bán cho ngươi hết.”

Hán tử nghe xong liền ngớ cả người.

Ta im lặng nhận nhận tiền thối, đưa cho nàng: “Mỗi thứ đều có giá trị khác nhau. Hai bát sủi cảo này giá chỉ ba mươi phân tiền. Ngươi đưa cho hắn bạc, nhiều hơn ba mươi phân tiền nên hắn thối tiền lẻ lại cho ngươi.”

Nghe xong, mặt nàng càng đỏ hơn,nhận tiền thối rồi cẩn thận bỏ vào trước ngực áo.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn, rất nhiều chuyện không biết, nói năng khó khăn lóng ngóng tựa như đã nhiều năm không mở miệng, giống như không thuộc thế gian này. Thật vẫn còn người như thế tồn tại sao?

Ta gắp một miếng sủi cảo, một lúc sau trầm giọng nói: “… Thôi được… Tùy ngươi. Ngươi muốn theo thì cứ theo. Chờ một lát đến giờ Dậu, ta dẫn ngươi đi mua y phục mới.”

Nàng lập tức ngồi thẳng lên, khóe môi vẽ lên một nụ cười.

Ta lại nói: “Nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ bỏ ngươi lại.”

“Ta…ta sẽ thật ngoan, thật nghe lời. Ngươi muốn ta làm cái gì, ta sẽ làm cái đó.”

“Ta không cần ngươi làm gì cả.”

.

.

.

Hoài Dương Tử luôn là một cây gai đâm trong lòng ta. Cũng chính vì cây gai này mà quyết định tạm dừng chân tại Thanh Huyên để đợi hắn xuất hiện. Cứ như thế, ta lại có một mái nhà an ổn để đi về giống như bao người.

Ta thuê một gian trạch viện ở Thanh Huyên. Trạch viện tuy không lớn, nhưng chỉ có hai người ở nên vẫn có vẻ trống trải. Chủ nhân trạch viện trước đây có trồng phía góc tường bên trái mấy gốc cây hạnh(*). Vừa độ sang xuân, hoa nở trắng cây. Chỉ cần chút gió nhẹ, những cánh hoa trắng liền lả tả bay xuống khiến ta không khỏi yêu thích.

Khi xưa lúc ta còn ở trong phủ của tiên sinh, sân nhà của người cũng trồng rất nhiều cây hạnh. Tiên sinh tài trí vô song, đến cả Lưu Triệt cũng từng tán tụng người là bậc sáng suốt thông thái nhất của Đại Hán.

Pha ấm trà thơm. Vuốt râu ngồi bên dưới táng hoa hạnh. Mỉm cười đấu cờ với ta. Ta thường mười ván thua hết chín, thua tâm phục khẩu phục.

Tiên sinh mất đã nhiều năm, ta cũng từ đó mất đi kỳ hữu (bạn đánh cờ) duy nhất. Dần dà, hình thành thói quen chơi cờ một mình.

Vì để trạch viện nhìn giống như nơi có người ở hơn, ta đặc biệt thêm một ít vật dụng thường thấy trong gia đình bách tính thông thường, cũng sắp xếp sửa sang lại hai gian phòng ngủ, một gian thư phòng, một gian phòng trống không dùng cùng với phòng bếp một lượt.

Trong lúc sửa sang lại, nữ hài kia vẫn theo sát ta một tấc không rời. Lúc nàng không hiểu thứ gì sẽ hỏi ta. Khi phụ giúp chỉnh lý lại phòng ốc, tay chân cũng rất nhanh nhẹn tháo vát.

Lau bàn, sắp xếp vật trang trí, phủi bụi, thay nước cho bình hoa cũ, cắm hoa mới vào, đặt nghiên mực giá bút lên bàn, trải chăn đệm…Cả hai cứ như vậy vội vội vàng vàng, bận rộn suốt một ngày. Đến cuối cùng sân vườn cùng phòng ốc cũng được thu dọn chỉnh lý ổn thỏa.

Ta sẽ không xuống bếp nấu ăn. Phòng bếp đối với ta mà nói bất quá chỉ là để trang trí. Có điều các loại vật dụng như thau chậu, nồi chảo, chén bát vẫn được ta vẫn sắm đủ …không phải để làm gì, chỉ là muốn tạo chút cảm giác khói lửa.

Suy cho cùng, như vậy mới có thể miễn cưỡng cho ra dáng một căn nhà. Ta nhìn lại một lượt, trong lòng cuối cùng cảm thấy thoải mái, dễ chịu.

Phòng bếp không nhóm lửa nên mỗi ngày ta thường đến tửu lâu gần đó mua mấy món ăn về. Nàng cũng theo đó nhận thức các loại món ăn. Cho đến một ngày, buổi sáng sau khi ta mang đồ ăn về, nàng ăn mấy miếng xong lại đột nhiên hỏi: “… Ngươi vì sao không tự mình làm món ăn, mà lại đi mua của người khác ?”

Ta thành thật trả lời: “Ta không biết.”

Nàng nhoẻn miệng cười, để lộ ra hai lúm đồng điếu: “Ta luôn..luôn cứ nghĩ ngươi cái gì cũng đều thông hiểu, không nghĩ được hóa ra cũng có chuyện ngươi không biết.”

Ta trầm mặc không nói. Nàng rũ mắt: “Ta cũng không biết. Thật sự rất tò mò những thứ này sẽ làm được món ăn thế nào, chắc…chắc là khó. Ta cũng muốn học làm thức ăn, tự..tự mình làm sẽ tốt hơn người khác làm.”

Ta có thể học nhiều thứ, ví như đánh đàn, vẽ tranh, chơi cờ, phong thủy, bày trận, múa kiếm…Những thứ này ta đều có hứng thú, cũng là cách tốt nhất để dùng thời gian dài đăng đẵn kia. Thời gian của ta thật rất nhiều, vì vậy những khi rảnh rỗi có thể học được rất nhiều thứ.

Duy chỉ có xuống bếp, ta không muốn học. Ta đối với chuyện nấu nướng không có quá nhiều hứng thú. Trước nay cứ đến đâu thì tính đến đó, đi tửu lâu tùy ý gọi một bữa. Ta không quan trọng chuyện này, như thế nào cũng đều ổn. Ngoài ra, nấu ăn đối với ta mà nói là một công việc đòi hỏi tỉ mỉ cẩn trọng. Nếu như ta có người quan trọng, vì người đó làm thì cũng không sao. Đây chỉ có ta một thân một mình, cho dù có giỏi thì cũng chẳng để làm gì.

Ta suy nghĩ một lúc, sau đó cất tiếng hỏi nàng: “Ngươi thật sự muốn học sao?”

Nàng gật đầu.

Chú thích:

(*) Hạnh ‘杏’ – (Prunus armeniaca): Cùng họ với Anh Đào, Mơ, Mận và Mai. Tên tiếng Anh là Apricot (hay bị dịch nhầm là Mơ), khu vực phân bố từ Trung Á tới Trung Quốc. Khi chuyển sang Việt Nam, hạnh còn được gọi là ‘mơ tây’ để phân biệt với mơ ta. Hoa hạnh có 5 cánh trắng hồng, nhụy hơi vàng giống hoa Anh Đào, nở vào hạ tuần tháng 3, đài hoa màu đỏ. Quả khá giống quả Đào, có ngấn và lông tơ nhưng hơi méo, nhỏ và ít nước hơn, đường kính 3-4 cm; thường được dùng để ăn quả tươi/sấy khô hoặc trồng để lấy hạt dùng làm thuốc. Hạt trong Đông Y gọi là hạnh nhân ‘杏仁’ (Almond) được ăn bằng cách rang hay nướng, sử dụng để điều trị bệnh ho, đau bụng giun, phong thấp nôn mửa…. Ở một số nước Phương Tây, hạt của hạnh được dùng làm thực phẩm tương tự hạt cây hạnh đào (Prunus dulcis) hoặc được ép lấy dầu ăn; chúng có chứa chất Amygdalin, có tác đụng trong việc điều trị ung thư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola