Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 83
nữ vương thần phục

❊ ❊ ❊

Một trong hai quả lôi cầu vừa tạo thành lao xuống nơi hòa thượng đang đứng.

Sắc mặt hòa thượng vô cùng khẩn trương, hắn lập tức ngồi xuống, một tay khép lại để trước ngực, tay còn lại thì giơ lên trời.

Bất Động Kim Thân!

Đây là một trong những đại thần thông cao thâm của phật tông, nghe nói một khi tu luyện đến tận cùng thì có thể chống đỡ được hết thảy mọi thuật pháp thế gian, thậm chí kể cả lôi kiếp cũng không làm gì được.

Nhưng mà suy cho cùng thì đó cũng chỉ là truyền thuyết, còn sự thật thế nào thì không ai kiểm chứng được, bởi vì chưa từng có ai tu luyện được Bất Động Kim Thân đến cảnh giới chí cao đó, ngoại trừ người sáng tạo ra nó – Bất Động Thiền Tôn.

“Ầm… m… m… m…”

Sau tiếng va chạm long trời, vòng kim quang do Bất Động Kim Thân tạo thành đã trở nên ảm đạm, tùy thời có thể tiêu tán.

Mắt thấy nữ Quỷ vương sắp đánh xuống quả lôi cầu còn lại kia, khuôn mặt hòa thượng trắng bệch, hắn vội vã đứng dậy cầm lấy thiền trượng, không nói hai lời lập tức bỏ chạy.

Linh lực của hắn đã tiêu thất hơn phân nửa rồi, hắn còn chưa muốn chết lúc này!

“A di đà phật! Phật tổ dạy làm hòa thượng phải có lòng từ bi. Bần tăng cảm thấy mình không nên sát sanh gây ra tội nghiệt, thứ lỗi cho bần tăng không từ mà biệt!”

Chớp mắt, bóng dáng hòa thượng đã biến mất.

“Hừ, coi như ngươi chạy nhanh!”

Nữ Quỷ vương quay sang nhìn Giang Lưu Nhi.

“Tên đồng bọn của ngươi đã trốn rồi, giờ thì không còn ai có thể giúp ngươi nữa… Thế nào? Có phải đang rất sợ hãi?... Bổn vương cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, ngươi có chịu tiến nhập hậu cung của bổn vương hay không?”

“Vẫn là câu nói lúc nãy, ta không thích ngươi!”

Giang Lưu Nhi cất giọng bình thản.

Nữ Quỷ vương tức điên người, nàng cảm thấy hối hận khi cho hắn thêm cơ hội.

Nàng lại bị từ chối lần nữa? Một nữ vương như nàng lại bị cùng một kẻ từ chối tới hai lần?

Thật sự là quá mất mặt!

“Vậy thì ngươi đi chết đi!”

Mười ngọn lam diễm tức thì rực sáng, lan rộng ra trong chớp mắt.

Nhìn những ngọn lửa toát ra khí tức âm hàn kia, tuy có phần e ngại nhưng Giang Lưu Nhi cũng không sợ hãi, bởi vì hắn tin tưởng mình có thể phá được cục diện nguy hiểm này. Nếu như hỏi hắn dựa vào gì để làm điều đó thì chính là kiếm chiêu thứ sáu trong Thanh Hà Kiếm Quyết:

Kiếm Vũ Miên Miên!

Một màn mưa kiếm tung hoành ngang dọc. Kiếm ảnh đầy trời, kiếm khí liên miên bất tận.

Phía đối diện, nữ Quỷ vương biến sắc, vội niệm quyết thu hồi ngọn lam diễm của mình.

Thật sự thì ngọn lam diễm này cũng không phải thần thông gì mà nó chính là bổn mạng ma hỏa của nàng!

Nhớ năm đó sau khi nàng vượt qua kiếp nạn, ngưng thành thân thể, cùng lúc ma hỏa này cũng được hình thành. Bởi vậy cho nên nó tuy giống như một thiên phú thần thông nhưng thực chất chính là một phần cơ thể của nàng, nếu như ma hỏa kia bị diệt thì bản thân nàng cũng sẽ phải chịu tổn thương nghiêm trọng. Vì thế nên nàng mới khẩn trương thu hồi nó, nàng biết rõ nếu chậm chút nữa thì e là nó sẽ bị kiếm vũ kia hủy diệt!

“Vèo”

Mặc dù ngọn lam diễm đã trở lại trong tay nữ Quỷ vương nhưng sắc mặt nàng lại chẳng mấy tốt gì, trái lại, nó tái nhợt không còn chút huyết sắc nào.

Nàng nhìn ma hỏa trong tay, lòng muốn nhỏ máu… Nó đã bị chém mất một phần năm rồi!

“Rít… t… t…”

Trong khi nữ Quỷ vương còn chưa kịp trấn tĩnh thì trên bầu trời, những tiếng cuồng phong rít gào khiến da đầu lạnh lẽo vang lên một cách mất trật tự

Năm đạo kiếm ảnh chém xuống.

Kiếm chiêu thứ năm trong Thanh Hà Kiếm Quyết – Kiếm Toái Sơn Hà!

Nhìn kiếm ảnh bá tuyệt đang đến, nữ Quỷ vương kinh hoảng, vội điều động toàn bộ linh lực tạo thành một màn chắn.

“Ầm… Ầm… Ầm…”

“Phốc”

Nữ Quỷ vương phun ra một ngụm máu, bị đánh bay xuống đất.

Ngay lúc nàng đang định đứng lên thì một cảm giác đau nhói từ lồng ngực truyền tới. Nơi đó, một thanh kiếm đã xuyên qua người nàng.

“Phốc phốc”

Linh lực của nàng cũng lập tức bị đối phương phong bế.

“A!...”

Khi thanh kiếm kia được rút ra, nữ Quỷ vương không tự chủ được kêu lên một tiếng, sau đó nàng ngã quỵ xuống đất.

“Khụ khụ… Không ngờ… Khụ… Không ngờ bổn vương lại thua trong tay một tên tu sĩ Niết Bàn Cảnh trung kỳ…”

Dừng một chút, nàng tiếp lời:

“Ra tay đi!”

Nữ Quỷ vương nói xong, ngẩng cao đầu đón nhận kết cục cho mình. Theo những gì thuộc hạ báo cáo, nàng biết mục đích của đối phương vào Âm Hồn Cốc này chính là để săn giết quỷ hồn. Thêm nữa, từ nãy đến giờ song phương đã đánh nhau đến ta chết ngươi sống như vậy, hắn làm sao có thể tha cho nàng được. Nàng chỉ hy vọng hắn sẽ để cho linh hồn mình được tiến nhập luân hồi, như vậy thì đã là may mắn lắm rồi.

Trong lúc nàng đang chờ đợi đường kiếm của hắn thì bất chợt một giọng nói cất lên:

“Ta sẽ không giết ngươi."

Nữ Quỷ vương nhìn hắn, trong mắt cũng chẳng có vẻ gì ngạc nhiên. Nàng bình tĩnh nói:

“Ngươi là muốn bổn vương thần phục ngươi?”

Giang Lưu Nhi nhẹ gật đầu coi như đồng ý.

Sau một hồi cúi mặt trầm tư, nữ Quỷ vương mới ngước lên nhìn hắn, nói:

“Bổn vương có thể thần phục ngươi… Nhưng mà ngươi phải đáp ứng bổn vương hai điều kiện."

Giang Lưu Nhi nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng:

“Hình như ngươi không rõ tình cảnh của mình thì phải, đừng quên là tính mạng ngươi đang nằm trong tay ta."

Nữ Quỷ vương vẫn kiên trì nói:

“Nếu như ngươi không đồng ý vậy thì hãy giết chết bổn vương đi!”

Nữ nhân này là đang làm cao với ta sao? Hừ! Để ta xem ngươi còn có thể cao ngạo tới khi nào!

Nghĩ vậy, Giang Lưu Nhi nhìn thẳng nàng ta, cái nhìn có chút “dâm tà”.

Trông thấy ánh mắt không kiêng nể gì của hắn, nữ Quỷ vương cảm thấy sau gáy lạnh toát, khuôn mặt khẩn trương hỏi:

“Ngươi... Ngươi muốn làm gì?”

“Một nam nhân và một nữ nhân ở chung một nơi vắng vẻ, hơn nữa nữ nhân kia lại rất xinh đẹp kiều diễm, và điều quan trọng nhất là nàng ta không hề có sức phản kháng, ngươi nói xem người nam nhân kia sẽ làm gì?”

Giang Lưu Nhi làm ra vẻ mặt hèn mọn nói.

“Ngươi… Ngươi… Ngươi…”

Thấy dáng vẻ vừa tức giận, vừa lo sợ của nữ Quỷ vương, Giang Lưu Nhi trong lòng nghi hoặc. Hắn cũng chỉ là muốn hù dọa nàng ta một chút, vừa rồi mới chỉ là mở màn mà thôi. Hắn thật sự không nghĩ là nàng sẽ có bộ dáng lo sợ này nhanh như vậy. Theo hắn, với một nữ nhân có một hậu cung nam sủng như nàng thì cho dù có cưỡng bức nàng cũng chưa chắc có tác dụng, hắn còn chuẩn bị một loạt mấy thứ thủ đoạn không bằng cầm thú gì kia của bọn tà ma ngoại đạo mà hắn biết để đem ra dọa nàng, thế nhưng chưa gì mà nàng đã…

Vậy cũng tốt, đỡ phải lôi mấy thứ khiến người buồn nôn kia ra nói.

Giang Lưu Nhi tiếp tục màn hù dọa của mình. Hắn chà chà hai tay, liếm môi nói với nữ Quỷ vương:

“Thật là xinh đẹp a! Không biết bên dưới lớp áo này có gì…”

Hắn vừa nói vừa cúi xuống sát người nữ Quỷ vương.

“Tránh ra! Ngươi lập tức tránh xa bổn vương ra! Nếu không bổn vương sẽ… bổn vương sẽ… sẽ…”

“Sẽ thế nào?”

Sẽ thế nào? Nàng có thể sẽ thế nào được? Linh lực của nàng đã bị phong bế, đến ngay cả khả năng tự bạo Ma châu còn làm không được thì có thể làm gì hắn đây?

Nàng đường đường là một nữ vương được hàng vạn quỷ hồn quỳ bái, một câu nói có thể quyết định sống chết của bọn chúng, vậy mà hôm nay lại lâm vào hoàn cảnh đáng thương này. Thậm chí ngay cả cái chết cũng không có quyền được chọn mà chỉ có thể bị người tùy ý lăng nhục, cưỡng bức…

Chẳng biết từ lúc nào, một vệt nước mắt chảy trên má nữ Quỷ vương.

Nước mắt khuất nhục, uất ức… Giờ phút này nàng đã không còn là một nữ vương cao cao tại thượng nữa mà chỉ là một cô gái đang bị người khi dễ.

Này… Này… Nàng ta là đang khóc sao? Một nữ Quỷ vương? Một nữ nhân lúc nào cũng có bộ dáng cao cao tại thượng? Nhìn nét mặt đau khổ và ánh mắt nhòa lệ kia thì hình như là không phải đang giả bộ.

Giang Lưu Nhi có chút không dám tin.

Kinh ngạc qua đi, cảm thấy mục đích đã đạt được, Giang Lưu Nhi ra vẻ lạnh lùng nói:

“Nếu như ngươi chịu thần phục thì ta sẽ không động vào ngươi, hơn nữa sau này chỉ cần ngươi một lòng trung thành thì ta cũng sẽ không quá hạn chế tự do của ngươi. Còn nếu ngươi vẫn tiếp tục ngoan cố thì ta không những cưỡng bức ngươi mà còn đem ngươi cho bọn nam nhân xấu xí sứt tay gãy chân gì đó, hay thậm chí là bọn ma thú để chúng luân phiên cưỡng hiếp ngươi…”

Nghe những lời hắn nói, nữ Quỷ vương sắc mặt trắng bệch, ngay cả ánh mắt đau đớn kia cũng biến mất, thay vào đó là sự kinh hoảng, sợ hãi.

Một nữ vương cao cao tại thượng nàng sẽ bị bọn nam nhân xấu xí tàn tật cưỡng hiếp? Một nữ nhân tôn quý nàng sẽ bị đám ma thú lăng nhục?

Nữ Quỷ vương chợt thấy toàn thân lạnh toát, ngay cả đôi vai cũng khẽ run rẩy.

Có phải là ta đã làm hơi quá rồi không?

Thấy bộ dáng kinh hoàng của nàng ta, Giang Lưu Nhi không kiềm được tự hỏi. Lúc nãy nói ra mấy lời kia thì thật sự trong lòng hắn cũng thấy có chút buồn nôn.

Thôi thì làm người ác một lần đi.

“Thế nào? Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Trong mắt nữ Quỷ vương hiện lên nét giãy dụa, lát sau, nàng cắn răng, nói:

“Bổn vương… Bổn vương… Bổn vương đồng ý thần phục!”

Trong lòng Giang Lưu Nhi thở nhẹ một hơi. Tiếp đến, hắn nhanh chóng kết quyết đánh ra một vòng ấn ký quen thuộc – chủ bộc khế ước.

Sau khi ấn ký đã hình thành trên không trung, hắn trích ra một giọt tinh huyết đánh vào. Làm xong hết thảy, hắn cúi xuống nhìn nữ Quỷ vương.

Bất thình lình, từ mi tâm hắn, một thanh kiếm mang phong cách cổ xưa bay ra đâm qua người nữ Quỷ vương đang nửa nằm nửa ngồi dưới đất.

Thanh kiếm cổ xưa kia dĩ nhiên là Thiên Oán!

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: Truyện CV
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari

Truyện bạn đang đọc dở dang