Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 73
đàm thoại (1)

❊ ❊ ❊

Giang Lưu Nhi nhìn nàng, có chút không hiểu.

Thấy vẻ trì độn của hắn, Cổ Mị Sanh cắn cắn môi:

“Ý ta là ngươi không được bắt ta làm mấy chuyện đó."

Chuyện đó? Ta bắt ngươi làm gì?

Giang Lưu Nhi vẫn là vẻ mặt nghi hoặc.

“Chính là mấy chuyện ngươi hay làm với nữ nhân."

“Ta làm gì với nữ nhân?”

Cổ Mị Sanh nghiến răng, cũng không biết là vì bị Thiên Oán hành hạ hay là bị Giang Lưu Nhi chọc tức.

Nàng cảm thấy tên khốn này đang trêu đùa mình. Lúc trước khi nàng nhắc đến điều kiện tặng mỹ nữ cho hắn, rõ ràng hắn tỏ ra khá hứng thú, cho thấy hắn cũng là một kẻ ham mê sắc đẹp. Nàng không tin đã nói như vậy mà hắn còn không hiểu, hắn chắc chắn là đang giả ngây.

Nhưng mà nàng không biết mình đã trách lầm tên khốn kia. Giang Lưu Nhi đúng là một thiên tài tu luyện, nhưng nếu nói về nữ nhân thì…

Lúc này, tình cảnh của Cổ Mị Sanh đã rất tệ, nét mặt nàng trắng bệch như tờ. Nàng cũng không muốn dây dưa thêm nữa, vội nói:

“Thì chính là cởi đồ lên giường với họ…”

Ánh mắt Giang Lưu Nhi hơi khác lạ nhìn nàng.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm mấy chuyện đó với ngươi."

Nói xong, hắn nhanh chóng kết quyết. Không bao lâu, trên không trung xuất hiện một vòng ấn ký giống hệt lúc trước Cổ Mị Sanh từng đánh ra.

Đây cũng không phải thuật pháp gì cao siêu mà chỉ là một tiểu thuật ngay cả Ngự Không Cảnh tu sĩ cũng có thể dễ dàng thi triển, là thứ căn bản ở tu tiên giới mọi người đều biết.

Cũng giống như Cổ Mị Sanh làm lúc trước, Giang Lưu Nhi trích ra một giọt tinh huyết dung nhập vào ấn ký giữa không trung, sau đó hắn đưa mắt về phía nàng ta ý bảo "tới lượt ngươi".

Thiên Oán lúc này đã ngừng hấp thu tinh khí, Cổ Mị Sanh đã có thể điều động được linh lực. Thế nhưng nàng cũng không dám có ý nghĩ phản kháng, bởi nàng biết rõ thanh kiếm đang cắm trong người mình tùy thời có thể phát động công kích.

Trong mắt Cổ Mị Sanh thoáng qua một tia giãy dụa, nhưng cuối cùng nàng cũng không có đủ dũng khí tự bạo.

Còn sống mới có hy vọng! Huống chi thiếu niên trước mặt nhìn cũng không phải loại người tàn độc âm hiểm, chắc là cũng không đến nỗi biến thái gì…

Sau một hồi tự thuyết phục mình, khẽ thở dài, Cổ Mị Sanh trích ra một giọt tinh huyết đánh vào ấn ký phía trước.

Ấn ký sáng lên, xoay vòng, cuối cùng biến thành hai tia huyết quang nhàn nhạt dung nhập mi tâm của Cổ Mị Sanh và Giang Lưu Nhi.

Chủ bộc khế ước đã hoàn thành.

“Chúng ta nên rời khỏi đây thôi."

Giang Lưu Nhi nhìn Cổ Mị Sanh, nói tiếp:

“Ngươi còn có thể phi hành không?”

Thấy nàng ta nhẹ gật đầu, Giang Lưu Nhi không nói thêm gì nữa, hóa thành một đạo kim quang bay đi. Sau đó, Cổ Mị Sanh cũng đi theo…

Trong một động phủ vừa mới khai mở và bố trí qua loa vài cấm chế, Giang Lưu Nhi tìm một nơi ngồi xuống dưỡng thương, đồng thời dùng thần thức câu thông với Nghiệt.

“Nghiệt. Ngươi không định giải thích cho ta sao?”

“Ý ngươi là đang nói tới Thiên Oán?”

“Chẳng phải ngươi đã nói là mình không thể điều động được Thiên Oán sao? Vậy lúc nãy đó là chuyện gì?”

Giang Lưu Nhi tức giận nói to.

Nghiệt nghe thế thì khẽ “hừ”:

“Ta cũng không có lừa gạt gì ngươi, lúc trước khi ngươi hỏi ta thì thật sự là khi đó ta chưa thể điều động được Thiên Oán. Ta cũng chỉ là mới khống chế được nó sau khi luyện hóa Ma châu mà thôi."

“Vậy tại sao ngươi lại không hề nói cho ta biết?”

“Ngươi cũng đâu có hỏi."

Giang Lưu Nhi cười lạnh:

“Nếu hôm nay không phải ta bị uy hiếp đến tính mạng thì e là ngươi cũng chẳng chịu để lộ đi!"

Nghe xong, Nghiệt lạnh lùng nói:

“Lời ta đã nói, tin hay không là tùy ngươi. Nhưng mà ta phải nhắc lại cho ngươi rõ, theo giao dịch của chúng ta thì ta cũng không có nghĩa vụ báo cáo lại cho ngươi chuyện gì cả. Hơn nữa, ngươi đừng quên là ai vừa mới cứu mạng ngươi. Không có ta thì ngươi có thể chỉ trong mấy năm đã tu luyện tới cảnh giới này? Không có ta thì ngươi còn sống đến bây giờ sao?... Nếu không muốn thì sau này ta cũng sẽ không quản tới sự sống chết của ngươi nữa!"

Ánh mắt Giang Lưu Nhi dần bình tĩnh lại, vừa rồi hắn quả thật có hơi xúc động. Dù sao bây giờ cũng chưa phải lúc…

“Trước đó suýt chút nữa thì ta đã mất mạng, tâm tình không mấy tốt, nói ra mấy lời khi nãy cũng chỉ là nhất thời xúc động, mong ngươi hãy bỏ qua cho!"

Nghiệt cũng dịu giọng lại:

“Được rồi. Ta cũng hiểu được cảm giác của ngươi. Sở dĩ ta không nói cho ngươi biết là vì thực ra bây giờ ta cũng chưa phải hoàn toàn khống chế được Thiên Oán. Nói chính xác thì ta chỉ có thể thúc dục một phần lực lượng rất nhỏ của nó mà thôi. Nếu vừa rồi không phải nữ nhân kia mất cảnh giác thì Thiên Oán cũng không thể dễ dàng đâm trúng được nàng. Với năng lực bây giờ của ta, nếu Thiên Oán không chạm được vào nàng thì ta cũng không có cách nào…”

Giang Lưu Nhi bề ngoài nhẹ gật đầu nhưng trong lòng có thật sự tin những lời nói của nó hay không thì e là chỉ có mình hắn biết.

“Tại sao lúc nãy ngươi lại bảo ta thu phục nàng?”

Giang Lưu Nhi chợt lên tiếng hỏi:

“Không phải ngươi cũng không muốn giết nữ nhân kia sao?”

Giang Lưu Nhi im lặng không đáp. Hắn quả thật có mấy phần không muốn giết nàng, có lẽ vì gương mặt quen thuộc kia…

Ở Thiên Vũ đại lục này, hắn chẳng có ai là người thân. Bạn bè, tông môn, huynh muội cũng không. Lâm Gia Thành, Hắc Mộc Thành, Thiên Nhai Các, Đại Nhật Cung, Tôn Hạo, Tô Phỉ, Tô Vân Chi, Vương Lỗi, Đồng Đồng… hay thậm chí cả Lâm Thải Tuyết, tất cả đối với hắn có lẽ đều chỉ là những khách qua đường. Năm xưa, tay hắn đã nhuốm máu trưởng bối, đã tàn sát đồng môn, cũng đã cắt đứt đi một mối duyên tình… Kể từ ngày đó, hắn đã không còn người thân, không còn tông môn, không còn huynh muội, kể cả người hắn yêu cũng không còn nữa. Nhát kiếm nơi mi tâm kia không giết chết hắn, nhưng lòng hắn từ lâu đã chết.

Hắn sống đến bây giờ là để vãn hồi một chút tiếc nuối, là để tìm gặp Người thôi.

Tim hắn đã không còn chứa thêm hình bóng ai được nữa. Hoặc có lẽ hắn không muốn, hoặc có lẽ… hắn sợ.

Không giết Cổ Mị Sanh cũng chỉ vì tưởng niệm cố nhân.

Chỉ là vì tưởng niệm…

Trong lúc Giang Lưu Nhi thất thần, giọng Nghiệt cất lên:

“Ngươi hãy thử hỏi xem nữ nhân kia về lai lịch của Ma châu và bộ hài cốt trong hạp cốc đi!"

“Đó cũng là nguyên nhân mà ngươi muốn thu phục nàng ta?”

Mắt khẽ mở, Giang Lưu Nhi đứng lên đi về phía đối diện.

Cổ Mị Sanh đang điều tức thì cảm nhận được hắn đi đến, nàng mở mắt, có chút e ngại lên tiếng:

“C-Chủ… Chủ nhân."

Chủ bộc khế ước đã ký kết, từ giờ nàng đã là nô bộc của hắn, theo lý thì đúng là nên gọi hắn một tiếng chủ nhân. Thế nhưng dù sao nàng cũng đường đường là Chân Đan Cảnh cường giả, một trong số những tu sĩ đứng đầu của Thiên Vũ đại lục, hơn nữa tu vi của hắn cũng không bằng nàng, tiếng “chủ nhân” đúng thật là nàng không muốn gọi.

Giang Lưu Nhi có chút quan tâm hỏi:

“Vết thương của ngươi thế nào rồi?”

“Chỉ là hao mòn chút tinh khí, điều dưỡng một thời gian thì sẽ không có việc gì."

Khẽ gật đầu, Giang Lưu Nhi lấy ra từ không gian giới một tấm mộc bài giơ trước mặt nàng, nói:

“Chắc hẳn là ngươi nhận ra vật này?”

Cổ Mị Sanh cảm thấy khó tin nhìn chằm chằm tấm mộc bài. Nàng không xa lạ gì với nó, đây chính là lệnh bài thân phận của viện chủ Tây viện. Nếu như thế thì cũng không đến nỗi làm nàng phải trợn mắt mà nhìn, vấn đề là trên tấm mộc bài kia có ấn ký của trượng phu nàng, người đã mất tích hơn hai mươi năm nay – Bạch Lân – Tây viện chủ tiền nhiệm.

“Làm sao ngươi có được?”

Cổ Mị Sanh hơi kích động hỏi, sau đó, cảm thấy mình đã thất thố, nàng vội sửa lời:

“Chủ nhân, làm sao người có được?”

“Ta tìm thấy nó trên người một bộ hài cốt bên trong một hạp cốc."

“Chủ nhân, có phải đó là hạp cốc dày đặc hắc vụ ở Tùng Nguyệt Lâm?”

Giang Lưu Nhi có hơi ngoài ý muốn.

“Ngươi biết?”

Cổ Mị Sanh nhẹ gật đầu.

“Nói rõ một chút."

“Chắc chủ nhân cũng đoán được phần nào lai lịch của bộ hài cốt kia. Không sai, bộ hài cốt chính là Tây viện chủ tiền nhiệm, cũng là trượng phu của ta – Bạch Lân."

Nàng nói tiếp: “Sở dĩ ta biết rõ như vậy là vì… hắn chính là bị ta giết chết."

Mày Giang Lưu Nhi khẽ nhíu lại.

Tuy nói tu tiên giới trước giờ vốn luôn tàn khốc, những chuyện như vợ giết chồng, trò giết thầy, huynh giết đệ… cũng không phải hiếm hoi gì, thế nhưng trong lòng hắn vẫn thấy phản cảm với những việc này.

“Chủ nhân. Ta có thể hỏi một việc không?”

Cổ Mị Sanh chợt lên tiếng.

Thấy Giang Lưu Nhi gật đầu, nàng mới nói tiếp:

“Theo ta biết thì hắc vụ ở hạp cốc kia vô cùng quỷ dị, dù là Chân Đan Cảnh cường giả cũng không dám xông vào. Tại sao chủ nhân lại có thể vào đó mà vẫn không có chuyện gì?”

Chân Đan Cảnh cũng không dám vào?

Giang Lưu Nhi biết là hạp cốc kia rất quỷ dị, nhưng không nghĩ lại đáng sợ đến mức đó.

Hắn cũng là bị Ngân Tinh Băng Sư đuổi giết, trong lúc trọng thương mơ hồ mà chạy vào, sau đó thì bất tỉnh. Lúc tỉnh lại, hắn cũng không nhìn thấy hắc vụ gì mà chỉ thấy những cây cối, đất đá đều mang một màu đen kỳ dị.

Khi ấy hắn từng hoài nghi tại sao Ngân Tinh Băng Sư không đuổi giết mình nữa, bây giờ xem ra là do hắc vụ gì đó trong lời Cổ Mị Sanh.

Thế nhưng tại sao hắn tỉnh dậy lại không hề thấy hắc vụ kia? Hắn cảm thấy khó hiểu.

“Nghiệt. Ngươi có biết khi đó chuyện gì xảy ra không?”

“Ta cũng không rõ. Thời điểm đó ngươi cũng biết là linh hồn ta đang trong tình trạng rất suy yếu, bình thường đều phải mượn trợ linh lực của ngươi để luyện hóa ma khí, đồng thời cũng phải nhờ thông qua giác quan của ngươi mà quan sát. Lúc ấy ngươi đã bất tỉnh, tri giác không còn nên ta cũng không rõ mọi chuyện diễn ra bên ngoài."

Thôi thì cứ coi như vận khí ta tốt đi.

Giang Lưu Nhi thầm nói.

Hắn cũng không muốn nghĩ nhiều đến vấn đề đó lúc này, càng không có ý định giải thích tường tận cho Cổ Mị Sanh.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: Truyện CV
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari