Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3464 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 21
lòng chợt đau… (1)

❊ ❊ ❊

“Cốc cốc”

Có tiếng gõ cửa vang lên từ ngoài. Giang Lưu Nhi đứng dậy, bước tới mở cửa. Một gương mặt khả ái với nụ cười hết sức đáng yêu xuất hiện trước mắt hắn.

“Chào ngươi, Niệm Từ."

“Sư tỷ tìm ta có chuyện gì không?”

“Không có."

Không có thì ngươi gõ cửa phòng ta làm gì.

Giang Lưu Nhi nói thầm.

“Nếu sư tỷ không có việc gì thì ta đóng cửa đây. Ta còn phải tu luyện."

Tô Phỉ nghe thế thì chu môi. Khi thấy Giang Lưu Nhi thật sự muốn đóng cửa thì vội dùng tay cản lại.

Giang Lưu Nhi nhìn thiếu nữ như thể muốn nói “thật ra ngươi muốn làm gì”.

Thiếu nữ nhìn hắn với đôi mắt to tròn, gương mặt trông hết sức đáng thương như vừa bị người hắt hủi.

“Mọi người ai cũng tu luyện. Không ai chịu chơi với ta. Ta… ta rất cô đơn…”

Không phải không ai chơi với ngươi mà là họ sợ ngươi. Giang Lưu Nhi thầm nghĩ.

Tô Phỉ tuy là con gái của các chủ nhưng nàng chưa bao giờ ỷ vào thân phận mà chèn ép hay ức hiếp các đệ tử khác cả. Trái lại, khi thấy có đệ tử nào khó khăn, rảnh rỗi thì nàng cũng sẽ nhiệt tình giúp đỡ. Một cô gái thiện lương như vậy lại khiến cho các đệ tử sợ hãi thì nghe có vẻ kỳ quái. Nhưng đích thật là như vậy.

Ban đầu, những đệ tử mới nhập môn thường hay bị Tô Phỉ lôi kéo vào mấy trò trẻ con của chính nàng. Những đệ tử đó cũng lấy làm vinh hạnh, dù sao thân cận với con gái các chủ chắc chắn không phải một việc xấu. Nhưng không được bao lâu, mỗi lần trông thấy nàng thì họ lập tức trốn còn hơn là gặp ma. Họ thật sự sợ những trò trẻ con của nàng!

Những trò trẻ con đó thường là đi trộm trứng yêu thú, bắt thú con để chơi đùa, đốt nơi ở của yêu thú…

Không có việc nào mà không nguy hiểm!

Có một lần nàng dẫn ba đệ tử mới nhập môn vào khu rừng phía sau Thiên Nhai Các khoảng trăm dặm nói là giúp họ rèn luyện thực chiến. Kết quả… Nàng tốn công phí sức bố trí chỉ đạo họ cả nửa ngày để dẫn dụ một con Hắc Ban Báo, yêu thú cấp bốn, ra một hồ nước chỉ để… tắm cho nó. Cả ba người đệ tử mới nhập môn khi đó vì dẫn dụ nó mà suýt bị cắn chết. Nó là yêu thú cấp bốn đấy, thực lực tương đương với Tiên Thiên Cảnh, còn bọn họ chỉ là Phàm Thai Cảnh hậu kỳ mà thôi.

Những chuyện như thế xảy ra thường xuyên. Cả Thiên Nhai Các này, các đệ tử đều sợ những trò trẻ con của nàng. Đến cả các trưởng lão và các chủ cũng chỉ biết lắc đầu. Tuy nhiên, những đệ tử đó trước giờ cùng lắm là bị thương trầy da tróc thịt một chút chứ chưa có ai thật sự chết cả. Nói đến cũng là nhờ các chủ âm thầm cho người bảo vệ Tô Phỉ. Thật sự thì vị các chủ này vì không còn cách nào quản được những việc ngớ ngẩn của nàng nên mới phải làm thế.

Lúc này, trước phòng của Giang Lưu Nhi, Tô Phỉ kéo tay hắn nài nỉ:

“Niệm Từ… Ngươi chơi với ta đi mà…”

Hồi lâu, thấy chẳng có tác dụng, nàng như nghĩ đến gì đó, chợt nhón chân kề vào tai Giang Lưu Nhi nói nhỏ:

“Niệm Từ, ta có bí mật này nói cho ngươi biết. Ta chưa kể với ai đâu… Mấy ngày trước ta tình cờ phát hiện ở hậu sơn có một cây huỳnh quả. Trên cây có tới năm quả lận. Nhưng mà có yêu thú rất lợi hại canh giữ, ta không đánh lại bọn nó, ta định đợi đại tỷ về sẽ đi hái. Nếu như ngươi chịu đi chơi với ta, ta sẽ cho ngươi một quả. Nói ngươi biết huỳnh quả ăn rất ngon đấy."

Cả tháng nay ở Thiên Nhai Các, Giang Lưu Nhi đọc không ít sách. Hắn cũng không lạ gì huỳnh quả. Đó là một loại quả giúp tu sĩ bồi bổ chân nguyên, mở rộng kinh mạch, còn có thể giúp tu sĩ tăng thêm bốn thành cơ hội đột phá Ngự Không Cảnh. Huỳnh quả rất trân quý, vậy mà trong mắt cô gái này chỉ có tác dụng duy nhất là ăn ngon.

Sau một hồi cân nhắc, Giang Lưu Nhi đồng ý bồi nàng mười ngày trong khi đợi đại tỷ nàng trở về, đổi lại, khi lấy được huỳnh quả, Tô Phỉ sẽ cho hắn một quả.

Giang Lưu Nhi cũng vốn định thăm dò Tô Phỉ vị trí của huỳnh quả, dự tính nếu yêu thú canh giữ không quá lợi hại hắn sẽ đến hái. Nhưng khi nghe Tô Phỉ nói canh giữ huỳnh quả là yêu thú cấp năm hậu kỳ, hơn nữa không chỉ có một con thì hắn đành từ bỏ ý định.

Bây giờ tuy hắn đã ở giai đoạn hậu kỳ của Bạch Cảnh, cũng tức là tương đương với Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ, lại tu luyện những pháp quyết cao cấp trong Chân Nghiệt Đại Diễn Quyết, nhưng muốn đối phó với vài con yêu thú cấp năm hậu kỳ thì vẫn có chút miễn cưỡng.

Sau khi nghe Giang Lưu Nhi xác nhận sẽ bồi mình cho đến khi đại tỷ trở về, Tô Phỉ rất vui mừng, mặt mày hớn hở ra về.

Cuối cùng cũng có người chơi với ta… Ài… Các ngươi sao không ai hiểu là ta rất cô đơn chứ.

Tô Phỉ thầm nói với mình.

Dõi mắt nhìn bóng dáng Tô Phỉ khuất dần, Giang Lưu Nhi khẽ lắc đầu. Hắn vào phòng, đến bên cửa sổ, nhìn chân trời xa xăm. Trong mắt hắn như đang hiện lên bóng hình ai đó quen thuộc.

Hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Giang Lưu Nhi đang ngồi tu luyện thì nghe những tiếng bước chân đi vội về phía phòng hắn. Sau đó vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc” kèm theo giọng một cô gái:

“Niệm Từ! Niệm Từ! Ngươi dậy chưa?”

Là tiếng của Tô Phỉ.

Giang Lưu Nhi ngừng tu luyện, đứng dậy, đi ra mở cửa. Không đợi hắn lên tiếng, Tô Phỉ đã nắm lấy tay hắn kéo đi.

“Niệm Từ. Sao ngươi lại chậm chạp như vậy chứ… Mau lên! Chúng ta đi thôi!"

Giang Lưu Nhi hỏi lại nàng:

“Chúng ta đi đâu?”

“Đương nhiên là đi thăm bọn tiểu hạo rồi."

Tiểu hạo? Ai là tiểu hạo? Giang Lưu Nhi có chút nghi hoặc.

Tô Phỉ cũng không có giải thích cho hắn, nàng lôi kéo hắn chạy một mạch về phía hậu sơn. Khi hai người đang trên đường thì vô tình gặp Lâm Thải Tuyết. Thấy nàng, Tô Phỉ lập tức gọi:

“Tiểu Tuyết! Tiểu Tuyết! Ngươi đi chơi cùng với chúng ta đi!"

Lâm Thải Tuyết nhìn Tô Phỉ, sau đó chuyển ánh mắt qua Giang Lưu Nhi. Nàng lạnh nhạt nói:

“Ta còn có việc."

Nói xong, nàng đi qua hai người họ.

“Niệm Từ. Bộ ta có chọc giận Tiểu Tuyết sao?”

Tô Phỉ khó hiểu quay sang hỏi Giang Lưu Nhi.

Giang Lưu Nhi nhìn bóng lưng Lâm Thải Tuyết, rồi lắc đầu với Tô Phỉ.

“Được rồi. Cứ mặc kệ. Chúng ta mau đi thăm bọn tiểu hạo đi."

Tô Phỉ nói xong lại tiếp tục lôi kéo Giang Lưu Nhi.

Qua hơn một canh giờ. Hai người họ đi tới phía ngoài một hang động.

“Chúng ta đến đây làm gì? Không phải tỷ nói muốn đi thăm tiểu hạo sao?”

“Tiểu hạo đang ở bên trong."

Tô Phỉ vừa nói bằng giọng nhỏ như muỗi vừa chỉ tay vào hang động.

Giang Lưu Nhi càng nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì.

Tô Phỉ từ trong lùm cây bước ra, rón rén đi vào hang động. Khi tới cửa hang, nàng ghé mắt nhìn vào trong một hồi, sau đó quay lại đưa tay ra hiệu bảo Giang Lưu Nhi cùng vào.

Lúc tiến vào bên trong hang động, Giang Lưu Nhi cảm thấy từ sáng giờ hắn đã hiểu nhầm. Thật sự là hắn đã hiểu nhầm. Hắn cứ tưởng tiểu hạo trong lời của Tô Phỉ là một đứa bé, không hề nghĩ tới nó lại là… một con Ngân Ban Báo con.

“Tiểu tiểu hạo. Ngươi có nhớ tỷ tỷ không?"

Tô Phỉ vừa xách tai một con Ngân Ban Báo con lên vừa nói. Sau đó, nàng ta lần lượt làm như thế với hai con còn lại. Theo như lời nàng thì tên của chúng lần lượt là tiểu chi và tiểu tuyết.

Khi Giang Lưu Nhi hỏi nàng sao lại đặt tên như vậy thì nàng nói:

“Cũng không có gì… Ta lấy tên của đại tỷ, của Tôn Hạo sư huynh với Thải Tuyết đặt cho tiện."

Giang Lưu Nhi không biết nói gì.

Cũng may mà ngươi không lấy tên ta.

Hắn thầm cảm thấy may mắn. Dù sao bị người dùng tên mình để gọi một con yêu thú thì cũng chẳng mấy hay ho.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari